Dinh Thự Ma Ám Trong Khu Rừng Tối
Chương 2: Sự Khởi Đầu Của Những Bí Ẩn
Buổi tối thứ bảy, kh khí trong quán cà phê nhỏ cuối phố tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng. Bên ngoài, đèn đường hắt ánh vàng xuống vỉa hè ẩm ướt sau cơn mưa chiều, phản chiếu lấp loáng như hàng ngàn con đom đóm đang dạo chơi.
Bên trong quán, một nhóm bốn bạn thân tụ tập qu chiếc bàn tròn sát cửa kính nơi họ vẫn thường ngồi mỗi khi chuyện quan trọng cần bàn. Trên bàn là bốn ly cà phê còn bốc khói và một chiếc laptop cũ kỹ, màn hình sáng lấp lánh trong ánh đèn mờ.
“, hè này đâu?” – Ngô Huy, hoạt náo nhất nhóm, chống cằm nói, giọng đầy hứng khởi. “Nghỉ hè thì tất nhiên biển chứ! Cát trắng, sóng x, nắng vàng nghe thôi là th mát .”
Nguyễn Nam nhấp một ngụm cà phê, giọng trầm và ềm đạm như mọi khi:
“Năm ngoái chúng ta vừa biển còn gì. Chẳng lẽ năm nào cũng lặp lại một kiểu?”
“Thì đâu?” – Huy phản bác liền, tay vung mạnh như thể đang thuyết trình cho cả thế giới. “Đi nữa cũng được mà. lúc nào cũng nghiêm túc, chẳng tí m.á.u phiêu lưu nào cả. Thế nên đến giờ vẫn ế đ!”
Nam nhướng mày, Huy bằng ánh mắt bất lực.
“Câu nói đó… liên quan gì đến việc biển vậy, Huy?”
“Thì… thì kh liên quan lắm, nhưng đúng là sự thật còn gì!” – Huy bật cười, gãi đầu, trong khi cả bàn bật cười theo.
duy nhất vẫn im lặng là Minh Hoàn kẻ được mệnh d là “thánh ý tưởng ên rồ” của nhóm. đang ngồi xoay xoay chiếc ghế, mắt dán vào màn hình laptop cũ như đang đào bới trong một mỏ vàng dữ liệu nào đó. Một lúc sau, Hoàn g giọng nói bằng giọng nghiêm túc bất thường:
“Hai đúng là ngây thơ. Nghỉ hè mà chỉ biết nghĩ đến tắm biển thì quá tầm thường. Tớ thứ này thú vị hơn nhiều.”
“Thứ gì?” – cả Huy và Nam đồng th hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Hoàn ngồi thẳng dậy, đan tay trước ngực, giọng đầy kịch tính:
“Ngày xưa, khi con chưa máy sưởi, họ vào rừng sâu tìm củi giữa mùa đ lạnh giá. Nhưng khu rừng … kh chỉ cây cối và tuyết. ta kể rằng những thứ ẩn nấp trong bóng tối, luôn chờ đợi kẻ dám bước chân vào. Một lần là một lần đánh cược cả tính mạng.”
Huy tròn mắt, còn Nam thì nhướn mày đầy chán nản.
“Để tớ đoán xem,” Nam nói, giọng đều đều, “ý là đã tìm th một khu rừng ‘ma ám’ nào đó trên mạng, đúng kh?”
Hoàn cau mày, bực bội: “ kh thể để tớ nói hết câu được à?”
“ mà dính đến m chuyện huyền bí là nói ba tiếng kh hết,” Nam đáp. “Tớ kh rảnh để nghe kể hết truyền thuyết đâu.”
Vương Thiên, kể chuyện, chỉ biết ngồi quan sát ba đứa bạn tr luận. Hoàn lúc này đang gõ vài dòng lệnh trên bàn phím, xoay laptop lại để mọi cùng xem. Màn hình hiện lên một tấm ảnh cũ, hơi nhòe là một khu rừng rậm rạp, cây cối đan xen tạo thành một màn đen dày đặc.
“Đây,” Hoàn nói, mắt sáng rực, “là Khu Rừng Tối. Một nơi gần như kh bao giờ ánh sáng lọt vào.”
Huy nghiêng đầu, nhăn mặt: “Chỉ là một khu rừng thôi à? Kh nhà hoang, kh nghĩa địa, cũng chẳng truyền thuyết rùng rợn gì ?”
“Nhà hoang chán ,” Hoàn đáp. “Đi vài vòng là hết, chẳng gì mới. Còn rừng thì rộng lớn, bí ẩn, kh ai biết gì trong đó. kh th kích thích hơn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-thu-ma-am-trong-khu-rung-toi/chuong-2-su-khoi-dau-cua-nhung-bi-an.html.]
Nam chống cằm: “ lần trước ai là nói ‘ khám phá nhà ma’, để bị chủ nhà đuổi ra và cảnh sát hộ tống về đồn nhỉ?”
Kh khí bỗng im bặt. Cả bàn quay Hoàn. ta khẽ ho, mặt hơi tái.
“Ờ… chuyện đó là một tai nạn nhỏ thôi. Ít nhất, chúng ta đã biết rằng kh nên đột nhập vào nhà khác lúc nửa đêm, đúng kh?”
bật cười, gật đầu. “Tai nạn nhỏ à? quên ánh mắt của cảnh sát khi biết chúng ta mới mười bảy tuổi ?”
“Thôi nào,” Hoàn giơ tay cản, “chuyện cũ bỏ qua . Dù gì lần này là rừng mà ai lại sống giữa rừng chứ?”
Nam nhíu mày. “Vậy tại gọi là Khu Rừng Tối?”
“À…” – Hoàn hạ giọng, vừa nói vừa xoay màn hình cho th một bức ảnh khác: một tấm chụp từ trên cao, phủ đầy mây mù.
“Nghe nói ánh sáng kh thể xuyên qua lớp mây dày đặc bao phủ khu rừng này. dân địa phương tin rằng những đám mây đã tồn tại suốt hàng trăm năm, kh bao giờ tan. bảo bên dưới rừng là một thế giới khác một nơi mà mặt trời kh bao giờ mọc.”
Huy reo lên: “Nghe hấp dẫn phết! Lần này kh nhà ma, kh cảnh sát, mà lại cả truyền thuyết. Quá ổn!”
“Vị trí ở đâu?” – Nam hỏi.
Hoàn nhấp chuột vài cái, trả lời: “Hình như ở Tĩnh Gia thì .”
Cái tên khiến bỗng khựng lại. Một cảm giác lạ xộc lên trong đầu mơ hồ, nghèn nghẹn, như thể đã từng nghe qua nơi đó ở đâu . Huy nhận ra vẻ mặt liền hỏi:
“Tĩnh Gia… kh là quê à, Vương Thiên?”
sững . Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía . cố nặn ra một nụ cười:
“À… ờ, hình như đúng vậy. Nhưng tớ chẳng nhớ khu rừng nào ở đó cả.”
Nam kỹ hơn, giọng trầm xuống: “ ổn chứ? Mặt x lắm.”
“Tớ ổn mà.” – vội đáp, nhưng trong lòng dậy lên cảm giác bất an.
tài năng
Một hình ảnh thoáng qua trong đầu một cánh đồng cỏ, ánh sáng lập lòe của đom đóm, và một cô gái mái tóc bạch kim đang mỉm cười giữa bóng tối. Nhưng ngay khi cố nhớ rõ hơn, tất cả lại tan biến, như một giấc mơ bị gió cuốn .
“Vậy thì quyết định nhé,” Hoàn vỗ tay đánh “bộp”. “Ngày mai, chín giờ sáng, chúng ta xuất phát!”
Huy hớn hở giơ tay tán đồng, còn Nam chỉ thở dài, nửa chấp nhận nửa bất lực.
ngồi im, ánh sáng yếu ớt từ màn hình laptop phản chiếu lên gương mặt từng . Trong lòng d lên một linh cảm mơ hồ rằng chuyến này… sẽ kh chỉ là một chuyến dã ngoại th thường.
Bên ngoài cửa kính, cơn gió đêm thổi qua làm rung khẽ tấm biển gỗ treo trên quán. Một chiếc lá khô rơi lả tả xuống mặt bàn. theo, cảm th như trong bóng tối xa xăm kia, ai đó… đang dõi theo chúng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.