Đóa Hồng Gai Rực Cháy
Chương 21:
Tô Mạt khó khăn hít một hơi, "Nhưng sau đó chính cô ta đã đưa ra ngoài, em là tìm đưa đến bệnh viện, như vậy vẫn chưa đủ ?"
Câu nói này hiếm hoi mang theo vài phần thật lòng của Tô Mạt, nhưng nhận lại chỉ là câu trả lời lạnh lùng của Tưởng Nam Châu: "Kh đủ."
"Cô biết kh, nếu kh vì cô nói m câu đó với lính cứu hỏa, Tần Thư đã kh c.h.ế.t!"
Tưởng Nam Châu bây giờ mỗi khi nhắc đến Tần Thư đều mang vẻ ên cuồng.
Một tuần vừa qua đã giúp ta nhận rõ được rằng, yêu cô kh chỉ đơn giản vì cô đã cứu mạng năm xưa.
Thực ra ta đã sớm lún sâu vào tình cảm này trong suốt bốn năm dây dưa bên nhau .
ta cũng nhận ra sau khi hồi tưởng lại, chỉ cần đối phương là Tần Thư, ta thể từ bỏ nhiều nguyên tắc của .
Nhưng ta lại nhận ra quá muộn, Tần Thư đã sớm rời xa ta, âm dương cách biệt.
Tình yêu pha lẫn sự hối hận và dằn vặt giày xéo Tưởng Nam Châu hết lần này đến lần khác, khiến ta chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Tô Mạt để cô ta xuống bầu bạn với cô.
Nhưng ta biết kh thể làm thế, ta khiến Tô Mạt nợ m.á.u trả bằng máu, tự nếm l ác quả do gây ra.
Tô Mạt bị dọa sợ bởi ánh mắt dần thay đổi của Tưởng Nam Châu, cô ta cảm nhận được sát khí nồng đậm trong đó.
Cô ta bắt đầu vùng vẫy kịch liệt, nhưng vẫn bị Tưởng Nam Châu khống chế chặt chẽ lôi lên xe.
Th xe khởi động, Tô Mạt cố giữ bình tĩnh: "Nam Châu, định đưa em đâu?"
Tưởng Nam Châu cười mỉa một tiếng: "Kh th quen ? Cô chạy chạy lại quán bar m lần để bàn kế hoạch gài bẫy Tần Thư, chẳng lẽ cô thực sự kh nhận ra con đường này?"
Nghe ta nói vậy, Tô Mạt mới sực tỉnh, con đường này đúng là cô ta quen thuộc.
Nhưng giữa ban ngày ban mặt mà lại đến quán bar, trong lòng Tô Mạt bỗng nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Dự cảm lên đến đỉnh ểm khi cô ta quay lại căn phòng bao quen thuộc và th đám cũ.
Đó là đám côn đồ cô ta đã thuê, một khi bọn chúng đã chơi tới bến thì thực sự chẳng màng đến mạng .
Lần trước khi tìm chúng làm việc, cô ta cũng suýt chút nữa thì tự làm hại , lúc này chân cô ta đã bủn rủn đến mức kh đứng vững.
"Nam Châu, em bị dị ứng cồn, ..."
Lời còn chưa dứt, Tưởng Nam Châu đã tóm l cô ta quẳng vào giữa đám đ.
"Lần trước các chuốc rượu Tần Thư thế nào, lần này cứ chuốc cô ta y như vậy. Tái hiện lại một chút chắc kh khó chứ?"
Dứt lời, Tưởng Nam Châu ung dung ngồi xuống ghế sofa. Đám du côn khét tiếng kia đến một tiếng thở mạnh cũng kh dám, chỉ biết gật đầu lia lịa vâng dạ.
Th đám cầm rượu tiến lại gần, Tô Mạt hoàn toàn hoảng loạn, cô ta liên tục lùi lại nhưng bị túm chặt l gáy.
Giây tiếp theo, rượu mạnh nồng độ cao đổ thẳng vào cổ họng cô ta. Cô ta muốn quay đầu để ho nhưng bị giữ chặt kh thể cử động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-21.html.]
Bị ta túm tóc ấn quỳ xuống đất, rượu màu đỏ tím văng tung tóe đầy mặt, còn bị giật tung cả cúc áo.
Nghĩ đến cảnh tượng Tần Thư từng chịu đựng, ánh mắt Tưởng Nam Châu tối sầm lại, đám kia như muốn ăn tươi nuốt sống.
Dưới cái áp lực của Tưởng Nam Châu, đám côn đồ nh chóng tái hiện lại toàn bộ màn chuốc rượu đêm đó.
Tô Mạt bị chuốc đến mức cả như ngâm trong hũ rượu, đôi mắt đỏ ngầu cả một mảng.
Đến lúc này cô ta mới hiểu ra, Tưởng Nam Châu và đám kia chẳng khác gì nhau.
Họ chưa bao giờ coi cô ta là con . Vì kh cùng đẳng cấp nên trong mắt họ, cô ta chỉ là một nô lệ kh hơn kh kém.
Cô ta dốc sức ho sặc sụa, ánh mắt Tưởng Nam Châu kh còn chút ý vị nịnh bợ nào nữa.
Nhưng Tưởng Nam Châu chẳng mảy may để ý, ta chỉ lạnh lùng hỏi: "Xong à?"
Đám côn đồ gật đầu, đổi lại là một tiếng cười khẩy nhưng giọng ệu lại vô cùng tàn nhẫn của Tưởng Nam Châu.
"Các muốn báo cảnh sát chuyện các đã ép ta nhảy lầu như thế nào kh?"
Đám côn đồ run b.ắ.n , sợ hãi nhau trân trân.
Tô Mạt nghe đến hai chữ "nhảy lầu" thì cũng ngừng ho, kinh hoàng về phía cửa sổ.
Đây là tầng năm, nhảy xuống kh c.h.ế.t thì cũng tàn phế.
Cô ta đạp chân định chạy trốn nhưng bị đám côn đồ tóm l, ấn chặt bên bậu cửa sổ.
Tô Mạt sợ hãi la hét ầm ĩ: "Á! Bu ra!"
"Tưởng Nam Châu, nếu dám đối xử với như vậy, ba sẽ kh tha cho đâu! và Tần Thư đều giống nhau, đều là đồ khốn nạn, súc sinh!"
Cơn hoảng loạn khiến Tô Mạt tuôn ra đủ mọi lời lẽ thóa mạ bẩn thỉu nhất, nhưng Tưởng Nam Châu vẫn kh hề ra lệnh bu cô ta ra.
Mãi đến khi Tô Mạt gào thét đến khản cả giọng, Tưởng Nam Châu mới thản nhiên lên tiếng: "Được ..."
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đá văng ra, một giọng nói đầy uy quyền và lo lắng vang lên.
"Tưởng Nam Châu, định làm gì A Mạt hả?"
Tần Chấn Đ dẫn theo vệ sĩ x vào, chỉ trong vài chiêu, đám côn đồ đã bị hạ gục.
Tưởng Nam Châu xưa nay chưa bao giờ sợ Tần Chấn Đ, ta vừa định lên tiếng thì th phụ nữ phía sau ta.
Tưởng Nam Châu lập tức thu lại vẻ ngạo mạn: "Mẹ."
Bà Tưởng ta với vẻ mặt đầy thất vọng: "Đừng gọi là mẹ."
"A Mạt tốt đẹp như vậy, con kh cưới thì thôi, còn c khai sỉ nhục con bé. Bây giờ con lại định làm gì? Muốn hại c.h.ế.t con bé ? Chỉ vì một đứa hư hỏng như Tần Thư à? Nam Châu, trước đây con đâu như thế này."
Chưa có bình luận nào cho chương này.