Định Mệnh Ngọt Ngào Của Kẻ Xuyên Sách
Chương 4: Tin Sốc Và "Khối U" Đáng Yêu
Sau khi những hiểu lầm được hóa giải, tình cảm giữa Lâm Quỳnh và Phó Hành Vân ngày càng sâu đậm. Lâm Quỳnh kh còn "diễn" nữa, thoải mái thể hiện bản chất hài hước, dở hơi của . Phó Hành Vân, từ một tổng tài lạnh lùng, dần trở nên ấm áp và cưng chiều Lâm Quỳnh hết mực. ta phát hiện ra rằng, Lâm Quỳnh kh chỉ mang lại tiếng cười mà còn là động lực giúp vượt qua những góc tối trong tâm hồn.
Một ngày nọ, Lâm Quỳnh bỗng cảm th kh khỏe. hay buồn nôn, chóng mặt và thường xuyên thèm ăn những món kỳ lạ. nghĩ bị cảm cúm th thường, nhưng Phó Hành Vân lại tỏ ra lo lắng.
" vẻ kh được khỏe," Phó Hành Vân nói, ánh mắt đầy lo lắng. "Để đưa khám."
"Kh cần đâu ạ!" Lâm Quỳnh xua tay. "Chắc tại con ăn nhiều quá thôi mà."
Nhưng Phó Hành Vân kiên quyết. ta đích thân đưa Lâm Quỳnh đến bệnh viện. Trong phòng khám, Lâm Quỳnh được bác sĩ kiểm tra một cách tỉ mỉ. nằm trên giường khám, tâm trạng khá thoải mái, vì nghĩ chỉ bị cảm vặt.
Sau một hồi kiểm tra, bác sĩ quay lại với một nụ cười rạng rỡ. "Chúc mừng hai vị! Lâm Quỳnh đã t.h.a.i một tháng !"
"Cái gì?" Lâm Quỳnh ngồi bật dậy, mắt chữ A mồm chữ O. "Thai? Bác sĩ nói gì đó? Con vừa nghe th cái gì?"
Bác sĩ Lâm Quỳnh, khuôn mặt đầy ngạc nhiên. "Là em bé! sắp làm cha !"
"Kh, kh thể nào!" Lâm Quỳnh lắc đầu lia lịa. "Con là đàn mà! Đàn thể m.a.n.g t.h.a.i chứ? Lẽ nào con kh đàn ?!"
Phó Hành Vân đứng bên cạnh, ban đầu cũng hơi bất ngờ, nhưng ta nở nụ cười hạnh phúc. ta nhẹ nhàng nắm l tay Lâm Quỳnh. "Lâm Quỳnh, bình tĩnh lại ."
"Bình tĩnh được!" Lâm Quỳnh gần như phát ên. vào màn hình siêu âm, nơi hiện lên một chấm nhỏ xám xám. "Đây rõ ràng là khối u! Đúng vậy! Là khối u!"
Bác sĩ và Phó Hành Vân nhau, vẻ mặt bất lực.
"Vị bệnh nhân này, xin đừng tự lừa dối bản thân được kh!" Bác sĩ nói, chỉ vào chấm nhỏ trên màn hình. "Đây là em bé! Đã một tháng !"
Lâm Quỳnh nghiêm túc gật đầu. "Khối u. Con còn sống được một tháng."
Bác sĩ: "..."
Phiếu kết quả nh chóng được in ra. Lần này, bác sĩ trực tiếp dán tờ kết quả lên mặt Lâm Quỳnh, túm l vai , cố gắng khiến chấp nhận sự thật. "Là em bé! kh tin ?"
Lâm Quỳnh mặt đầy chối bỏ. "Kh, là khối u!"
Bác sĩ lay lay vai . "Đây là em bé, lại kh tin vậy?"
Lâm Quỳnh lập tức trở nên ên cuồng. "Như này thì thà mọc khối u, nói kh chừng còn lành tính!!!!"
Bác sĩ thở dài một hơi. " thể nói như vậy chứ, kh sợ đứa bé trong bụng sẽ tổn thương ?!"
Lâm Quỳnh bác sĩ, khóc kh ra nước mắt. "Đàn thể m.a.n.g t.h.a.i chứ, lẽ nào kh đàn ?!!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-menh-ngot-ngao-cua-ke-xuyen-sach/chuong-4-tin-soc-va-khoi-u-dang-yeu.html.]
Phó Hành Vân cuối cùng cũng kh nhịn được cười. ta ôm l Lâm Quỳnh, vỗ về . "Kh đâu, Lâm Quỳnh. sẽ luôn ở bên cạnh ."
Lâm Quỳnh vẫn kh chấp nhận sự thật. cứ lẩm bẩm "khối u, khối u" mãi. Phó Hành Vân đành đưa về nhà, an ủi và dỗ dành .
M ngày sau đó, Lâm Quỳnh vẫn sống trong trạng thái "chối bỏ" về cái "khối u" trong bụng . vẫn ăn uống bình thường, nhưng đôi khi lại thèm những món ăn kỳ lạ đến mức Phó Hành Vân chạy tìm mua giữa đêm.
Một lần, Lâm Quỳnh thèm sầu riêng chấm nước mắm. Phó Hành Vân, dù ghét sầu riêng, vẫn cố gắng tìm mua cho . Lâm Quỳnh ăn một cách ngon lành, trong khi Phó Hành Vân ngồi bên cạnh, nhăn mặt nhăn mũi.
"Phó tổng, kh ăn ?" Lâm Quỳnh hỏi, miệng vẫn nhai tóp tép.
"Kh." Phó Hành Vân nói, cố gắng nén cơn buồn nôn.
"Vậy là kh yêu con !" Lâm Quỳnh nói, giọng ệu đầy tủi thân. " kh chịu ăn cùng con, kh chịu chia sẻ 'khối u' này với con!"
Phó Hành Vân bất lực. " yêu , nhưng kh thể ăn sầu riêng chấm nước mắm được."
Lâm Quỳnh bĩu môi. "Vậy là kh yêu con thật !"
Phó Hành Vân đành chịu thua. ta cố gắng ăn một miếng nhỏ sầu riêng chấm nước mắm, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Lâm Quỳnh theo, bật cười khúc khích.
Dần dần, Lâm Quỳnh cũng chấp nhận sự thật rằng đang mang thai. bắt đầu đọc sách về mang thai, tìm hiểu về cách chăm sóc em bé. vẫn giữ bản tính hài hước của , nhưng trong ánh mắt đã thêm sự dịu dàng của một sắp làm mẹ.
Phó Hành Vân cũng trở thành một chồng tận tụy. ta chăm sóc Lâm Quỳnh từng li từng tí, kh cho làm việc nặng nhọc. ta thường xuyên nói chuyện với "khối u" trong bụng Lâm Quỳnh, kể cho em bé nghe những câu chuyện cười của .
Một buổi tối, Lâm Quỳnh đang nằm trên sofa, bỗng nhiên cảm th một cú đạp nhẹ trong bụng. giật , vội vàng gọi Phó Hành Vân.
"Phó tổng! Phó tổng! 'Khối u' của con vừa đạp con!" Lâm Quỳnh nói, giọng ệu vừa sợ hãi vừa phấn khích.
Phó Hành Vân vội vàng chạy đến, đặt tay lên bụng Lâm Quỳnh. ta cảm nhận được một cú đạp nhẹ. ta nở nụ cười hạnh phúc. "Con của chúng ta."
Lâm Quỳnh Phó Hành Vân, đôi mắt lấp lánh. kh còn gọi em bé là "khối u" nữa. đã thật sự yêu thương sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng .
"Phó tổng," Lâm Quỳnh nói, giọng ệu đầy ngọt ngào. "Cảm ơn ."
"Cảm ơn làm gì?" Phó Hành Vân hỏi, tay vẫn nhẹ nhàng xoa bụng Lâm Quỳnh.
"Cảm ơn vì đã ở bên cạnh con, đã yêu thương con, và đã cho con một gia đình." Lâm Quỳnh nói, tựa đầu vào vai Phó Hành Vân.
Phó Hành Vân ôm chặt l . " cũng cảm ơn . Cảm ơn vì đã đến bên , đã mang lại ánh sáng cho cuộc đời ."
Cuộc sống của Lâm Quỳnh và Phó Hành Vân, kể từ giờ phút này, sẽ kh còn là một chuỗi ngày "diễn xuất" và "thao túng tâm lý" nữa. Nó sẽ là một hành trình yêu thương, hạnh phúc, với sự xuất hiện của một thành viên mới, một "khối u" đáng yêu đang lớn dần trong bụng Lâm Quỳnh.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.