Định Mệnh Ngọt Ngào Của Kẻ Xuyên Sách
Chương 1: Mở Mắt Trong Căn Phòng Vàng Mã
Tiếng bánh bao giòn rụm trong tưởng tượng vẫn còn văng vẳng bên tai, và cái đói cồn cào trong dạ dày vẫn ám ảnh. Lâm Quỳnh cựa quậy, cố gắng gạt bỏ cảm giác sắp c.h.ế.t đến nơi. Nhưng , thứ chạm vào tay kh nền đất lạnh lẽo của con hẻm, cũng chẳng bộ l xù xì của con ch.ó hoang vừa tr cướp đồ ăn. Đó là một tấm ga trải giường mềm mại đến kinh ngạc, sờ vào cứ như tơ lụa.
“Gì đây?”
Lâm Quỳnh từ từ mở mắt, đồng t.ử co rút lại. Trần nhà cao vút, được trang trí bằng những họa tiết dát vàng tinh xảo. Rèm cửa làm bằng lụa rủ xuống chạm sàn, khẽ đung đưa theo làn gió ều hòa mát lạnh. Căn phòng rộng lớn đến mức cảm giác như đang nằm trong một cái cung ện thu nhỏ. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn chùm pha lê rọi xuống, khiến mọi vật dụng đều lấp lánh như được làm từ vàng.
"Mẹ ơi... c.h.ế.t mà còn được chôn trong cái ổ vàng mã này à?" Lâm Quỳnh lẩm bẩm, miệng méo xệch. Cả đời ăn kh đủ no, giờ c.h.ế.t lại được hưởng thụ "tư bản chủ nghĩa" đến tận xương tườn. Đúng là số kiếp trớ trêu.
ngồi bật dậy, mắt đảo qu. Một chiếc tủ quần áo cao sừng sững, gương soi phản chiếu lại hình ảnh một trai trẻ với mái tóc trắng mềm mại, đôi mắt to tròn và làn da trắng bệch. Gương mặt này... quen quen. Hình như kh của .
"Khụ khụ."
Một tiếng ho khan vang lên từ phía cửa phòng tắm. Lâm Quỳnh giật quay lại. Một đàn trung niên, mặc áo choàng tắm lụa, tóc còn hơi ướt, đang bước ra. Dáng vẻ của ta, cử chỉ khoan thai, ánh mắt sắc bén...
"Ông Lâm Hoa Phong?" Lâm Quỳnh thốt lên, giọng ệu xen lẫn kinh ngạc và một chút sợ hãi. Đây kh là nhân vật phụ trong cuốn tiểu thuyết tổng tài mà từng đọc ? Ông bố bán con cầu vinh, đam mê tiểu tam tiểu tứ, đã đẩy "Lâm Quỳnh" nguyên tác vào bước đường cùng?
Lâm Hoa Phong nhíu mày, con trai mà ta coi là "c cụ kiếm tiền" với ánh mắt dò xét. "Con làm vậy? Bộ bị sốt à?"
Lâm Quỳnh bỗng nhiên nhớ lại tình tiết. Sau khi bị đuổi khỏi nhà vì dám đắc tội với Phó Hành Vân, "Lâm Quỳnh" nguyên tác đã bị Lâm Hoa Phong tống ra đường, sống cuộc đời lang bạt c.h.ế.t thảm. Vậy là đã xuyên kh ! Và kh may, lại xuyên vào cái thân xác "pháo hôi" này.
Đầu óc Lâm Quỳnh quay cuồng. Một dòng ký ức ồ ạt đổ về, như một thước phim quay chậm về cuộc đời của "Lâm Quỳnh" trong sách. là nam thê của Phó Hành Vân, phản diện trùm cuối. chê ta liệt, già, ên. cắm sừng ta. tìm đường c.h.ế.t. Và kết cục là... "cái c.h.ế.t tiêu biểu và sống động nhất."
"Tiêu biểu và sống động nhất ư?" Lâm Quỳnh rùng . Kh, kh thể được! vừa mới thoát khỏi cái đói, giờ lại đối mặt với một tương lai còn thê t.h.ả.m hơn ?
"Con đang nghĩ gì vậy?" Lâm Hoa Phong thúc giục. "Đừng quên hôm nay là ngày gì."
Ngày gì? Lâm Quỳnh vội vàng lục lọi trong đống ký ức hỗn độn. À, đúng . Ngày này trong nguyên tác, "Lâm Quỳnh" đã chuẩn bị "đắc tội" với Phó Hành Vân bằng một màn gây sự kh hề nhỏ. Hôn lễ đã diễn ra được vài ngày, và ta đang lên kế hoạch cho một cuộc chạy trốn.
"Ba..." Lâm Quỳnh cẩn thận gọi, giọng ệu khác hẳn với sự ng cuồng thường th của "Lâm Quỳnh" nguyên tác. "Con... con cảm th kh khỏe lắm."
Lâm Hoa Phong nheo mắt. "Kh khỏe? Con định viện cớ à? Đừng quên, con đã kết hôn với Phó Hành Vân . Hơn nữa, những gì con đã hứa với dì Trần..."
Lâm Quỳnh cắt ngang lời ta. "Con biết! Con biết mà! Chỉ là... con cảm th hơi đột ngột thay đổi suy nghĩ thôi. Ba à, con th... tiền thật hạnh phúc, nhưng mãi đến khi kết hôn con mới phát hiện ra, tiền là một loại tội ác."
Lâm Hoa Phong sững sờ. "Gì cơ?"
Lâm Quỳnh tiếp tục bài diễn văn đã chuẩn bị sẵn trong đầu, dựa trên những câu nói "kinh ển" của chính trong văn án. "Tiền là của tội ác, chỉ cần ba tiền, bên cạnh ba chắc c sẽ xuất hiện hàng tá o bế, bọn họ kh đến vì ba, mà là vì tiền của ba, thậm chí còn dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt ba, làm ba đ.á.n.h mất phương hướng." Lâm Hoa Phong với ánh mắt chân thành đến mức... giả tạo. "Tiền là sự đau khổ của tội ác, nên hãy để con hứng chịu tất cả ."
Lâm Hoa Phong mặt cứng đờ, trừng lớn mắt Lâm Quỳnh. Ông ta chưa bao giờ th đứa con này nói ra những lời "triết lý" như vậy. Nó vẻ... kh bình thường.
"Nói tiếng ," Lâm Hoa Phong cuối cùng cũng thốt lên.
Lâm Quỳnh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng mà chứa đầy ẩn ý. "Kh cho mượn."
Lâm Hoa Phong suýt nữa thì ngã ngửa. Ông ta đến để thăm dò, để nhắc nhở về khoản đầu tư mà ta muốn Phó Hành Vân rót vào c ty đang trên bờ vực phá sản của , vậy mà lại bị thằng con "giở hơi" này vả mặt thẳng thừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-menh-ngot-ngao-cua-ke-xuyen-sach/chuong-1-mo-mat-trong-can-phong-vang-ma.html.]
"Con..." Ông ta chỉ vào Lâm Quỳnh, kh nói nên lời.
Lâm Quỳnh nhún vai. "Dù thì nói chuyện tiền bạc cũng làm tổn thương tình cảm. Ba xem, con yêu ba biết bao, giờ nói đến tiền lại làm ba buồn. Kh đáng, kh đáng."
Trong lòng Lâm Quỳnh thầm reo hò. Diễn xuất của đỉnh quá! Vừa thể hiện sự "thâm thúy" của , vừa bảo toàn được khối tài sản khổng lồ mà Phó Hành Vân đang sở hữu. Mục tiêu sống sót hàng đầu: kh đụng vào vảy ngược của phản diện! Mục tiêu thứ hai: ly hôn chia tài sản!
Lâm Hoa Phong cuối cùng cũng bỏ cuộc, lắc đầu ngán ngẩm quay lưng bỏ , để lại Lâm Quỳnh một trong căn phòng xa hoa.
Lâm Quỳnh thở phào nhẹ nhõm. Cuộc chiến đầu tiên với "gia đình pháo hôi" đã thành c rực rỡ. Giờ đến lượt "lão âm binh" Phó Hành Vân. xung qu căn phòng, đôi mắt sáng lên. Ngôi nhà sặc mùi chủ nghĩa tư bản này, đúng là tuyệt vời! Mặc dù diễn, chịu đựng một "lão baby" tiếng là độc ác, nhưng chỉ cần nghĩ đến ngày ly hôn được chia tài sản, Lâm Quỳnh lại cảm th cuộc đời tươi đẹp hẳn.
nhón chân đến chiếc tủ quần áo. Mở ra. Một loạt những bộ vest đắt tiền, áo sơ mi hàng hiệu, giày da bóng loáng. Tất cả đều là của "Lâm Quỳnh" nguyên tác. Lâm Quỳnh chép miệng. Hóa ra làm pháo hôi cũng cái lợi của pháo hôi, ít nhất là được sống trong nhung lụa một thời gian.
chọn một bộ đồ thoải mái hơn, một chiếc áo thun và quần jogger, đến trước gương. Hình ảnh phản chiếu là một trai trẻ với vẻ ngoài thư sinh, chút yếu ớt. Nhưng ẩn sau đôi mắt là sự tinh r và quyết tâm sinh tồn mãnh liệt.
"Lâm Quỳnh ơi Lâm Quỳnh, số mày khổ, nhưng tao sẽ giúp mày sống sót, thậm chí còn sống sung sướng nữa!" tự nhủ, mỉm cười với chính trong gương.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ phía sau. " vẻ vui."
Lâm Quỳnh giật b.ắ.n , quay phắt lại. Phó Hành Vân đang ngồi trên xe lăn, chậm rãi tiến vào phòng. Gương mặt tuấn nhưng lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như hồ băng kh chút gợn sóng. Ánh mắt lướt qua Lâm Quỳnh, mang theo sự dò xét và cảnh giác. ta đang nghi ngờ .
Lâm Quỳnh vội vàng thu lại nụ cười, thay bằng vẻ mặt chút bối rối, chút... đáng thương. kh ngờ Phó Hành Vân lại xuất hiện bất ngờ như vậy. "Phó... Phó tổng." lắp bắp, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp.
Phó Hành Vân kh nói gì, chỉ ều khiển xe lăn đến gần hơn. Áp lực vô hình từ ta khiến Lâm Quỳnh cảm th hơi ngột ngạt. " nghe nói, vừa một cuộc nói chuyện 'thú vị' với Lâm Hoa Phong."
Lâm Quỳnh nuốt nước bọt. "À, chuyện đó... chỉ là con muốn ba đừng quá tham lam thôi ạ." ngẩng đầu, thẳng vào mắt Phó Hành Vân, cố gắng tỏ ra chân thành nhất thể. "Phó tổng, con biết là con kh xứng với . Nhưng con... con thực sự muốn sống tốt. Con sẽ kh làm thất vọng đâu."
"Ồ?" Phó Hành Vân nhướn mày, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười gần như kh thể nhận ra. "Kh làm thất vọng? Vậy những gì đã làm trước đây thì ?"
Lâm Quỳnh toát mồ hôi lạnh. ta đang ám chỉ những lần "Lâm Quỳnh" nguyên tác cố tình gây sự, nói xấu, thậm chí là ý định cắm sừng ta.
"Con... con biết lỗi !" Lâm Quỳnh vội vàng nói, ánh mắt cụp xuống, giọng ệu đầy hối lỗi. "Trước đây con còn trẻ non dạ, suy nghĩ n cạn. Nhưng từ bây giờ, con sẽ thay đổi! Con sẽ chăm sóc thật tốt, sẽ bầu bạn với , sẽ kh bao giờ làm buồn nữa!" nói một cách hùng hồn, trong lòng thầm thêm vào: "...cho đến khi khỏi què và được ly hôn chia tài sản!"
Phó Hành Vân im lặng quan sát Lâm Quỳnh, đôi mắt đen láy như xoáy sâu vào tâm hồn . ta kh nói gì, nhưng Lâm Quỳnh thể cảm nhận được sự nghi ngờ và cảnh giác vẫn còn vương vấn trong ánh mắt đó.
"Chăm sóc ?" Phó Hành Vân cuối cùng cũng mở miệng, giọng ệu mang theo chút mỉa mai. " chắc chứ?"
Lâm Quỳnh gật đầu lia lịa. "Chắc c ạ! cứ tin con! Con sẽ là chú chim đỗ quyên nhỏ bé của , luôn ở bên cạnh , yêu thương bằng cả trái tim!"
Phó Hành Vân khẽ nhịt môi, gần như bật cười. "Vậy thì, mong chờ sự 'yêu thương' của ."
ta ều khiển xe lăn quay , để lại Lâm Quỳnh đứng đó, thở phào nhẹ nhõm. Màn "diễn" đầu tiên với nhân vật phản diện trùm cuối, xem ra cũng kh tệ. Lâm Quỳnh tự vỗ ngực, trong lòng tràn đầy tự tin. Phản diện ư? Cứ để "thao túng tâm lý" cho xem!
Nhưng , một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Quỳnh. "Nếu ta đã khỏi què thì ? Chẳng lẽ ly hôn thật à? Nhưng mà... chia tài sản thì ngon đ! Mà khoan... lỡ đâu ta khỏi mà kh chịu ly hôn thì ? Lúc đó nên 'phản diện' lại kh nhỉ?"
Lâm Quỳnh bắt đầu suy nghĩ về những viễn cảnh xa xôi. Dù thì, mục tiêu chính vẫn là sống sót và giàu ! Và để đạt được ều đó, ở lại, bầu bạn với Phó Hành Vân, đến ngày đối phương trở thì đề nghị ly hôn.
"Đây rõ ràng là lão baby của , trứng bồ câu - love you." lẩm bẩm, bật cười khúc khích. Cuộc đời của Lâm Quỳnh, kể từ giờ phút này, sẽ kh còn là một chuỗi ngày đói khát và bất hạnh nữa. Nó sẽ là một vở kịch hài hước, đầy những pha "vả mặt" và "thao túng tâm lý", với một cái kết thật viên mãn và... thật nhiều tiền!
Chưa có bình luận nào cho chương này.