Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đóa Hồng Gai Rực Cháy

Chương 12:

Chương trước Chương sau

Trái tim rối bời suốt m ngày qua cuối cùng cũng bình ổn lại, Tưởng Nam Châu thầm nảy sinh vài phần mỉa mai trong lòng.

Quả nhiên đúng như lời Tần Chấn Đ nói, Tần Thư đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, còn đặc biệt né tránh bệnh viện nơi ta làm việc.

Đã biết cô còn sống và còn đủ sức bày mưu tính kế thì ta cũng chẳng cần đến thăm làm gì.

Dẫu thì ngày mai là đám cưới, với tư cách là em gái của Tô Mạt, lại là em kế của ta, cô chắc c sẽ xuất hiện.

Dù cho cô kh muốn đến, Tần Chấn Đ cũng sẽ kh cho phép.

Nhưng Tô Mạt ở bên cạnh thì cả cứng đờ, Tần Thư vậy mà vẫn còn sống thật !

Trên đường về nhà cô ta luôn bồn chồn kh yên, lại thể như vậy được?

Chẳng lẽ đám lính cứu hỏa đã kh nghe lời cô ta, thừa lúc cô ta quay đã cứu Tần Thư ra ngoài?

Nhưng ều đó kh hợp lý, Tần Thư làm mà sống nổi, nó kh được phép còn sống!

Gương mặt Tô Mạt vì ghen ghét mà trở nên u ám, Tưởng Nam Châu lại tưởng cô ta đang lo lắng cho Tần Thư nên vội vàng nắm l tay cô ta.

"Đừng lo lắng A Mạt, Tần Thư kh đâu, ngày mai hôn lễ của chúng ta cô nhất định sẽ tới. Em chẳng vẫn luôn muốn cô chứng kiến đám cưới của ? Em chắc c sẽ toại nguyện thôi."

Tô Mạt nở nụ cười gượng gạo gật đầu.

Miệng thì phụ họa theo, nhưng trong lòng cô ta đang tính toán xem làm cách nào để khiến Tần Thư c.h.ế.t thêm một lần nữa mà kh để lại dấu vết, dù thành thực vật cũng được.

như vậy, cô ta mới kh mang d nghĩa con nuôi để ở lại nhà họ Tần, dù sự thật cô ta mới là con gái ruột.

Và cô ta cũng sẽ kh bị đám đó mỉa mai sau lưng là kẻ nhà quê, là loài ký sinh trùng nữa.

Rõ ràng cô ta cũng là thiên kim nhà họ Tần, dựa vào cái gì mà Tần Thư được vây qu như xẻng ở trường, còn cô ta chỉ thể làm kẻ theo sai vặt.

Tô Mạt siết chặt hai nắm tay, đôi mắt ngập tràn sự kh cam tâm.

Tần Thư đã hưởng thụ cuộc sống tiểu thư hơn hai mươi năm , nó nên th đủ , cũng nên thành toàn cho chị gái này .

Nghĩ đến đây, trong mắt Tô Mạt hiện lên tia thâm độc, một kế hoạch dần hình thành.

Tưởng Nam Châu th trạng thái của cô ta kh tốt, tưởng cô ta vẫn chưa yên tâm, bèn giơ tay vuốt ve dái tai cô ta để trấn an.

"A Mạt, cô đối xử với em như vậy, em vẫn lương thiện thế? Thật may mắn khi kh bỏ lỡ em. Tần Thư sẽ tới thôi, em đừng nghĩ ngợi nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-12.html.]

Tưởng Nam Châu nói đầy quả quyết, nhưng chỉ ta mới biết trái tim kể từ lúc rời bệnh viện đã đập liên hồi kh dứt.

Nhịp tim loạn xạ khiến ta bồn chồn một cách lạ lùng, luôn cảm giác sẽ chuyện kh hay xảy ra.

Nhưng ngày mai là sự kiện trọng đại trong đời, ta sắp được cưới đã nhận định từ thời niên thiếu, làm thể chuyện kh hay xảy ra được chứ.

ta mím môi nén lại sự hoang mang đó và chủ động chuyển chủ đề.

"Đúng lúc ngày mai cũng là ngày kỷ niệm em cứu năm xưa, đợi đám cưới kết thúc, chúng ta cùng tới gốc cây đại thụ đó xem nhé."

Tô Mạt còn đang mải suy tính chuyện khác, nghe th vậy liền thuận miệng hỏi: "Cây đại thụ nào cơ?"

Bàn tay đang vuốt tóc của Tưởng Nam Châu bỗng khựng lại: "Thì là gốc cây ở khu phố cũ đó, cái cây nơi em đã cứu khi lần đầu đến Bắc Thành ."

Th Tô Mạt vẫn ngơ ngác, nụ cười trên môi Tưởng Nam Châu dần tắt lịm.

Tô Mạt lúc này mới sực tỉnh, vội vàng chữa cháy: "Em nhớ ra , là khu phố cũ, nơi lần đầu tiên chúng gặp nhau."

Cô ta nở nụ cười như thường lệ, khoác l tay Tưởng Nam Châu: "Em nghe theo hết, lúc đó muốn đâu chúng sẽ đó."

Lúc nói chuyện, lòng bàn tay cô ta đẫm mồ hôi, ánh mắt của Tưởng Nam Châu khiến cô ta cảm giác như đang bị soi thấu.

Cô ta lo sợ chỉ cần để lộ một chút sơ hở, sẽ phát hiện ra cứu năm xưa kh cô ta mà là Tần Thư.

Nhưng may mắn thay, Tưởng Nam Châu chỉ cô ta một cái kh hỏi thêm gì nữa.

Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm, lập tức ôm chặt l ta, khéo léo lảng tránh chủ đề này.

Tưởng Nam Châu ngoài mặt thì đáp lại, nhưng trong lòng bắt đầu d lên những nghi ngờ.

Vừa , thái độ của Tô Mạt khi nhắc đến gốc cây đó thực sự quá xa lạ.

Dù cô ta giải thích là do đang mải suy nghĩ nên mới lơ đễnh, nhưng phản ứng bản năng thì kh biết nói dối.

Tưởng Nam Châu vốn là thích mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát, luôn cầu toàn và kh cho phép sai sót.

Vì vậy, ở một góc mà Tô Mạt kh th được, Tưởng Nam Châu đã nhờ bạn ều tra lại chuyện năm xưa một lần nữa.

Năm đó ta tám tuổi, theo cha lần đầu đến Bắc Thành, chẳng ngờ bị con trai của vợ mới của cha lừa ra vùng ngoại ô.

ta vốn kh nhát gan, nhưng một đứa trẻ tám tuổi rốt cuộc vẫn chưa từng th cảnh ngoại ô tối đen như mực, thế là ta kh kìm được mà ngồi khóc dưới gốc cây.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...