Định Mệnh Ngọt Ngào Của Kẻ Xuyên Sách
Chương 2: Đụng Độ "Lão Baby" Đáng Sợ
Sau màn "diễn sâu" đầy thuyết phục với Phó Hành Vân, Lâm Quỳnh cảm th hăng hái lạ thường. bước ra khỏi phòng ngủ, hít thở sâu bầu kh khí trong lành của căn penthouse xa hoa. ra ngoài cửa sổ kính lớn, toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn hiện ra trước mắt. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, biểu tượng cho sự giàu và quyền lực.
"Chủ nghĩa tư bản... quả nhiên là mỹ vị!" Lâm Quỳnh lẩm bẩm, hai mắt sáng rực. thề rằng, kiếp trước chỉ cần một cái bánh bao, kiếp này sẽ kh ngừng hưởng thụ.
xuống phòng khách. Phó Hành Vân đang ngồi trên xe lăn, đọc một tập tài liệu. Ánh mắt ta vẫn lạnh lùng và tập trung, như thể thế giới xung qu kh tồn tại. Lâm Quỳnh cảm th một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dù ta đang tàn tật, khí chất của một phản diện trùm cuối vẫn kh thể che giấu.
"Phó tổng, đã ăn sáng chưa?" Lâm Quỳnh cố gắng nở nụ cười tươi tắn nhất thể, tiến đến gần. nhớ rằng, trong nguyên tác, "Lâm Quỳnh" luôn tìm cách tránh mặt Phó Hành Vân, hoặc chỉ nói những lời khó nghe. Giờ thì làm ngược lại.
Phó Hành Vân ngẩng đầu, ánh mắt sắc như d.a.o lướt qua . "Chưa."
"Vậy để con chuẩn bị bữa sáng cho nhé!" Lâm Quỳnh nhiệt tình đề nghị. " muốn ăn gì ạ? Con nấu món Tây, món Á đều được, còn thể làm bánh ngọt nữa đó!" tự tin nói, dù trong lòng đang thầm cầu nguyện rằng kh làm cháy bếp. Kiếp trước, chỉ biết luộc khoai và ăn mì gói thôi.
Phó Hành Vân chằm chằm, đôi mắt như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ "tận tâm" của Lâm Quỳnh. " biết nấu ăn?"
"Tất nhiên ạ!" Lâm Quỳnh vỗ ngực. "Con là một đàn của gia đình mà! Chăm sóc chồng là trách nhiệm của con." nói còn nháy mắt một cái, cố gắng tạo ra vẻ đáng yêu.
Ánh mắt Phó Hành Vân khẽ d.a.o động. "Kh cần. Thư ký sẽ chuẩn bị."
"Kh đâu ạ!" Lâm Quỳnh vẫn kh bỏ cuộc. "Để con làm cho! cứ nói muốn ăn gì, con sẽ làm thật ngon!" cố gắng chứng tỏ là một vợ "tận tụy", ít nhất là trên bề mặt.
Phó Hành Vân thở dài một tiếng, gần như là một tiếng cười khẩy. "Vậy thì, một bát cháo thịt băm và trứng muối."
Lâm Quỳnh lập tức sáng mắt. "Được thôi! cứ chờ con nhé!" hăm hở chạy vào bếp, vừa vừa tự nhủ: "Cháo thịt băm trứng muối... dễ ợt! Chỉ cần kh cho muối vào cháo ngọt là được!"
Trong bếp, Lâm Quỳnh loay hoay với những dụng cụ nấu ăn hiện đại. chưa bao giờ th một căn bếp nào lại to và đầy đủ tiện nghi như thế này. "Chủ nghĩa tư bản... quá tuyệt vời!"
Sau một hồi vật lộn với nồi niêu xoong chảo, cuối cùng Lâm Quỳnh cũng bưng ra một bát cháo nghi ngút khói. Mùi thơm của thịt băm và trứng muối lan tỏa khắp phòng. đặt bát cháo cẩn thận lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh Phó Hành Vân.
"Mời Phó tổng dùng bữa!" Lâm Quỳnh nói, giọng ệu đầy tự hào.
Phó Hành Vân bát cháo, lại Lâm Quỳnh. ta cầm thìa lên, khu nhẹ. Lâm Quỳnh nín thở, chờ đợi phản ứng của ta.
Phó Hành Vân múc một thìa cháo, đưa lên miệng. ta nhấm nháp một cách chậm rãi, như thể đang phân tích một món ăn cao cấp. Lâm Quỳnh cảm th tim đập thình thịch. Liệu bị lộ tẩy kh? Liệu ta phát hiện ra chỉ là một kẻ giả tạo, kh biết nấu ăn kh?
Sau vài giây căng thẳng, Phó Hành Vân đặt thìa xuống. "Mặn." ta chỉ nói một từ duy nhất.
Lâm Quỳnh thất vọng tràn trề. "Mặn ạ? Con tưởng đã nêm cẩn thận chứ." vội vàng nếm thử một chút. Đúng là mặn thật! đã quên mất là trứng muối đã mặn sẵn .
"Kh đâu ạ!" Lâm Quỳnh vội vàng chữa cháy. "Để con pha cho một cốc nước ấm nhé!"
Phó Hành Vân khẽ lắc đầu. "Kh cần. vẻ nhiệt tình."
Lâm Quỳnh nở nụ cười gượng gạo. "Dạ vâng, con chỉ muốn chăm sóc thật tốt thôi ạ."
"Vậy thì, làm phiền đưa dạo." Phó Hành Vân nói, ánh mắt ra ngoài cửa sổ. "Thời tiết hôm nay đẹp."
Lâm Quỳnh lập tức sáng mắt. "Được thôi! Con sẽ đẩy dạo khắp nơi, ngắm cảnh đẹp, hít thở kh khí trong lành!"
hăm hở đẩy xe lăn của Phó Hành Vân ra khỏi nhà. Khoảnh khắc , Lâm Quỳnh cảm th như là một vợ hiền thục, tận tụy, đang chăm sóc chồng tàn tật của . "Hoàn hảo! Cứ thế này thì thế nào ta cũng cảm động mà đồng ý ly hôn cho xem!" thầm nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-menh-ngot-ngao-cua-ke-xuyen-sach/chuong-2-dung-do-lao-baby-dang-so.html.]
Hai dạo trong khuôn viên biệt thự rộng lớn. Lâm Quỳnh kh ngừng nói chuyện, kể về những chuyện "trên trời dưới bể" mà đọc được trong tiểu thuyết. Phó Hành Vân chỉ im lặng lắng nghe, đôi khi khẽ nhếch môi, hoặc cau mày một cách khó hiểu.
"Phó tổng, biết kh?" Lâm Quỳnh nói, giọng ệu đầy phấn khích. "Trong sách nói, một loài chim tên là chim đỗ quyên, nó chung thủy, chỉ yêu một con duy nhất thôi đó!"
Phó Hành Vân quay đầu . "Vậy thì ?"
"Thì con cũng giống như chim đỗ quyên vậy đó!" Lâm Quỳnh hùng hồn tuyên bố. "Con sẽ luôn ở bên cạnh , yêu thương bằng cả trái tim, cho đến khi... khỏi bệnh!" cố tình nhấn mạnh từ "khỏi bệnh", để nhắc nhở về "ều khoản ly hôn" của họ.
Phó Hành Vân im lặng một lúc, khẽ nói. "Vậy thì, mong sẽ giữ lời."
Lâm Quỳnh cảm th rợn . Ánh mắt của Phó Hành Vân lúc đó, như thể thể xuyên thấu mọi suy nghĩ của . "Lão âm binh này... đáng sợ thật!"
Suốt buổi dạo, Lâm Quỳnh kh ngừng "thao túng tâm lý" Phó Hành Vân bằng những lời lẽ ngọt ngào, những hành động quan tâm giả tạo. kể cho nghe những câu chuyện cười mà tự bịa ra, cố gắng khiến vui vẻ. Dần dần, Phó Hành Vân cũng kh còn lạnh lùng như trước. ta thỉnh thoảng khẽ cười, hoặc ánh mắt cũng bớt sự cảnh giác.
"Phó tổng, biết tại con lại cần tình yêu kh?" Lâm Quỳnh hỏi, giọng ệu đầy triết lý.
Phó Hành Vân . "Tại ?"
"Bởi vì tình yêu là sức mạnh, là động lực để chúng ta vượt qua mọi khó khăn!" Lâm Quỳnh nói, thẳng vào mắt Phó Hành Vân. "Con tin rằng, cũng sẽ vượt qua được thôi! sẽ đứng dậy được, sẽ lại bình thường!"
Ánh mắt Phó Hành Vân khẽ chấn động. ta chằm chằm vào Lâm Quỳnh, như thể vừa nói ra một ều gì đó quan trọng.
"... kh nghĩ là thể." Phó Hành Vân nói, giọng ệu mang theo chút u buồn.
"Kh đâu!" Lâm Quỳnh kiên quyết. "Con tin ! Con sẽ luôn ở bên cạnh , cổ vũ , giúp đứng dậy được!" nói, tay đặt nhẹ lên vai Phó Hành Vân. cảm nhận được sự căng cứng dưới lớp áo.
Buổi dạo kết thúc, Lâm Quỳnh đẩy Phó Hành Vân trở về nhà. Suốt cả buổi chiều, kh ngừng tìm cách "chăm sóc" ta. Từ việc chuẩn bị trà chiều, đọc sách, cho đến việc mát xa chân cho ta. Mặc dù đôi lúc Phó Hành Vân vẫn lạnh lùng, nhưng Lâm Quỳnh thể cảm nhận được sự thay đổi nhỏ trong thái độ của ta.
Đêm đó, Lâm Quỳnh nằm trên giường, lên trần nhà. "Lão baby" này, xem ra cũng kh khó đối phó như nghĩ. Chỉ cần diễn cho thật tròn vai, thể hiện sự "yêu thương" đến mức ta kh thể nghi ngờ, chờ đợi ngày ta khỏi bệnh.
"Đến lúc đó, chia tài sản... và tự do!" Lâm Quỳnh mỉm cười mãn nguyện. đã một kế hoạch hoàn hảo.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm trái tim , Lâm Quỳnh cảm th một sự khó tả. Những hành động quan tâm, chăm sóc của , dù ban đầu là giả tạo, giờ đây lại mang theo một chút... chân thành. Mỗi khi th ánh mắt u buồn của Phó Hành Vân, lại cảm th xót xa. muốn ta thật sự hạnh phúc, kh chỉ vì tiền mà còn vì một ều gì đó khác.
"Thôi nào Lâm Quỳnh, đừng tự lừa dối !" tự nhủ. "Mày là một kẻ yêu tiền, một kẻ thực dụng. Đừng mềm lòng trước cái vẻ ngoài đẹp trai của phản diện!"
Nhưng , một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu Lâm Quỳnh. Hình ảnh Phó Hành Vân khẽ cười khi nghe kể chuyện cười. Hình ảnh ta với ánh mắt ấm áp hơn một chút.
" lẽ nào..." Lâm Quỳnh thì thầm. " đã bắt đầu thích cái 'lão baby' này ?"
lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó. Kh thể nào! là Lâm Quỳnh, kẻ chỉ biết yêu tiền. Tình yêu... thứ xa xỉ đó kh dành cho .
Nhưng đêm đó, Lâm Quỳnh đã kh ngủ được. cứ trằn trọc suy nghĩ về Phó Hành Vân, về tương lai của họ, và về cái cảm giác khó hiểu đang lớn dần trong trái tim .
Sáng hôm sau, Lâm Quỳnh thức dậy với một tâm trạng phức tạp. vẫn quyết tâm thực hiện kế hoạch của , nhưng trong lòng đã một sự thay đổi nhỏ. muốn chăm sóc Phó Hành Vân kh chỉ vì tiền, mà còn vì một ều gì đó khác, một ều gì đó mà chưa thể gọi tên.
bước ra khỏi phòng, quyết tâm bắt đầu một ngày mới với vai trò là một " vợ" tận tụy, và cũng là một " bạn" chân thành của Phó Hành Vân. Nhưng Lâm Quỳnh kh biết rằng, cuộc đời của , kể từ giờ phút này, sẽ kh còn theo đúng kịch bản của cuốn tiểu thuyết nữa. Nó sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn mới, một hướng mà ngay cả "Lâm Quỳnh" nguyên tác cũng kh thể ngờ tới.
Và tất cả, đều bắt đầu từ một "lão baby" đáng sợ nhưng lại một sức hút kỳ lạ.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.