Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đoán Thiên Tôn Giả, Mèo Con Chờ Ngươi

Chương 8: Gánh Xiếc Ốc Vân Tông

Chương trước Chương sau

Kể từ ngày Mạc Thiên Liêu chính thức nhận ra Th Đồng chân nhân là mèo con của , cuộc sống của tại Ốc Vân T đã bước sang một trang mới, vừa ngọt ngào vừa… hài hước. Nhiệm vụ tu luyện vẫn được đặt lên hàng đầu, nhưng giờ đây, mỗi bài học của Th Đồng đều mang một màu sắc khác lạ, khó lường.

Sáng sớm hôm đó, khi ánh bình minh còn chưa kịp nhuộm vàng đỉnh núi, Mạc Thiên Liêu đã bị Th Đồng gọi dậy. Y ngồi trên chiếc ghế đá trong vườn trúc, tay nhấp trà, vẻ mặt nghiêm túc đến lạ thường. Mạc Thiên Liêu dụi mắt, bước đến, trong lòng thầm nghĩ kh biết hôm nay sư tôn lại bày ra trò gì.

"Mạc Thiên Liêu, hôm nay ta sẽ dạy ngươi một bài học quan trọng." Th Đồng chậm rãi nói, giọng ệu đầy bí hiểm. "Là bài học về… sự kiên nhẫn và khả năng quan sát."

Mạc Thiên Liêu gật đầu, cố gắng tỏ ra nghiêm túc. "Đồ nhi xin lắng nghe."

Th Đồng đưa cho một cái rổ mây nhỏ, bên trong vài con cá sống đang quẫy đạp. "Nhiệm vụ của ngươi là mang số cá này đến bờ suối, và… dạy chúng bơi."

Mạc Thiên Liêu trợn mắt há hốc mồm. "Dạy… dạy cá bơi ạ?" là đại sư luyện khí, kh là huấn luyện viên thủy sinh vật! Hơn nữa, cá thì đương nhiên biết bơi , cần gì dạy?

Th Đồng khẽ nhếch mép. "Ngươi nghĩ cá nào cũng bơi giỏi ? Ngươi nghĩ chúng kh cần được chỉ dẫn ? Ngươi đã quên lời ta dặn ? biết quan sát, biết kiên nhẫn. Ngươi thử xem, con cá nào bơi nh nhất, con cá nào bơi chậm nhất. Con cá nào thích bơi ngược dòng, con cá nào thích bơi xuôi dòng."

Mạc Thiên Liêu ngẩn ngơ. Đây là cái quái gì? Tu tiên học đạo mà lại dạy cá bơi? liếc Th Đồng, y vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tinh quái. Rõ ràng là y đang cố tình trêu chọc !

Dù trong lòng trăm ngàn lời oán thán, nhưng Mạc Thiên Liêu vẫn kh dám cãi lời "mèo con". ôm cái rổ cá, lững thững đến bờ suối. Dưới ánh nắng ban mai, dòng suối chảy róc rách, trong vắt đến mức thể th từng viên sỏi dưới đáy.

Mạc Thiên Liêu đặt cái rổ xuống, nhẹ nhàng thả từng con cá xuống nước. Chúng lập tức bơi lội tung tăng, kh cần bất kỳ sự "chỉ dẫn" nào từ . Mạc Thiên Liêu bật cười. ngồi xuống bờ suối, chống cằm quan sát lũ cá. chợt nhận ra, việc này kh hẳn là vô nghĩa. Ít nhất, nó cũng giúp rèn luyện sự kiên nhẫn, và quan trọng hơn cả là mang lại cho một cảm giác bình yên, thư thái.

Đang mải mê quan sát lũ cá, một tiếng "meo meo" quen thuộc lại vang lên. Th Đồng chân nhân xuất hiện, kh còn vẻ nghiêm túc như lúc nãy, mà đã hóa về nguyên hình bé mèo con, nhảy tót lên vai Mạc Thiên Liêu.

"Meo!" Bé mèo nhỏ cất tiếng, đôi mắt x biếc chằm chằm vào lũ cá trong suối, lại Mạc Thiên Liêu với vẻ thèm thuồng.

Mạc Thiên Liêu bật cười. "A, thì ra đây mới là mục đích chính của mèo con đúng kh? Muốn ăn cá tươi sống chứ gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doan-thien-ton-gia-meo-con-cho-nguoi/chuong-8-g-xiec-oc-van-tong.html.]

Bé mèo nhỏ khẽ dụi đầu vào má , "meo meo" vài tiếng như đang thừa nhận.

"Được , được ." Mạc Thiên Liêu bật cười. "Hôm nay đồ nhi sẽ kh nướng cá nữa. Sẽ bắt cá tươi sống cho mèo con ăn!"

nh chóng dùng linh lực bắt l vài con cá tươi ngon nhất, nhẹ nhàng đặt chúng xuống bãi cỏ bên cạnh. Bé mèo nhỏ lập tức nhảy xuống, vồ l một con cá, cắn xé ngon lành. th cảnh tượng đó, Mạc Thiên Liêu cảm th vô cùng hạnh phúc. Được phục vụ "mèo con" là niềm vui lớn nhất của .

"Ngươi nghĩ Ốc Vân T của chúng ta chỉ những bài học vớ vẩn như vậy ?" Giọng Th Đồng chân nhân chợt vang lên trong đầu . Y đã biến trở lại hình , vẫn ngồi trên vai .

Mạc Thiên Liêu giật . "Sư tôn! kh cần hù dọa đồ nhi như vậy chứ!"

"Hừm." Th Đồng khẽ hừ lạnh một tiếng. "Ngươi đừng nghĩ ta chỉ biết ăn cá nướng. Ta còn nhiều ều cần dạy ngươi lắm."

"Đồ nhi xin lắng nghe." Mạc Thiên Liêu nghiêm túc đáp.

Th Đồng chậm rãi nói. "Ốc Vân T của chúng ta, bề ngoài vẻ là chính phái, nhưng thực chất lại là một nơi kỳ lạ. Sư phụ của ta, đứng đầu t môn, cả ngày chỉ thích trồng rau, nuôi gà. Các vị trưởng lão khác, thì thích bói toán, thì thích đánh cờ, thì thích… sưu tầm đá lạ. Kh ai thực sự nghiêm túc tu luyện cả."

Mạc Thiên Liêu ngẩn ngơ. đã lờ mờ nhận ra ều này từ những ngày đầu gia nhập. T môn này quả thật "tấu hài"!

"Vậy là… Ốc Vân T là một cái gánh xiếc ?" Mạc Thiên Liêu hỏi, giọng ệu đầy nghi hoặc.

Th Đồng bật cười. "Ngươi nói đúng. Ốc Vân T chính là một cái gánh xiếc. Và ngươi, Mạc Thiên Liêu, chính là thành viên mới của gánh xiếc này."

Mạc Thiên Liêu cảm th đầu óc quay cuồng. , đại sư luyện khí ma đạo, từng luyện ra những tiên khí pháp bảo khiến thiên hạ khiếp sợ, giờ đây lại là thành viên của một cái gánh xiếc?

"Nhưng đừng vì thế mà coi thường Ốc Vân T." Th Đồng chợt nghiêm mặt lại. "Tuy chúng ta vẻ kh nghiêm túc, nhưng mỗi trong chúng ta đều sở hữu sức mạnh phi phàm. Sư phụ ta, tuy chỉ thích trồng rau nuôi gà, nhưng tu vi của lão đã đạt đến cảnh giới Hợp Thể kỳ. Các vị trưởng lão khác cũng kh dạng vừa. Và cả ta nữa, đừng quên ta là Bạch Hổ đ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...