Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đoán Thiên Tôn Giả, Mèo Con Chờ Ngươi

Chương 7:

Chương trước Chương sau

Khi đến Đại Điện chính, Mạc Thiên Liêu cảm th một luồng áp lực vô hình bao trùm l . Đại ện rộng lớn, được trang trí lộng lẫy, nhưng lại mang một vẻ uy nghiêm, trang trọng. Các vị trưởng lão và một số đệ tử cốt cán của Ốc Vân T đã tập trung đ đủ.

Mạc Thiên Liêu th một số gương mặt quen thuộc. Kh đã gặp họ, mà vì đã từng ều tra về Ốc Vân T trước khi gia nhập. Một trong số đó là Thiên Cơ trưởng lão, nổi tiếng với khả năng bói toán và tiên tri. Một khác là Kiếm Tôn trưởng lão, sở hữu kiếm pháp vô song. Và đặc biệt, th một nam tử trung niên, dáng cao lớn, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Chắc c đó là một trong các vị sư của Th Đồng chân nhân.

"Th Đồng, ngươi đã đến ." Một vị trưởng lão tóc bạc phơ khẽ nói. "Đây là đồ đệ mới của ngươi ?"

"Vâng, đây là Mạc Thiên Liêu, đệ tử thân truyền của ta." Th Đồng chân nhân giới thiệu, giọng ệu bình thản.

Mạc Thiên Liêu lập tức tiến lên, cung kính hành lễ. "Đồ nhi Mạc Thiên Liêu, bái kiến chư vị trưởng lão, các vị sư , sư tỷ!"

Các vị trưởng lão khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt của họ đều tập trung vào Th Đồng chân nhân, như đang muốn dò xét ều gì đó. Vị nam tử trung niên kia khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc bén chằm chằm vào Mạc Thiên Liêu.

"Th Đồng, ngươi lại thu nhận đồ đệ?" Vị nam tử trung niên kia nói, giọng ệu vẻ kh vui. "Ngươi kh nhớ lời sư phụ dặn dò ?"

Th Đồng chân nhân khẽ nhếch mép cười. "Sư , ta làm gì thì ta tự chừng mực. Huống hồ, Mạc Thiên Liêu kh đồ đệ bình thường."

"Kh đồ đệ bình thường?" Vị sư kia khẽ hừ lạnh một tiếng. "Ngươi nói xem, nó gì đặc biệt?"

Th Đồng chân nhân kh nói gì, y chỉ khẽ vươn tay ra, xòe móng vuốt. Một ánh sáng trắng mờ ảo bao trùm l bàn tay y, nh chóng biến mất. Mạc Thiên Liêu lập tức hiểu ý. Y đang ám chỉ đến việc là "bàn cào" của y!

Mạc Thiên Liêu đổ mồ hôi hột. Sư tôn ơi, đừng ám chỉ vậy chứ! Các vị sư mà biết là bàn cào của , chắc c sẽ kh tha cho đâu!

Vị sư kia th động tác của Th Đồng chân nhân, lập tức hiểu ý. Ánh mắt của Mạc Thiên Liêu trở nên phức tạp hơn. vẻ như đã hiểu ra ều gì đó, và ều đó khiến kh m vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doan-thien-ton-gia-meo-con-cho-nguoi/chuong-7.html.]

"Được , nếu Th Đồng đã nói vậy, thì ta cũng kh nói nhiều nữa." Vị sư kia nói, giọng ệu vẻ miễn cưỡng. "Nhưng nếu nó dám làm gì sai trái, ta sẽ kh bỏ qua đâu."

"Đồ nhi Mạc Thiên Liêu xin hứa sẽ tuân thủ môn quy, kh làm ều gì sai trái, và sẽ cố gắng hết sức để kh làm sư tôn và t môn thất vọng!" Mạc Thiên Liêu vội vàng cam đoan. thầm nghĩ, chỉ muốn chăm sóc mèo con thật tốt thôi, làm gì thời gian mà làm ều sai trái chứ!

Sau khi buổi ra mắt kết thúc, Mạc Thiên Liêu thở phào nhẹ nhõm. cảm th như vừa trải qua một trận chiến cam go. Được , ít nhất là đã sống sót!

Th Đồng chân nhân dẫn Mạc Thiên Liêu trở về phòng. Y khẽ liếc . "Th chưa? Ngươi vẻ được hoan nghênh đ."

Mạc Thiên Liêu câm nín. Hoan nghênh cái gì chứ! Rõ ràng là các vị sư của mèo con đều bằng ánh mắt "ngươi dám động vào bảo bối của bọn ta thì c.h.ế.t chắc!"

"Mèo con, vậy là kh là mèo hoang lạc ?" Mạc Thiên Liêu chợt nhớ ra ều này.

Th Đồng chân nhân lắc đầu. "Ta là Bạch Hổ. Ta là linh thú hộ t của Ốc Vân T. Nhưng khi còn nhỏ, ta thường chạy ra ngoài chơi, bị ngươi nhặt được." Y khẽ bĩu môi. "Ngươi nói ta là mèo hoang, ta cũng kh phản bác được. Dù thì, ngươi cũng đã chăm sóc ta tốt."

Mạc Thiên Liêu cảm th vừa thương vừa buồn cười. "Vậy là… đồ nhi đã ôm nhầm cục vàng cục bạc của t môn ?"

Th Đồng chân nhân khẽ gật đầu. " thể nói là vậy. Nhưng bây giờ, ngươi đã là đồ nhi của ta. Vậy nên, ta vẫn là cục vàng cục bạc của ngươi."

Mạc Thiên Liêu bật cười khúc khích. "Dạ! Mèo con là cục vàng cục bạc của đồ nhi! Đồ nhi sẽ bảo vệ mèo con thật tốt!"

Th Đồng chân nhân khẽ mỉm cười. Nụ cười kh còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà mang theo một chút ấm áp, dịu dàng. Y nhẹ nhàng đưa tay lên, vuốt ve mái tóc của Mạc Thiên Liêu. "Ngươi chỉ cần kh làm ta lo lắng là được ."

Mạc Thiên Liêu gật đầu lia lịa. "Đồ nhi hứa! Đồ nhi sẽ cố gắng tu luyện, kh làm mèo con lo lắng!"

cảm th cuộc sống của đã một mục đích mới. Kh là báo thù, kh là xưng bá thiên hạ, mà là chăm sóc mèo con thật tốt, sủng mèo con đến tận trời, và làm một "con sen" trung thành nhất thế gian!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...