Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 16: Cô gái Tiểu Tô
<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: Xiaozhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 16
“Cô giáo Tiểu Tô”
Giọng của Hứa Kim Triêu kh lớn, nh chóng bị lấn át bởi tiếng xe cộ ồn ào.
Tô Tuế dường như chẳng nghe th, thế là bước lớn về phía trước m bước, nhẹ nhàng kéo mũ áo nỉ của cô: “Này”
Đêm đã bu, cơn mưa vừa qua để lại làn hơi lạnh khiến nhiệt độ dần hạ thấp.
Honey Honey Sweet ♡♡
Hai tay Tô Tuế vẫn đút trong túi áo, tâm trí còn vương lại chuyện vừa . Bị kéo bất ngờ, cô ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác: “Hả?”
Trong khoảnh khắc , đôi mắt trong veo như nai con vừa mở mắt .
Lòng Hứa Kim Triêu bỗng d lên một cảm giác khó tả, những lời định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.
“Hứa Kim Triêu?” – cô khẽ gọi .
Hứa Kim Triêu nh chóng l lại tinh thần, ánh mắt khẽ lướt nơi khác, ho nhẹ một tiếng đầy ngượng ngùng: “À… kh gì.”
Tô Tuế bằng ánh mắt khó hiểu, lại cúi đầu, lặng lẽ bước tiếp, mũi giày khẽ giẫm lên những vết nứt trên gạch lát.
Hứa Kim Triêu lén quan sát cô. Cảm giác kỳ lạ vừa d lên trong lòng đã tan biến, như chưa từng tồn tại.
tự nhủ, chắc chỉ là vì sự mới lạ.
Một cô gái vừa nhát gan lại mong m như Tô Tuế – đây là lần đầu tiên tiếp xúc.
Ánh mắt hạ xuống, vô tình dừng lại trên thứ đồ treo sau lưng cô – một chiếc còi báo động nhỏ xíu, tr chẳng khác gì búp bê. bật cười khẽ.
Nghe th tiếng cười, Tô Tuế ngẩng đầu .
Bắt gặp ánh mắt , Hứa Kim Triêu cũng lại: “ gì mà .”
Giọng rõ ràng, nhưng lại phảng phất một chút hung dữ giả vờ.
Tô Tuế ban đầu còn ngơ ngác, cúi đầu, mím môi cười khẽ.
Thật giống… một chú sói con.
Khoảng cách giữa hai chỉ là vài bước, một trước một sau.
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bóng họ chồng lên nhau.
Nếu như thời gian thể trôi chậm lại, chậm thêm một chút nữa thôi, thì tốt biết m.
Tô Tuế nghĩ nhiều như vậy.
Nhưng suy nghĩ rốt cuộc cũng chỉ là suy nghĩ, vẫn tôn trọng hiện thực một chút.
Chẳng m chốc, cô dừng bước ở ngã ba, xoay lại, ánh mắt hướng về phía Hứa Kim Triêu phía sau: “Nhà ở tiểu khu đối diện kia.”
Hứa Kim Triêu ngẩng đầu theo, khẽ “ừ” một tiếng. Sau đó, l ện thoại ra, mở mã QR đưa đến trước mặt cô.
Tô Tuế tròn mắt ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi: “Làm gì thế?”
“Thêm WeChat .”
ngập ngừng một chút nói tiếp: “ sợ đám đó vì chuyện hôm nay mà nhắm vào . Sau này nếu gì xảy ra, thể n cho .”
Tô Tuế khẽ sững lại. Nhắm vào cô?
Kh… đâu đến mức chứ?
Th Hứa Kim Triêu vẫn kiên nhẫn đưa ện thoại ra, cô hơi cau mày: “… kh WeChat.”
“...”
Một lúc sau, Hứa Kim Triêu đành thu ện thoại về, hỏi: “Vậy số ện thoại của là bao nhiêu?”
Tô Tuế liền đọc ra một dãy số.
Ngay giây tiếp theo, ện thoại trong cặp vang lên. Cô l ra , trên màn hình hiện số lạ gọi đến.
“Đây là số của ,” nói gọn, “ chuyện gì thì gọi.”
“À… Ừm.”
Vậy là… cô đã trao đổi số ện thoại với Hứa Kim Triêu ?
Tô Tuế chút thẫn thờ.
Khi cô mở cửa bước vào nhà, bà ngoại vẫn ngồi trong phòng khách xem tivi.
Nghe th tiếng động, bà vừa cười vừa bật đèn: “ muộn thế này mới về, chơi với bạn học à?”
“Dạ!”
Cũng xem như là… gần giống vậy .
Tắm rửa xong, bước ra ngoài, Tô Tuế vừa cầm máy s chuẩn bị s tóc thì chợt th màn hình ện thoại trên bàn sáng lên.
Cô cầm lên xem.
Một tin n từ số lạ.
[ . ]
Chỉ vỏn vẹn một dấu chấm.
Kh tin n qu rối chứ?
Cô định xóa , nhưng đột nhiên nhớ ra ều gì đó, liền mở lại lịch sử liên lạc trước đó.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Quả nhiên, hai số trùng nhau.
Là Hứa Kim Triêu.
Nhưng… gửi dấu chấm này là ý gì?
Nghĩ nghĩ lại, cô vẫn gõ một dòng trả lời: [ chuyện gì ? ]
Thế nhưng chờ mãi, vẫn kh th hồi âm.
Cuối cùng, cô đành đặt ện thoại xuống, tiếp tục s tóc.
S tóc xong ra, cô vô thức cầm ện thoại lên xem.
Hứa Kim Triêu đã trả lời từ vài phút trước: [ Trượt tay, bấm nhầm . ]
Tô Tuế ngồi vào bàn học, trong đầu chợt nhớ tới chuyện từng bảo cô thêm WeChat.
Vài phút sau, cô đã đăng ký tài khoản WeChat mới.
Chỉ là… đến bước thêm Hứa Kim Triêu, cô lại phân vân.
Ánh mắt cứ dừng mãi ở dãy số kia, chần chừ lâu.
Cuối cùng, cô dứt khoát đặt ện thoại ra xa, giả vờ như kh để ý đến nữa.
_____________________
Kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh trôi qua nh.
Khi quay lại trường, kết quả kỳ thi tháng cũng vừa được c bố.
Lần này, thành tích của Tô Tuế tốt, đúng như cô mong đợi.
Thế nhưng, thành tích của Hứa Kim Triêu lại nằm ngoài dự đoán.
Nói đúng hơn, cô kh ngờ lại sự chênh lệch nghiêm trọng đến vậy.
Môn Toán đạt ểm tuyệt đối, nhưng tiếng thì chỉ ở mức trung bình.
Tổng ểm vẫn đứng nhất lớp, thế nhưng vẫn bị thầy Hoàng gọi lên văn phòng ‘giáo huấn’ một trận.
Khi quay trở lại, Hứa Kim Triêu ngồi xuống ghế, ánh mắt vô thức liếc sang Tô Tuế.
Cô đang ngồi thẳng , tựa lưng vào tường, tr vẻ nghiêm túc.
Từ sau khi trở thành bạn cùng bàn, họ đã đổi chỗ cho nhau.
Tô Tuế ngồi ở phía trong, như vậy cô sẽ kh cần nhường chỗ cho ra ngoài nữa.
“Này, Hồ lô nhỏ.” – gọi.
Tô Tuế đang ngồi co lại trong góc, ngẩng đầu sang: “Hả?”
Trong khoảng thời gian này, cô đã quen với đủ kiểu xưng hô kỳ quái của .
Hứa Kim Triêu chống cằm bằng một tay, khóe môi khẽ cong, ánh mắt mang theo chút hứng thú: “Lão Hoàng bảo dạy kèm tiếng cho .”
“?” – Tô Tuế mở to mắt, chút kh tin, “ chắc chứ?”
“Ừm, là .”
“...”
Th cô vẫn ngơ ngác, Hứa Kim Triêu nhíu mày: “, kh tin à? Vậy tự hỏi thử.”
Nói , dứt khoát đứng lên, nhường chỗ cho cô xác nhận.
“Thôi, kh cần đâu.” – Tô Tuế cười gượng hai tiếng.
Thực ra, cô chỉ cảm th tiếng của cũng kh đến mức quá giỏi. Đại diện môn tiếng mỗi lần đều đứng đầu, nếu nói dạy kèm, thì chắc hẳn nên là cô mới đúng.
“Thế nào? Kèm hay kh kèm?”
“... Kèm.”
Nghe th cô đồng ý, khóe môi Hứa Kim Triêu cong lên, khẽ cười: “Được, vậy thì làm phiền cô giáo Tiểu Tô .”
Tiếng cười truyền đến tai, khiến trái tim Tô Tuế khẽ đập thình thịch.
Ngọt quá!
Đúng là một loại phúc lợi khó tin.
Cô cảm th, nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì tim cũng sinh bệnh mất.
Kh muốn để Hứa Kim Triêu phát hiện biểu cảm nhỏ nhặt của , cô cố ý nghiêng đầu sang một bên, ra vẻ bình tĩnh, chỉ “Ừm” một tiếng đáp lại.
Giờ tự học buổi tối của học sinh cao trung thường kết thúc vào khoảng mười giờ.
Là học sinh bán trú, sau khi tan học, Tô Tuế bắt xe buýt để về nhà.
Ra khỏi cổng trường chừng một trăm mét là đến trạm xe, và chuyến cuối cùng về nhà sẽ khởi hành lúc mười giờ rưỡi.
Vì sợ lỡ chuyến xe buýt cuối, nên vừa tan học, Tô Tuế đã vội vàng thu dọn đồ đạc rời .
Từ sau chuyện chiếc còi báo động lần trước, Dương Kha cũng kh còn tìm đến gây phiền phức. Bởi vậy, Tô Tuế dần quên mất lời cảnh báo khi của Hứa Kim Triêu.
Hôm nay, sau giờ tan học, cô như thường lệ bước ra khỏi cổng trường.
Vừa xuống cầu thang, ánh mắt cô chợt dừng lại – một đám đang đứng tụ tập trước cửa tiệm trà sữa gần đó.
Nổi bật nhất là gã tóc vàng chói mắt, ăn mặc lòe loẹt.
Tô Tuế vừa liếc qua đã nhận ra ngay.
Đúng là bọn chúng – m kẻ hôm suýt nữa đã đánh nhau với Hứa Kim Triêu trong con hẻm nhỏ.
Đêm đã muộn thế này… bọn chúng còn tụ tập ở đây để làm gì?
Chưa có bình luận nào cho chương này.