Đóa Hồng Gai Rực Cháy
Chương 20:
Cô ta yêu Tưởng Nam Châu, nhưng lại càng yêu quyền thế của nhà họ Tưởng hơn.
Cuộc hôn nhân này cực kỳ quan trọng đối với cô ta, cô ta kh thể chấp nhận bất kỳ sai sót nào xảy ra.
Nhưng chưa đợi Tưởng Nam Châu trả lời, xung qu đã vang lên những lời mỉa mai châm chọc từ các quan khách.
"Một đứa con nuôi mà cũng đòi trèo cao vào nhà họ Tưởng, đúng là nực cười."
"Tô Mạt này vẫn giống y như hồi nhỏ thế nhỉ, kh lẽ cô ta tưởng là tiểu thư thật chắc?"
"Thật kh hiểu nổi, vốn dĩ đã bị nhà họ Tần tống , giờ lại dày mặt quay về, ai mà chẳng đoán ra được tâm đồ của cô ta chứ."
Mọi đều bàn tán rằng Tô Mạt đã trèo cao, đám cưới này sớm muộn gì cũng hủy, hai vốn dĩ kh môn đăng hộ đối, chia tay là chuyện sớm muộn.
Những lời này như những hạt mầm độc hại bay tán loạn chui tọt vào tai Tô Mạt.
Nụ cười trên mặt cô ta trở nên vô cùng khó coi, những lời sỉ nhục đó khiến cô ta bàng hoàng như th quay lại thời thơ ấu.
Đoạn ký ức đó cô ta vốn chẳng muốn nhớ lại, bởi vì ai n đều chỉ dành cho cô ta sự ác ý. Rõ ràng cô ta chẳng làm gì sai, chỉ vì thân phận con nuôi mà bị mọi xua đuổi.
Cô ta thể dễ dàng chiếm được tình cảm của nhà họ Tần và Tưởng Nam Châu, nhưng những này lại ghét bỏ cô ta suốt bao nhiêu năm qua.
Giờ đây, khi cảnh tượng tương tự lại tái diễn, Tô Mạt siết chặt hai bàn tay, cảm giác nhục nhã ê chề như muốn nhấn chìm l cô ta.
Trong lòng cô ta chợt trào dâng một nỗi căm hận tột cùng, cô ta hận Tần Thư đã cướp mất mọi thứ của !
Nhưng may mà Tần Thư đã c.h.ế.t , từ nay về sau nhà họ Tần chỉ một đứa con gái duy nhất là cô ta thôi.
Nghĩ vậy, nụ cười của Tô Mạt mới tự nhiên hơn một chút, cô ta khẽ ngẩng cao đầu cố tỏ ra kh hề sợ hãi những đó.
Nhưng bọn họ vẫn chẳng thèm coi cô ta ra gì, hết này đến khác cố tình va vào vai cô ta, cho đến khi cô ta ngã quỵ xuống sàn.
Khoảnh khắc đó, sự tủi nhục sâu sắc lan tỏa trong lòng Tô Mạt, cô ta chỉ hận kh thể g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả bọn họ.
Nhưng th Tưởng Nam Châu đang tiến lại gần, cô ta đành thu lại bộ mặt xấu xí của , trở lại vẻ ngoài yếu đuối đáng thương.
"Nam Châu...."
Chưa kịp dứt lời, Tưởng Nam Châu đã tung một cú đá thẳng vào cô ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-20.html.]
Tô Mạt nằm bò trên mặt đất, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ kh thể tin nổi.
Cô ta ngẩng đầu Tưởng Nam Châu, vừa định lên tiếng thì đã bị ta bóp chặt cằm.
"Tô Mạt, tại cô lại dám mạo d Tần Thư để nói rằng chính cô đã cứu ? Tại lần nào cô cũng tìm cách hãm hại cô ? Từ chuyện rút máu, vụ ở quán bar cho đến cả vụ hỏa hoạn, rốt cuộc còn chuyện gì mà cô kh dám làm nữa kh?"
" đã từng thực sự muốn gắn bó với cô, nhưng cô thật sự khiến quá thất vọng . Tô Mạt, sẽ khiến cô trả giá đắt."
Ánh mắt Tưởng Nam Châu lạnh thấu xương, sắc mặt Tô Mạt trong phút chốc tái mét kh còn một giọt máu.
Tưởng Nam Châu đã biết hết tất cả , vậy còn những chuyện cô ta làm hồi nhỏ thì ? ta cũng đã biết luôn kh?
Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, mồ hôi hột đã lấm tấm đầy trên trán Tô Mạt.
Nếu những chuyện hồi nhỏ cũng bị ta phát giác, thì cô ta thực sự xong đời .
Nhưng cũng may, đợi một lúc lâu vẫn kh th Tưởng Nam Châu nhắc đến chuyện gì khác, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm, lại trưng ra bộ mặt hiền lành vô tội.
"Nam Châu, em cũng là con , em cũng khao khát được yêu thương mà."
Cô ta nói một cách chân thành, cứ như thể mọi việc cô ta làm đều là vì bất đắc dĩ vậy.
"Chỉ vì em là con nuôi nên em đáng bị ta chỉ trỏ c.h.ử.i bới, đáng bị Tần Thư bắt nạt mà kh được đ.á.n.h lại hay mắng lại ? Em cũng chỉ muốn giành l chút gì đó cho bản thân thôi."
Tô Mạt vừa nói vừa khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.
"Lúc tỉnh lại và nhận nhầm em, ban đầu em đã định nói ra sự thật . Nhưng biết khi nói sau này sẽ bảo vệ em cả đời, em đã hạnh phúc đến mức nào kh?"
"Đó là lần đầu tiên nói muốn che chở cho em suốt đời, nên em đã nảy sinh lòng tham."
Nếu là trước đây, lẽ Tưởng Nam Châu đã bị vẻ chân tình này làm cho cảm động.
Nhưng giờ đây ta chỉ th toàn là sự giả tạo.
Những chuyện lúc nhỏ của Tô Mạt và Tần Thư ta vẫn chưa ều tra, nhưng với những gì đã xảy ra, ai cũng thể đoán ra được chắc c cô ta lại đang nói dối.
"Đó kh là lý do để cô mạo d khác. Trước đây cô luôn nói Tần Thư cướp đồ của cô, vậy giờ lại , cô và mà cô gọi là Tần Thư đó khác gì nhau kh?"
Lực tay của Tưởng Nam Châu tăng thêm, khiến Tô Mạt tưởng như cằm sắp bị bóp nát đến nơi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.