Định Mệnh Ngọt Ngào Của Kẻ Xuyên Sách
Chương 3: Khi Tình Yêu Bắt Đầu "Thao Túng Tâm Lý"
Những ngày tiếp theo, Lâm Quỳnh vẫn tiếp tục vai diễn " vợ quốc dân" một cách hoàn hảo. nấu ăn, pha trà, đẩy Phó Hành Vân dạo, thậm chí còn đọc sách cho nghe. Mặc dù đôi lúc vẫn bị bắt lỗi vì những màn "diễn xuất" hơi lố của , nhưng Phó Hành Vân vẫn kh hề trách móc. Ngược lại, ta dường như còn hưởng thụ sự "nhiệt tình" đó của .
Một buổi chiều nọ, khi Lâm Quỳnh đang ngồi cạnh Phó Hành Vân, kể cho nghe về một chương trình TV hài hước, Phó Hành Vân bỗng nhiên hỏi: " vẻ thích tiền."
Lâm Quỳnh giật . "Dạ vâng! Con yêu tiền lắm ạ! Tiền là lẽ sống của con!" kh hề giấu diếm. Đây là ều duy nhất kh cần diễn.
Phó Hành Vân chằm chằm. "Vậy thì, yêu kh?"
Câu hỏi bất ngờ khiến Lâm Quỳnh cứng họng. kh ngờ ta lại hỏi thẳng như vậy. Trong kịch bản của , câu hỏi này đến sau khi ta khỏi bệnh, và sẽ trả lời một cách khéo léo để được chia tài sản.
Lâm Quỳnh lắp bắp. "Dạ... dạ con... con yêu Phó tổng lắm ạ! Con yêu tất cả của , nên con yêu cả tiền của , yêu vì vừa giàu vừa đẹp trai!" nói một cách vội vàng, cố gắng che giấu sự bối rối của .
Phó Hành Vân khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và đầy bí ẩn. "Vậy thì tốt."
Lâm Quỳnh cảm th như vừa thoát c.h.ế.t. "Lão âm binh này... nguy hiểm quá!"
Dần dần, Lâm Quỳnh nhận ra rằng, Phó Hành Vân kh hề "ên" như trong nguyên tác. ta th minh, sắc sảo, và một sự tinh tế đặc biệt. ta dường như thể thấu mọi suy nghĩ của , nhưng lại kh hề vạch trần. Điều đó càng khiến Lâm Quỳnh cảm th bất an.
Một hôm, Lâm Quỳnh đang ngồi trong phòng khách, bỗng nghe th tiếng động lạ từ phòng Phó Hành Vân. tò mò, nhẹ nhàng hé cửa vào. Phó Hành Vân đang đứng dậy! ta đang vịn vào thành giường, chập chững bước .
Lâm Quỳnh sững sờ. " ta... ta khỏi bệnh ?"
nín thở, theo dõi từng bước của Phó Hành Vân. ta di chuyển một cách khó khăn, nhưng rõ ràng là ta thể lại được.
"Trời ơi! Vậy là kế hoạch ly hôn của sắp thành hiện thực !" Lâm Quỳnh thầm reo hò. Nhưng , một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong trái tim . kh hề vui vẻ như nghĩ. Ngược lại, cảm th một chút... tủi thân.
Lâm Quỳnh là mong muốn Phó Hành Vân đứng dậy được hơn ai hết. đã cổ vũ , chăm sóc , dùng cả trái tim để nuôi dưỡng hy vọng đó. Nhưng giờ đây, khi hoa nở, lại chưa kịp ngắm thì đã bị khác ngắt . ta giấu .
"Tại ta lại giấu chứ?" Lâm Quỳnh cảm th hụt hẫng. là đã ở bên cạnh ta trong những lúc khó khăn nhất, vậy mà ta lại kh tin tưởng .
Lâm Quỳnh lùi lại, nhẹ nhàng đóng cửa phòng Phó Hành Vân. quyết định sẽ giả vờ như kh biết chuyện gì. muốn xem, Phó Hành Vân sẽ giấu đến bao giờ.
Những ngày tiếp theo, Lâm Quỳnh vẫn tiếp tục "diễn" một cách hoàn hảo. vẫn đẩy Phó Hành Vân dạo, vẫn chăm sóc ta như thể ta vẫn còn tàn tật. Nhưng trong lòng , một cơn giận dỗi âm ỉ cháy.
Một buổi tối, khi đang ăn tối, Lâm Quỳnh bỗng nhiên nói: "Phó tổng, biết kh? Con một bạn..."
Phó Hành Vân ngẩng đầu . "Ừm."
"Thì là, chồng của cô đã đứng dậy được , nhưng lại giấu cô ." Lâm Quỳnh nói, cố ý thẳng vào mắt Phó Hành Vân. " nghĩ xem, cô nên làm gì đây?"
Phó Hành Vân im lặng một lúc, khẽ nói: " lẽ, cô nên hỏi thẳng chồng ."
"Kh đâu!" Lâm Quỳnh lắc đầu. "Cô tủi thân. Cô đã dành cả trái tim để chăm sóc chồng, vậy mà chồng lại giấu cô một chuyện quan trọng như vậy. nghĩ xem, đó là lỗi của cô kh?"
Phó Hành Vân đặt đũa xuống. "Lâm Quỳnh, đang ám chỉ ều gì?"
Lâm Quỳnh mỉm cười, nụ cười gượng gạo. "Con ám chỉ gì đâu ạ? Con chỉ là đang kể chuyện của bạn con thôi mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-menh-ngot-ngao-cua-ke-xuyen-sach/chuong-3-khi-tinh-yeu-bat-dau-thao-tung-tam-ly.html.]
Phó Hành Vân chằm chằm. Ánh mắt ta sâu thẳm, như muốn xuyên thấu tâm hồn . " đã biết ."
Lâm Quỳnh kh nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm.
"Tại kh nói?" Phó Hành Vân hỏi, giọng ệu trầm thấp.
"Con..." Lâm Quỳnh ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe. "Con kh biết nói gì cả. Con chỉ cảm th... tủi thân. Con là mong đứng dậy được hơn ai hết, vậy mà lại giấu con."
Phó Hành Vân im lặng. ta Lâm Quỳnh, ánh mắt dần trở nên dịu dàng hơn. " xin lỗi."
Lời xin lỗi bất ngờ khiến Lâm Quỳnh ngạc nhiên. kh ngờ Phó Hành Vân lại nói lời xin lỗi.
"... xin lỗi con làm gì?" Lâm Quỳnh hỏi.
" xin lỗi vì đã giấu ." Phó Hành Vân nói. "... sợ sẽ bỏ ."
Lâm Quỳnh sững sờ. "Bỏ ?"
" từng nói, khi khỏi bệnh, chúng ta sẽ ly hôn." Phó Hành Vân nói, giọng ệu mang theo chút buồn bã.
Lâm Quỳnh chợt nhận ra. Hóa ra, Phó Hành Vân giấu kh vì ta kh tin tưởng , mà vì ta sợ mất . Trái tim Lâm Quỳnh bỗng nhiên ấm áp lạ thường.
" ngốc quá!" Lâm Quỳnh nói, bật khóc. đứng dậy, đến bên cạnh Phó Hành Vân, ôm chầm l . "Ai nói con sẽ bỏ chứ? Con yêu mà!"
Phó Hành Vân vòng tay ôm l , vỗ về tấm lưng gầy của Lâm Quỳnh. " kh bỏ thật chứ?"
"Kh bao giờ!" Lâm Quỳnh nói, nước mắt vẫn chảy dài. "Con yêu , yêu tất cả của , yêu cả tiền của , yêu vì vừa giàu vừa đẹp trai!"
Phó Hành Vân khẽ cười. " đúng là một kẻ tham tiền."
"Đúng vậy!" Lâm Quỳnh nói, ngẩng đầu . "Nhưng con cũng yêu thật lòng mà!"
Phó Hành Vân cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Lâm Quỳnh. " cũng yêu ."
Khoảnh khắc đó, Lâm Quỳnh cảm th như đang mơ. Tình yêu, thứ mà từng nghĩ là xa xỉ, giờ đây lại đang hiện hữu ngay trước mắt . đã xuyên kh, trở thành một pháo hôi, nhưng lại tìm th tình yêu đích thực.
"Vậy là, con kh cần ly hôn nữa đúng kh?" Lâm Quỳnh hỏi, giọng ệu vẫn còn hơi nghẹn ngào.
Phó Hành Vân khẽ cười. " còn muốn ly hôn ?"
"Kh! Kh bao giờ!" Lâm Quỳnh nói, ôm chặt l Phó Hành Vân hơn. "Con sẽ ở bên cạnh mãi mãi!"
Đêm đó, Lâm Quỳnh ngủ ngon. kh còn giả vờ nữa. đã tìm th hạnh phúc đích thực của . Và cái "lão baby" đáng sợ đó, giờ đây đã trở thành chồng yêu dấu của .
Tình yêu, đôi khi, lại bắt đầu từ những màn "thao túng tâm lý" dở khóc dở cười như thế.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.