Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đóa Hồng Gai Rực Cháy

Chương 13:

Chương trước Chương sau

Tưởng Nam Châu lúc nhỏ bị một phen hú vía, khi th trên cây mặc váy trắng thì chân tay bủn rủn cả ra.

"Bạn là... ma à?" Dù sợ hãi nhưng Tưởng Nam Châu chỉ run giọng hỏi chứ kh dám cử động.

Chỉ nghe th cô bé trên cây bật cười: "Đúng , là ma đây, chuyên bắt m đứa trẻ con như bạn để ăn thịt, ngoạm một cái là hết luôn."

Nhưng ngày hôm đó Tưởng Nam Châu đã kh bị ăn thịt.

ta th "con ma nữ" trên cây nhảy phắt xuống, nhờ ánh dẫn ta ra khỏi cánh đồng đầy tiếng ếch kêu vang.

Đi được một đoạn, ta kiệt sức ngất trên mặt đất, nhưng vẫn cố chống cự kh nhắm mắt vì muốn rõ mặt và hỏi tên cô.

Nhưng bóng đêm mịt mù khiến ta kh rõ được gì, chỉ nhớ cô nói một chữ "Tần".

Giây phút mở mắt ra, ta th là Tô Mạt.

Tô Mạt mặc chiếc váy trắng y hệt bóng dáng đêm qua, khi ta hỏi thì cô ta cũng thừa nhận chính đã cứu ta, và cô ta cũng là nhà họ Tần.

Chính vì vậy, trước khi quay về Cảng Thành, ta đã để lại một lá thư dặn cô hãy đợi ta.

Tưởng Nam Châu luôn tin rằng đêm đó là Tô Mạt, chỉ là ta muốn xác nhận lại lần nữa để bản thân được yên lòng.

Nhưng sự việc đó cũng nh chóng bị gác lại phía sau, vì hôn lễ đã đến.

Lần đầu tiên kết hôn trong đời, dẫu Tưởng Nam Châu là lạnh lùng đến đáng sợ thì lúc này cũng kh tránh khỏi chút lo lắng.

Trong khi Tô Mạt còn đang trang ểm, Tưởng Nam Châu đã ra tiền sảnh để tiếp đón khách khứa.

Nhưng thỉnh thoảng ta lại đưa mắt về phía cửa, giống như đang chờ đợi ai đó.

bạn thân cũng phát hiện ra ểm bất thường, bèn huých vai : "Đang ai thế?"

Dứt lời, ta liếc một lượt đám đ trong hội trường trêu chọc: "Chẳng lẽ là Tần Thư?"

Nào ngờ Tưởng Nam Châu lại khẽ gật đầu: "Đúng vậy."

bạn suýt chút nữa thì phun hết rượu ra ngoài: "Kh chứ Tưởng Nam Châu, chính bảo kh cảm giác gì với Tần Thư mà, giờ sắp cưới Tô Mạt đến nơi vẫn còn tơ tưởng đến cô à?"

Tim Tưởng Nam Châu lỡ mất một nhịp, lập tức nhíu chặt mày bạn của : "Nghĩ gì thế kh biết, là vì A Mạt muốn đám cưới sự chứng kiến của Tần Thư nên mới giúp cô để mắt đến cô ta thôi."

bạn b giờ mới thở phào nhẹ nhõm, kh nhắc lại chủ đề này nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-13.html.]

Nhưng Tưởng Nam Châu lại vì m lời đó mà chút thẫn thờ, bước chân loạng choạng rời khỏi đám đ về phía cửa.

ta xác định rõ bản thân kh hề thích Tần Thư, hơn nữa ghét nhất loại phụ nữ thiếu đứng đắn, thay đàn như thay áo giống cô.

Dây dưa suốt bốn năm qua cũng chỉ là để trút giận thay cho Tô Mạt, dù thì Tô Mạt cũng vui vẻ khi xem những bức ảnh riêng tư kia.

Nhưng ngay lúc này, khách khứa đã dần đ đủ mà vẫn kh th bóng dáng Tần Thư đâu, trong lòng bỗng nảy sinh một cảm xúc khó tả.

Cảm giác đó khiến Tưởng Nam Châu hiếm khi th nôn nóng, mắt kh ngừng liếc đồng hồ.

Cho đến khi giờ lành cận kề, Tưởng Nam Châu vẫn kh th bóng dáng xuất hiện.

ta trầm ngâm một lát sải bước vào hậu trường tìm Tần Chấn Đ.

Chính Tưởng Nam Châu cũng kh nhận ra bước chân nh đến nhường nào, trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng như băng lúc này lại hiện lên một cảm xúc gọi là lo lắng.

Khoảnh khắc th Tần Chấn Đ, ta liền đưa tay giữ l ta.

"Chú Tần, Tần Thư vẫn chưa đến? Lễ cưới sắp bắt đầu , cô ta lại đang giở trò gì nữa đây?"

Tần Chấn Đ bị ta hỏi đến ngẩn , bàn tay đang rửa hoa quả dừng lại.

"Tần Thư? nó lại đến đây? Nó l tiền của , đã đồng ý gả thay cho A Mạt. Giờ này chắc là nhà kia đã đón nó ."

Lời nói của Tần Chấn Đ khiến nhịp thở của Tưởng Nam Châu nghẹn lại, một lúc sau ta mới nghe th giọng nói run rẩy của chính .

"Ông nói cái gì?"

Đầu óc Tưởng Nam Châu đình trệ trong chốc lát, giống như bị một mớ hỗn độn làm cho mụ mị.

Từ nhỏ ta đã được khen là thiên tài, khi trưởng thành lại càng là một kỳ tài y học hiếm , vậy mà lúc này lại kh hiểu nổi Tần Chấn Đ đang nói gì.

Ông ta nói Tần Thư l tiền, là tiền gì? Tại l tiền xong lại gả ? Hơn nữa, thế nào gọi là gả thay cho Tô Mạt?

Ánh mắt ta thất thần hạ xuống, trong lòng ngập tràn nghi hoặc.

Theo những gì ta biết về Tần Thư, đáng lẽ lúc này cô diện bộ đồ lộng lẫy nhất để đến tham dự hôn lễ.

Chắc c cô sẽ kh thèm tiền mừng, thậm chí còn bu vài lời mỉa mai châm chọc bọn họ.

Cuối cùng, cô sẽ chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt dị nghị của toàn bộ khách mời mà kiêu hãnh quay lưng rời .

Nhưng giờ đây tất cả những ều đó đều kh xảy ra, chỉ còn lại một câu nói của Tần Chấn Đ: Cô gả .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...