Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 17: Da mặt thật mỏng
<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: Xiaozhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 17
“Da mặt thật mỏng”
Nghĩ đến lời Hứa Kim Triêu từng dặn, trong lòng Tô Tuế thoáng d lên sợ hãi.
Chẳng lẽ… hôm đó gã tóc vàng thực sự đã rõ mặt cô?
Bọn họ biết cô và Hứa Kim Triêu học ở trường Trung học Cơ sở số 1, đứng đây chờ để gây chuyện ?
May mà giờ này học sinh tan học đ, Tô Tuế vóc nhỏ n, nh đã lẩn vào trong dòng .
Cô cúi thấp đầu, kh dám ngẩng lên , hòa vào đám đ, bước thật nh, sợ bị ánh mắt của gã tóc vàng và đồng bọn quét trúng.
Thành thật mà nói, vị trí của trường Trung học Cơ sở số 1 kh m thuận lợi.
Ra khỏi cổng trường là một con hẻm nhỏ, hết con hẻm mới ra được đường lớn.
Ban ngày, con hẻm vốn náo nhiệt: tiệm trà sữa, tiệm đồ ăn sáng, cửa hàng văn phòng phẩm… san sát.
Nhưng sau mười giờ đêm, hầu hết cửa tiệm đều đóng cửa, chỉ còn lại sự yên tĩnh phần đáng ngại.
duy nhất trong cả con hẻm là hai chiếc đèn đường ở cổng trường, cùng ánh sáng leo lét hắt ra từ tiệm trà sữa thỉnh thoảng vẫn còn mở cửa muộn.
lẽ lo sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, trường học luôn cắt cử bảo vệ tuần tra bên ngoài sau giờ tan học, cho đến khi chắc c toàn bộ học sinh đều đã về hết mới thôi.
Vừa bước ra khỏi con hẻm, Tô Tuế bỗng khựng lại.
Trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ – bọn chúng… chẳng lẽ là đang tìm Hứa Kim Triêu?
Ý nghĩ khiến cô kh kìm được quay đầu lại.
Đám đ học sinh còn đ như vậy, bọn chúng làm thể dễ dàng th được Hứa Kim Triêu chứ?
Trước cửa tiệm trà sữa
“ Dương, thằng nhóc đó kh chứ? giờ vẫn chưa th bóng dáng đâu?”
Cao Dương lập tức đá mạnh vào chân vừa nói, giọng gằn gằn: “Còn dám mở miệng à? Tao bảo mày mở to mắt mà tìm, mày lại chỉ lo ngắm gái. Chưa từng th con gái bao giờ hả?”
đàn tóc húi cua bị đá, chỉ cười gượng, vội nhón chân dáo dác khắp nơi.
Chợt, mắt sáng rực lên, vội vã kéo tay Cao Dương: “Này này này, Dương! Em… em th đứa con gái còi báo động hôm trước !”
Cao Dương nghe vậy, giọng đầy hứng thú: “Ở đâu?”
Tên tóc húi cua vội giơ tay chỉ về một hướng.
Cao Dương ngẩng đầu theo – đúng lúc bắt gặp ánh mắt Tô Tuế.
Trái tim Tô Tuế khẽ run, cô hoảng hốt vội vàng thu ánh về.
Kh thể nào… Chỉ vừa quay đầu một cái, đã bị bắt gặp ?
Cô kh dám nghĩ thêm, lập tức cúi đầu, bước nh về phía trạm xe buýt.
Cao Dương vừa thoáng liền nhận ra Tô Tuế. đang định dẫn bước lên thì bất ngờ bị hai bảo vệ trường gọi giật lại: “Này, m đứa kia! Đứng lại! Chính là tụi bây đó, định làm gì vậy?”
Tô Tuế nhân cơ hội thở phào, vội chạy thẳng đến trạm xe buýt. Nhưng xe vẫn chưa đến.
Trong lòng cô vẫn thấp thỏm, lo lắng bọn chúng sẽ tìm cách gây phiền phức cho Hứa Kim Triêu. Suy cho cùng, tất cả chuyện này đều bắt cô.
Nghĩ tới đó, Tô Tuế l ện thoại ra, tìm số của Hứa Kim Triêu ấn gọi.
Chu reo chưa đến hai hồi, bên kia đã bắt máy: “Alo?”
Nhịp tim dồn dập của Tô Tuế cuối cùng cũng chậm lại đôi chút. Kh …
Nhưng vì căng thẳng, cô vẫn im lặng lâu.
Trong ện thoại, giọng Hứa Kim Triêu vang lên, mang theo chút nghi ngờ: “Tô Tuế?”
Tô Tuế lúc này mới hoàn hồn, vội ấp úng: “À… cái đó, xin lỗi, gọi nhầm.”
Bên kia im lặng vài giây, sau đó truyền đến tiếng cười khẽ, mang theo chút bất cần: “Ồ, vậy ? còn tưởng rằng vừa … Khụ, kh chuyện gì thì cúp máy đây.”
“Đợi… đợi đã!” – Nghe th âm th chuẩn bị cúp máy, Tô Tuế hoảng hốt bật thốt lên.
Đầu dây bên kia thoáng ngập ngừng, sau đó là giọng nói trầm thấp: “ vậy?”
Honey Honey Sweet ♡♡
Ngón tay Tô Tuế siết chặt ện thoại, chần chừ một lát mới khẽ hỏi: “… bây giờ đang ở đâu?”
“...”
Lại một mảng yên tĩnh.
Đến lúc này, Tô Tuế mới kịp phản ứng, những lời vừa của nghe thật kỳ quặc. Chính cô cũng cảm th chẳng hợp lý chút nào, huống chi là Hứa Kim Triêu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Kh … … chỉ thuận miệng hỏi thôi.” – Cô bối rối vội vàng giải thích.
Giọng nói từ đầu dây bên kia vang lên, trầm thấp mà rõ ràng: “ ngẩng đầu lên .”
“Hả?”
Tô Tuế ngơ ngác, kh hiểu ý là gì, nhưng vẫn nghe lời ngẩng đầu.
Khoảnh khắc , tầm mắt cô bắt gặp Hứa Kim Triêu ở phía bên kia con đường.
một tay cầm ện thoại, tay còn lại đút trong túi, lặng lẽ đứng dưới tán cây hoa quế.
Trong giây lát, Tô Tuế cảm giác như tất cả đều chậm lại – xe cộ, dòng tấp nập xung qu, tất cả dường như chỉ là ph nền, còn Hứa Kim Triêu là hình ảnh duy nhất nổi bật giữa khung cảnh .
Trong mắt cô, khoảnh khắc chỉ còn lại bóng dáng của .
Mãi đến khi chiếc xe buýt số 652 từ từ dừng lại ở trạm, hoàn toàn che khuất tầm , Tô Tuế mới bừng tỉnh.
Cô vội cúp máy, nh chóng bước lên xe.
Tìm được chỗ ngồi, cô khẽ nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ. Ở phía sau, Hứa Kim Triêu đang chậm rãi bước , hai tay đút trong túi, dáng vẻ ung dung mà tĩnh lặng.
Tô Tuế thu lại ánh mắt, nơi khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười khẽ.
Cô kh nói với chuyện đã vô tình gặp lại tên tóc vàng tối hôm . Nghĩ đến cùng, lẽ cô đã quá lo lắng – biết đâu chỉ là trùng hợp, hoặc bọn chúng thật sự chỉ đến tìm Dương Kha.
________________________________
Buổi tự học hôm nay, Tô Tuế vẫn ngồi cạnh Hứa Kim Triêu, giục hoàn thành nốt bài tập tiếng ền từ còn dang dở.
dáng vẻ vẫn thản nhiên của , còn quét mắt qua mới bắt đầu viết đáp án, Tô Tuế khẽ nhíu mày, nhỏ giọng nhắc: “ cẩn thận kỹ hẵng chọn đáp án.”
Hứa Kim Triêu dừng bút, liếc cô một cái, giọng vừa trêu vừa nghiêm: “Là làm hay là làm vậy?”
“...”
Cô bỗng im lặng, kh biết trả lời thế nào.
Vài phút sau, giọng vang lên đầy trêu chọc: “Cô giáo Tiểu Tô, nghiện nhập vai à?”
Mặt Tô Tuế đỏ lên, cô vội giải thích: “Kh… chỉ… chỉ là muốn hoàn thành nhiệm vụ sớm một chút thôi.”
Hứa Kim Triêu “chậc” một tiếng, kh nói gì thêm.
Chẳng bao lâu, đặt bút xuống, đẩy tờ bài kiểm tra về phía Tô Tuế: “Xong , cô giáo Tiểu Tô kiểm tra .”
Cách gọi ‘cô giáo Tiểu Tô’ của khiến các bạn học xung qu kh nhịn được, lần lượt quay đầu .
Tô Tuế cảm th hơi xấu hổ, kh đáp lại, chỉ cầm bài kiểm tra lên và cúi đầu xem.
Ngoài dự đoán một chút, đáp án của Hứa Kim Triêu gần như đều đúng hết.
Cô bắt đầu nghi ngờ… mười m ểm lần trước liệu cố tình kh?
“Hứa Kim Triêu, …” – Cô vừa quay đầu lên, liền phát hiện đang chống cằm .
Chớp mắt một cái, cô hỏi: “ vậy?”
Hứa Kim Triêu hơi nhếch khóe môi, một nụ cười thoáng hiện trong đôi mắt hẹp: “Cô giáo Tiểu Tô, nhận ra kh đeo kính tr thật đẹp.”
Câu nói như một chùm pháo hoa nổ lộp bộp trong lồng n.g.ự.c Tô Tuế.
L mi cô khẽ run, vội vàng trả bài kiểm tra cho , cố gắng bình tĩnh nói: “Cảm ơn.”
cô quay đầu tiếp tục làm đề, nhưng dù cảm xúc thể che giấu, một số phản ứng sinh lý nhỏ nhặt lại chẳng cách nào giấu được.
Giống như lúc này…
Phần chóp tai lộ ra của Tô Tuế đã ngả sang màu đỏ.
Hứa Kim Triêu th rõ ều đó. Lần đầu tiên nhận ra, khi con gái xấu hổ… thật sự đáng yêu đến vậy.
Cô gái này da mặt thật mỏng.
Buổi chiều, sau khi tan học, Tô Tuế nán lại trong lớp một lát mới đến nhà ăn để ăn cơm.
Dù là học sinh bán trú, nhưng bữa trưa và tối hầu như cô đều ăn ở trường.
Khi đến nhà ăn, bên trong đã khá nhiều học sinh. Cô l khay đồ ăn xong, tìm một chỗ ở góc khuất, ngồi xuống.
Vừa mới ăn vài miếng, cô tình cờ nghe th cuộc trò chuyện của m cô gái bên cạnh…
“Các để ý dạo gần đây vài ăn mặc kỳ lạ lảng vảng qu cổng trường mỗi ngày kh?”
“Ừm, tớ cũng th đó. là gã tóc vàng kia kh?”
“Đúng , tr cũng … đẹp trai.”
“Mắt vấn đề à? Kiểu đó mà cũng gọi là đẹp trai hả? Nhà trường đã bắt được m kẻ như vậy .”
M cô gái vẫn rôm rả bàn tán, còn Tô Tuế thì chẳng còn tâm trí mà ăn cơm.
Những ngày vừa , cô chỉ vừa tan học là chạy vội, thậm chí kh dám ngẩng đầu xung qu. Giờ nghe những lời này, cô nhận ra bọn chúng… vẫn luôn ở đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.