Đèn Pha Lê
Chương 197:
lẽ là sự lạnh nhạt của cô vừa , cùng với biểu hiện ghét bỏ kh che giấu lúc này đã hoàn toàn chọc tức .
Felix mặt mày đen sì mở cửa ra ngoài.
Cô chỉ thể cảm nhận được áp suất thấp kh ngừng toát ra từ , sau đó, cô nghe th cửa phòng bên cạnh bị đạp mạnh.
Kèm theo tiếng hét thất th của phụ nữ, và giọng nói hơi hoảng hốt của đàn .
Giọng nói giận dữ của Felix trở nên đặc biệt rõ ràng.
“Làm xong chưa? Làm xong thì cút mẹ !”
Lúc này, dàn nhạc giao hưởng đang biểu diễn là bản Thiên Nga Hồ của Tchaikovsky, được mời riêng từ Dresden.
Bill đang được mọi vây qu như một vì , thay phiên nhau bế bồng dỗ dành, ngay cả Adele cũng đứng bên cạnh với nụ cười rạng rỡ.
Toàn bộ khung cảnh vô cùng hài hòa.
Nhưng nghĩ đến cảnh tượng vừa , Khương Nguyệt Trì kh hiểu lại th chua xót.
Cô luôn tin rằng hôn nhân là sự chung thủy với một .
Nếu cô kết hôn, cô sẽ trách nhiệm với chồng và gia đình.
Cô nghĩ, những Tây đó căn bản kh hiểu những ều này. Kh, nói là phần lớn đàn đều như vậy.
Vì thế cô mới cố gắng thuần phục , nếu kh, sau này khi kết hôn cô sẽ đối mặt kh chỉ là tiểu tam tiểu tứ.
Mà e rằng cả một binh đoàn.
Đồ giàu c.h.ế.t tiệt, ngay cả tìm tình nhân cũng thể tùy tiện.
Seven ở thời khắc cuối cùng đột nhiên bị một cú đó, suýt thì liệt. Mất lâu ta mới chỉnh đốn lại bản thân.
ta cũng kh biết Felix bị làm .
Mặc dù này là một kẻ thất thường, nhưng cảm xúc của ta hiếm khi lộ rõ trên mặt.
Ít nhất là chưa bao giờ sự nổi giận vô cớ như ngày hôm nay.
Bill vừa th ta đã chạy tới đòi ôm. Seven ngồi xổm xuống ôm thằng bé vào lòng: “ còn chưa ngủ.”
Thằng bé lắc đầu, nói kh buồn ngủ.
Giọng nói non nớt.
Adele cũng về phía này: “Để em ôm thằng bé ngủ.”
Seven cúi đầu hôn lên má cô: “Em vất vả , nghỉ ngơi sớm .”
Khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Adele ửng hồng.
Khương Nguyệt Trì cảnh này, lại liên tưởng đến cảnh tượng vừa .
Cô kh khỏi cảm th ghê tởm buồn nôn.
lẽ Seven thích Adele, nhưng ều đó kh ngăn cản ta l.à.m t.ì.n.h với khác.
Felix chắc c cũng là như vậy.
Kh, ta thậm chí còn kh thứ tình cảm như Seven.
Nghĩ đến đây, sự bất mãn của cô lại càng nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/den-pha-le/chuong-197.html.]
Và đang bị cô thầm phỉ báng trong lòng, lúc này đang nhàm chán tựa vào quầy pha chế, ngón tay kh ngừng vuốt ve chiếc bật lửa kim loại trong tay. Đôi mắt x thẳm của lướt nhẹ qua vừa bị mắng.
Cùng với động tác lơ đãng của , ánh lửa x u tối lúc sáng lúc tắt.
Kh biết ai đã làm rơi một chiếc khuyên tai dưới chân , lúc này đang cúi nhặt, cúi thấp xuống, cổ áo rộng mở tung, bên trong hóa ra là để n.g.ự.c trần.
Một hành động mất c như vậy, nhưng đàn lại kh thèm l một cái, giơ chân dẫm nát chiếc khuyên tai đó.
“Nếu còn kh cút, tiếp theo sẽ đến lượt cô đ.”
Đối phương lập tức hiểu ra, chiếc khuyên tai bị giẫm nát, lủi thủi rời .
Khương Nguyệt Trì vừa vặn th cảnh này.
Xem , ta chính là như vậy. Một tên khốn nạn kh hơn kh kém.
Bất kể là đàn hay phụ nữ, già hay trẻ nhỏ, nghèo hay giàu, sự tồi tệ của ta đều nhất quán như nhau.
Trương Thư Th rõ ràng cũng nhận th ánh mắt của cô, từ nãy đến giờ, cô luôn vô tình hay cố ý về phía đó.
ta đương nhiên biết ở đó ai.
Mặc dù cũng những khác, nhưng cô đang ai, kết quả hiển nhiên.
“Rượu sủi bọt ở đây nồng độ thấp, vị cũng kh quá chát, em thể thử.”
Giọng nói của Trương Thư Th kéo suy nghĩ của cô trở lại.
Khương Nguyệt Trì thu lại ánh mắt, lắc nhẹ ly rượu trong tay.
Từ khi cô biết giá của loại rượu này, cô đã khẳng định là "heo rừng kh thưởng thức được cám mịn".
Felix vài trang trại rượu riêng, ngay cả trong nhà ta cũng một hầm rượu dưới lòng đất.
Khương Nguyệt Trì đã uống vài lần, nửa ly đã say mèm .
Cô đặt ly rượu xuống, uống rượu sủi tăm ngọt.
Uống một ngụm, cô ngậm trong miệng từ từ thưởng thức.
Trương Thư Th hỏi cô: “Thế nào ?”
Mắt cô sáng bừng, nuốt xuống gật đầu: “Ngon lắm.”
Trên gương mặt vốn luôn thờ ơ của Trương Thư Th hiếm hoi nở một nụ cười.
cúi đầu, khẽ xoay chai rượu, như muốn ghi nhớ cái tên trên đó.
Vì cô thích uống, lần sau chuẩn bị thêm vài chai là được.
Thế nhưng trong buổi vũ hội, nếm rượu đương nhiên kh chuyện quan trọng nhất.
Trương Thư Th im lặng một lát, vẫn lịch thiệp đưa một tay về phía cô: “ thể... mời cô một ệu nhảy kh?”
Câu nói này của nhẹ, kh còn là ngữ ệu thờ ơ kh cảm xúc như trước nữa.
Trong đó ẩn chứa một vẻ ngượng ngùng tinh tế.
Khương Nguyệt Trì còn chưa kịp đáp lại, từ chối hay ngoan ngoãn đặt tay lên.
Cả đại sảnh chìm vào bóng tối, ngay cả dàn nhạc cũng ngừng biểu diễn.
Mất ện . Vũ hội buộc tạm dừng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trên toàn con tàu, những “khả năng” này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.