Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dinh Thự Ma Ám Trong Khu Rừng Tối

Chương 1: Khu rừng kỳ lạ

Chương sau

vẫn còn nhớ như in buổi chiều hôm – một ký ức mơ hồ nhưng khắc sâu như khói sương vương trong tâm trí. Khi , vẫn chỉ là một đứa trẻ con hiếu động, chơi trốn tìm cùng đám bạn trong xóm. Tiếng cười nói l lảnh vang lên giữa bầu kh khí mùa hạ oi nồng, mùi đất khô xen lẫn hương lá rừng thoang thoảng đâu đây. Kh hiểu vì , lại nghĩ rằng nếu trốn sâu trong khu rừng gần nhà, chắc c sẽ kh ai tìm ra . Và thế là, kh một lời báo trước, chạy ùa vào rừng như một đứa trẻ liều lĩnh.

Khu rừng vào buổi chiều trở nên u tịch đến lạ. Ánh nắng dần yếu, lọt qua những tán cây rậm rạp thành từng đốm sáng lung linh trên mặt đất phủ đầy lá khô. Ban đầu còn nghĩ mọi chuyện chỉ như một cuộc phiêu lưu nhỏ, nhưng càng , tiếng cười đùa phía sau càng mờ xa, thay vào đó là tiếng gió thổi vi vu và tiếng chim gọi lẻ loi. Khi nhận ra đã lạc, mọi thứ trở nên đáng sợ một cách lạ lùng.

tiếp tục bước, hy vọng tìm được đường ra, nhưng mỗi bước chân lại như dẫn sâu hơn vào lòng rừng. Khi ánh chiều tà tan biến, màn đêm tràn xuống như tấm chăn dày phủ kín, mọi vật chung qu chìm trong bóng tối. Dù đôi mắt đêm khá tốt, tầm cũng chỉ vỏn vẹn vài mét – xa hơn nữa chỉ là một màu đen thăm thẳm. bắt đầu run lên, bàn tay siết chặt gốc cây để tìm chút bình tĩnh.

Mệt mỏi và tuyệt vọng, ngồi phịch xuống, dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ to lớn. Trái tim đập dồn dập như thể sắp bật ra khỏi lồng ngực. Đúng lúc , khi tưởng đã hoàn toàn cô độc, một đốm sáng nhỏ chớp lên trước mắt – một con đom đóm. Ánh sáng yếu ớt lay động trong bóng đêm như ngọn đèn nhỏ bé giữa biển tối, chậm rãi bay . Trong đầu lóe lên một ý nghĩ ngây thơ: lẽ nó sẽ dẫn ra khỏi khu rừng. Thế là, kh chần chừ, đứng dậy, lần bước theo đốm sáng .

Đốm sáng dẫn qua một lối mòn nhỏ, xuyên qua những bụi cây rậm rạp. Kh lâu sau, bước ra khỏi hàng cây, trước mắt hiện ra một cánh đồng cỏ x trải dài, như tấm thảm khổng lồ trong lòng rừng. Trên cánh đồng , hàng trăm con đom đóm đang bay lượn, thắp sáng kh gian bằng những ánh đèn li ti, lung linh như sa rơi xuống mặt đất. Và ở giữa khung cảnh kỳ diệu , th cô.

Cô ngồi trên một tảng đá phẳng nhẵn, tựa như bệ thờ cổ xưa, xung qu là vô vàn đốm sáng bay vòng qu. Cô gái tr như hiện thân của một giấc mơ – làn da trắng muốt mịn màng như tuyết đầu mùa, mái tóc dài bạch kim bu xuống tựa dòng thác ánh trăng, đôi tai nhọn như dấu hiệu của một sinh vật kh thuộc về thế giới phàm trần. Cô mặc một bộ đồ ngủ trắng tinh, đơn giản nhưng th khiết, khiến kh thể rời mắt.

Đôi môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng, chậm rãi mở mắt. Một đôi mắt tím x hiện ra – sâu thẳm, lung linh như hồ nước phản chiếu ánh trăng. Ánh khiến trái tim trẻ con của bỗng đập loạn, như thể vừa chạm vào một ều thiêng liêng.

“Em bị lạc ?” – giọng cô vang lên nhẹ như gió thoảng.

lúng túng đáp, giọng run run: “Vâng… em bị lạc . Chị thể đưa em ra khỏi khu rừng này được kh?”

Cô đưa tay lên kề miệng, nhắm mắt lại khẽ cười – nụ cười vừa dịu dàng vừa bí ẩn, như trêu đùa, như dỗ dành. “Được thôi, chị sẽ giúp em ra khỏi đây… nhưng một ều kiện. Em kh được kể với bất kỳ ai về mọi thứ em đã th trong khu rừng này. Nếu kh, chị sẽ kh thể giúp em… và em sẽ ở lại đây mãi mãi.” Giọng cô trở nên nghiêm túc nhưng ánh mắt vẫn phảng phất nét đùa cợt.

sững , tim đập thình thịch. Một đứa trẻ như nào hiểu hết hàm ý câu nói , chỉ th trong lòng vừa sợ hãi vừa hiếu kỳ. “Vâng… em thề sẽ kh kể cho ai. Em xin giữ bí mật này… cho đến chết.” cúi đầu đáp, bàn tay run run.

Thứ nhận lại là một nụ cười dịu dàng, ấm áp đến mức xua tan nỗi sợ trong . “Chị chỉ đùa em thôi,” cô khẽ nói. “Đã lâu chị mới dịp nói chuyện với một khác.”

ngẩng đầu lên, hơi bĩu môi trách móc: “Chị ác quá… làm em sợ.”

Cô khúc khích cười, tay vẫn đặt nơi khóe miệng. “Chị xin lỗi… chỉ là chị đã cô đơn quá lâu mà thôi.”

Khi cô nắm l tay , cảm th như đang nắm một luồng ánh sáng ấm áp giữa rừng đêm lạnh lẽo. “Nắm c.h.ặ.t t.a.y chị nhé, đừng để bị lạc nữa,” cô khẽ nói. gật đầu, tim đập nh hơn.

Chúng cùng vượt qua những khe suối bằng cách nhảy trên những tảng đá trơn, băng qua những bụi cây đầy sương mù. Dọc đường, cô kể cho nghe những câu chuyện cổ tích – hay ít ra tưởng là cổ tích. Nhưng ánh mắt cô khi kể lại quá thật, như thể chính cô đã chứng kiến tất cả. chuyện về một hùng vượt muôn trùng hiểm nguy cứu thế giới; chuyện về những tinh linh lạc lõng nơi bìa rừng; cả chuyện về một đã lạc đến đây và chẳng bao giờ quay ra được nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-thu-ma-am-trong-khu-rung-toi/chuong-1-khu-rung-ky-la.html.]

thấm mệt, đôi chân run lên, hơi thở dồn dập. Cô , mỉm cười: “Chị cũng mệt . Chúng ta nghỉ một chút nhé.” Chúng cùng ngồi xuống – trên một tảng đá phẳng lạ kỳ, cô ở gần đó. đưa tay chạm lên bề mặt đá: phẳng nhẵn, như thể ai đã dùng kiếm c.h.é.m phăng ra.

Trong khi còn đang mải suy nghĩ, một đốm sáng nhỏ lại bay ngang qua. ngẩng lên và th cảnh tượng khiến lặng : cô gái đứng giữa vòng sáng của hàng chục đom đóm, ánh trăng chiếu lên mái tóc bạch kim của cô, khiến cô tr như một nàng tiên bước ra từ tr. Những đốm sáng qu cô bay lượn như đang múa, còn cô thì trò chuyện bằng giọng khẽ khàng với chúng, đôi mắt long l niềm vui.

im lặng , kh dám thở mạnh. Đến khi cô quay lại, những đốm sáng tan biến như vụt tắt. “Xin lỗi vì để em chờ,” cô khẽ nghiêng đầu, cười ngại ngùng. “Chị mải nói chuyện với m bạn tinh linh quá nên quên mất…”

quay mặt, giọng nhỏ như gió thoảng: “Kh … em cũng chỉ mải chị thôi…”

“Em nói gì vậy?” – cô nghiêng , đôi mắt như muốn đọc suy nghĩ .

“Kh gì ạ!” – giật đáp. Cô lại khẽ cười.

Từ đó đến khi ra bìa rừng, cô vẫn hay đùa, hay trêu khiến đỏ mặt quay . Nhưng chính sự hồn nhiên lại khiến muốn giữ l cô mãi. Một cảm giác lạ lùng nảy sinh trong , và nhận ra đó là tình yêu – thứ tình cảm ngây thơ nhưng mãnh liệt, như ngọn lửa nhỏ giữa bóng đêm dày đặc.

tài năng

Đến khi đứng ở bìa rừng, cô bu tay ra, giọng nhẹ như sương: “Em nhớ về cẩn thận, đừng để bị lạc nữa nhé…”

Nhưng trái tim như thắt lại. nắm chặt tay, cô: “Em… em kh muốn về. Em muốn ở lại đây, với chị.”

Cô sững , ánh mắt thoáng chút bối rối. “Em… em vừa nói gì?”

hít sâu, nói lớn: “Ý em là… em đã yêu chị . Xin hãy cho em ở lại bên chị mãi mãi!”

Cô lúng túng xung qu, đôi má thoáng đỏ. Một lát sau, cô l lại bình tĩnh, giọng khẽ run: “Em nói vậy… chị vui. Nhưng… chị xin lỗi. Chị kh thể đồng ý. Tuổi tác của chúng ta chênh lệch quá nhiều… chúng ta… kh thể…”

cắn môi, trái tim như bị siết chặt. Nhưng kh bỏ cuộc: “Vậy chị thể chờ kh? Đợi đến khi em lớn, em sẽ quay lại, đưa chị . Em sẽ đưa chị ra khỏi khu rừng tối tăm này, để khám phá thế giới bên ngoài. Kh chị cũng khao khát nó ? Em đã nghe th ều đó trong từng câu chuyện chị kể.”

Cô quay mặt , giọng run run: “Thế giới ngoài kia… chị…”

“Đúng vậy. Ước mơ của em là khám phá thế giới. Em muốn chị cùng em thực hiện ước mơ .”

Cô khép mắt, lắc đầu khẽ: “Khu rừng này là nhà của chị. Chị bảo vệ nó… Chị kh thể cùng em được…”

Gió đêm thổi qua, mang theo mùi cỏ và hương hoa dại, khiến bóng dáng cô trở nên mờ ảo dưới ánh trăng. Và chính khoảnh khắc , trong trái tim non nớt của , đã in sâu hình ảnh một cô gái bạch kim giữa rừng đêm – vừa gặp, vừa mất.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...