Diêm Vương Bắt Ta Viên Phòng Với Phu Quân
DIÊM VƯƠNG BẮT TA VIÊN PHÒNG VỚI PHU QUÂN
Đêm tân hôn năm ấy, ta cứ ngỡ người mình gả là Nhị công tử phủ Hầu tước — Lục Hữu An.
Nào ngờ khi khăn hỉ vừa được vén lên…
Người ngồi trên xe lăn trước mặt ta, lại là vị đại ca đã bại liệt sáu năm của hắn — Hầu gia Lục Hoài Chấp.
Từ đó về sau, ta trở thành Hầu phu nhân hữu danh vô thực của phủ Hầu tước.
Năm năm sau.
Vì giúp Lục Hoài Chấp tìm lại chiếc khăn tay bị thất lạc, ta sẩy chân rơi xuống hồ mà ch /ế/t.
Đến khoảnh khắc hồn lìa khỏi xác, Diêm Vương lại nhìn ta rồi lạnh nhạt phán:
“Ngươi tuy đã thành thân năm năm…”
“Nhưng vẫn còn là thân x /ử n /ữ.”
“Không thể đầu th /ai.”
Ta sững người giữa đại điện âm phủ.
Diêm Vương lại tiếp tục:
“Cho ngươi ba ngày quay về dương gian.”
“Hoặc viên phòng.”
“Hoặc hòa ly.”
“Chấm dứt đoạn nhân duyên này rồi mới được xuống địa phủ.”
Chưa có bình luận nào.