Dinh Thự Ma Ám Trong Khu Rừng Tối
Chương 3: Khu Rừng Bị Lãng Quên
Bầu trời xám chì, phủ kín bởi tầng mây nặng nề như sắp đổ mưa. Con đường mòn uốn lượn dẫn chúng đến một vùng núi phủ rêu, nơi cánh rừng âm u vươn lên sừng sững như một bức tường x thẳm.
Chúng đứng dưới chân núi, lặng lên.
“Đây... là khu rừng mà chúng ta đang tìm ?” – Nguyễn Nam ngập ngừng, giọng lộ rõ sự hoang mang.
“Ừm… hình như là nó đ.” – Minh Hoàn đáp, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại kh giấu được vẻ nghi hoặc.
ngước hàng cây trước mặt – những thân cổ thụ cao vút như muốn chọc thủng tầng mây. Mỗi chiếc lá đen sẫm như bị hun khói. Kh khí đặc quánh, lạnh buốt như thể hơi ẩm của đất thấm vào từng thớ da.
“Nhưng… hình như nó khác với trong ảnh thì .” – nói, khẽ cau mày.
“Khác á? Khác quá chứ! Tr nó chẳng giống nơi du lịch chút nào. Hay là… chúng ta về thôi?” – Ngô Huy run run lên tiếng, mắt đảo qua lại giữa cánh rừng tối đen.
“Đồ ngốc! Đã cả trăm cây số đến đây mà lại muốn quay về à?” – Hoàn bật lại, giọng cứng cỏi nhưng tay vẫn nắm chặt quai balô đến trắng bệch.
Nam cúi mặt, đẩy nhẹ gọng kính, cố giữ giọng trầm tĩnh:
“Hoàn nói đúng. Chúng ta đã mất c đến đây , kh thể tay trắng quay về được.”
“Ít nhất cũng tìm ra được thứ gì đó… cho đáng chứ.” – Hoàn nói, dẫu hơi thở khẽ run.
Nam nhún vai, nói như ra vẻ cao thượng:
“Thế các cứ vào . Tớ ở ngoài này c cho.”
“Hả?! Ai lại chơi kiểu đó?” – cả Hoàn và Huy đồng th.
“Kh là nói kh thể về tay trắng ?” – Hoàn nghiêng đầu, cười nửa miệng.
Nam đáp nh, giọng lắp bắp:
“Ờ thì… đúng là thế… nên tớ mới bảo m vào trước, tớ ngoài này c còn gì…”
“C cái đầu ! Ai ngu mà đứng lại một giữa cái nơi đáng sợ thế này?” – Huy trợn mắt, vừa nói vừa kéo áo Nam.
Ba cãi nhau chí chóe, chẳng ai chịu nhường ai. chỉ biết thở dài.
“Thôi, đủ . Nam, là háo hức nhất với chuyến này còn gì. Đừng giả bộ nữa.”
“Tớtớ háo hức gì chứ!” – Nam phản đối yếu ớt.
“Thật kh? Vậy tại balô của lại to nhất nhóm?” – nheo mắt, cố giấu nụ cười.
Cả nhóm im phăng phắc. Huy cái túi của Nam bật cười kh khách:
“Ờ ha, đúng là như mang cả tủ đồ theo !”
“Đó là vì… tớ chuẩn bị chu đáo thôi! Dù cũng tính đến tình huống khẩn cấp chứ!” – Nam gân cổ cãi, tai đỏ bừng.
“Vậy nghĩa là cũng sẽ vào cùng bọn tớ .” – nói, cười nhạt.
Nam thở dài, vai rũ xuống. “Haa… được thôi. Nhưng nếu chuyện gì thì đừng trách tớ kh cảnh báo trước nhé.”
“ , hùng quá mất.” – Hoàn vỗ vai Nam. – “Chuẩn bị đồ xong chưa? Xuất phát thôi nào!”
1. Bước Vào Rừng
Con đường mòn dẫn vào rừng hẹp và đầy rễ cây ngoằn ngoèo. Ánh sáng từ mặt trời bị nuốt chửng dần khi chúng bước sâu vào trong. Mỗi bước chân đều vang lên tiếng “sột soạt” khô khốc của lá mục.
“Đi chưa được bao lâu mà đã ngã ba này.” – dừng lại, chỉ về phía trước.
“Đi bên trái .” – Nam nói. – “Tay thuận của tớ là bên trái, chắc là hướng đó tốt hơn.”
“Lý do gì kỳ quặc thế.” – bật cười, nhưng cũng gật đầu. – “Thôi, cứ theo .”
Chúng rẽ trái. Rừng ngày càng tối. Kh gian im ắng đến mức tiếng nhịp tim dường như vang lên trong lồng ngực.
tài năng
Thêm một quãng nữa… một ngã ba khác lại hiện ra.
“Hể? Lại nữa?” – Huy nói, giọng căng thẳng.
“Vậy giờ bên cho cân bằng.” – đề nghị.
Kh ai phản đối. Chúng men theo con đường mới, cho đến khi cảnh tượng trước mắt khiến cả bọn c.h.ế.t lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dinh-thu-ma-am-trong-khu-rung-toi/chuong-3-khu-rung-bi-lang-quen.html.]
2. Nghĩa Địa Giữa Rừng
Giữa những hàng cây thưa dần, một khoảng đất trống hiện ra. Hàng chục bia mộ nghiêng ngả, rêu x phủ kín, nằm chen chúc trong sương mù dày đặc. Kh gian lạnh lẽo đến mức hơi thở biến thành khói trắng.
“Cái… quái gì thế này…” – Huy lắp bắp, nuốt khan.
“Giờ đây?” – Nam nói, mắt kh rời khỏi tấm bia nứt nẻ trước mặt. – “Muốn tiếp thì qua chỗ này thôi.”
“Hay… quay lại . Giờ còn kịp đ.” – Huy đề nghị, giọng nhỏ xíu.
Hoàn bặm môi: “Chưa gì đã sợ à?”
“Ai nói tớ sợ?! Tớ chỉ lo m sợ thôi!” – Huy cãi, dù mặt trắng bệch.
“Vậy thì trước !” – Hoàn nheo mắt.
“Kh, trước , hùng ạ.”
Hai cãi nhau, tiếng vọng lại vang khắp nghĩa địa, khiến bầu kh khí càng thêm nặng nề.
Nam cau mày, đẩy kính:
“Im lặng chút ! Ồn ào quá.”
“Ơ? Kh là nhát nhất ?” – Hoàn trêu.
Nam lúng túng: “Tớ… chỉ bảo là nên cẩn thận thôi.”
“Thế thì chứng minh . Đi trước!”
“Kh cần.” – chen ngang. – “M cứ đứng đó mà cãi, tớ trước.”
Nói , bước thẳng về phía trước, giữa những tấm bia nghiêng ngả.
3. Thứ Dưới Lòng Đất
Cả nhóm im thin thít, chỉ nghe tiếng bước chân của lạo xạo trên lớp lá khô. Mùi đất ẩm và rỉ sét xộc lên nồng nặc. Phía sau, họ bắt đầu bước theo, sát lưng như một bầy mèo con sợ bóng tối.
“Nè, A Hất… đừng bỏ bọn tớ lại nhé.” – Huy run rẩy nói.
“Yên tâm . Nhưng m thể… bớt bám vào tớ được kh?” – nói khẽ, cố gỡ tay Nam đang nắm chặt áo .
“Kh được. tới khi qua khu này đã.”
đột nhiên, Nam khựng lại, giọng trầm hẳn xuống:
“Khoan đã… các nghe th gì kh?”
“Nghe… gì cơ?” – Hoàn hỏi, mặt căng thẳng.
“Tớ nghe th tiếng… cào dưới đất.”
Kh khí lập tức đóng băng. Mọi đứng im. lắng tai, và đúng như Nam nói tiếng gì đó đang di chuyển dưới lớp đất.
Soạt… soạt… soạt…
Âm th càng lúc càng gần. hít sâu, tay nắm chặt con d.a.o gấp mang theo.
“Ra .” – nói lớn, giọng vang vọng giữa nghĩa địa. – “Ta biết ngươi đang ở đây.”
“A Hất! đang nói cái gì thế?!” – Huy hoảng hốt.
Một giọng nói trầm khàn vang lên từ đâu đó:
“Hô… kh ngờ lại bị phát hiện nh như vậy. Xem ra ngươi kh tầm thường như bọn ta nghĩ.”
Giọng nói kh rõ là nam hay nữ, vọng lên như từ dưới lòng đất.
… sột soạtsột soạtsột soạt!
Những bàn tay khô quắt, xám ngoét từ dưới mộ bật lên, bấu vào mặt đất. Những khuôn mặt mục rữa, hốc mắt trống rỗng dần t ra theo.
“Chạy!!!” – hét lên.
Kh ai bảo ai, cả nhóm lao đầu bỏ chạy. Tiếng chân dẫm lên lá khô, tiếng hét, tiếng thở hổn hển hòa lẫn vào nhau. Sau lưng, những tiếng rên rỉ u uẩn vang lên như tiếng than khóc từ địa ngục.
Chúng cứ chạy, chạy mãi, cho đến khi nhận ra – mỗi đã một hướng khác nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.