Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 24: Khoảnh khắc rung động

Chương trước Chương sau

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 24

“Khoảnh khắc rung động”

Con đường ban đêm tĩnh mịch, dường như chẳng một bóng qua lại, chỉ hình bóng hai kéo dài dưới ánh đèn đường.

“Đẹp kh?” – Hứa Kim Triêu bỗng hỏi cô. Giọng trầm thấp, ẩn trong đó là một chút ý cười.

Tô Tuế chưa kịp phản ứng, vô thức đáp: “Đẹp.”

Vừa dứt lời, cô th khóe miệng khẽ nhếch lên, thấp giọng thì thầm: “Ừm, biết .”

“!!!”

Mặt Tô Tuế trong chốc lát đỏ bừng, từ cổ lên tận vành tai.

Cô hoảng hốt giải thích: “Kh, kh , kh nói .”

Honey Honey Sweet ♡♡

Hứa Kim Triêu đứng thẳng , nụ cười như như kh, cô: “Vậy ? Thế đang nói về cái gì?”

Tô Tuế quay mặt , xấu hổ kh dám , nhỏ giọng biện minh: “ đang nói về miếng băng cá nhân.”

“À, được . hiểu lầm .” – Hứa Kim Triêu đưa tay nhận miếng băng cá nhân đã xé một nửa từ tay cô, ánh mắt vẫn dừng lại trên mặt cô.

Th Tô Tuế thở phào nhẹ nhõm, lại thêm một câu, giọng nửa đùa nửa thật: “Để làm cho, kẻo ai đó kh kiềm chế được bản thân mà… nhân cơ hội chiếm tiện nghi của .”

Tô Tuế: “...”

Sau khi Hứa Kim Triêu dán băng cá nhân cho xong, ngẩng đầu lên th dáng vẻ như muốn nói lại thôi của Tô Tuế, khiến chút bất lực.

Khi nào tính trì hoãn của cô mới thay đổi được nhỉ?

Trước đó vốn đang tức giận, nhưng ngồi xe buýt cùng cô suốt chặng đường, đứng trên con phố cảm nhận làn gió đêm… cơn giận trong lòng cũng theo đó mà tan biến.

muốn hỏi gì thì trực tiếp hỏi .” – Hứa Kim Triêu nói, giọng kh nh kh chậm.

Tô Tuế ngập ngừng một lúc, hỏi: “ tìm bọn họ kh?”

Hứa Kim Triêu “ừm” một tiếng.

… đánh nhau với bọn họ ?”

“Ừm. Một đè bẹp bọn chúng.”

“....”

còn câu hỏi gì thì hỏi hết một lần luôn được kh?”

Tô Tuế hơi cúi đầu, buồn bã nói: “Xin lỗi… đều tại .”

th bộ dạng này lần nữa, Hứa Kim Triêu tức giận đến mức bật cười.

đưa tay ra, nắm l cằm cô, nâng mặt cô lên, giọng ệu chút xấu xa: “Đừng làm vẻ mặt này trước mặt lão tử. Ai cần xin lỗi chứ?”

Tô Tuế bị buộc ngẩng đầu , ánh mắt e dè, mím chặt môi, kh lên tiếng, dáng vẻ vừa vô tội vừa vô hại của .

Hứa Kim Triêu lúc này mới nhận ra hành động của phần kh đúng, bình tĩnh rút tay, ngượng ngùng gãi tai.

liên quan gì đến chứ? Là tên tiểu tử đó cố ý đến gây rắc rối cho thôi.”

Thật ra, chuyện này đến hôm nay Hứa Kim Triêu mới biết.

Cao Dương học ở trường Trung học dạy nghề, ngay cạnh trường Trung học số 13. Một ngày nọ, lòng một cô gái, đã theo đuổi lâu nhưng vẫn kh thành.

Sau khi cô gái từ chối ta liền quay tỏ tình với Hứa Kim Triêu. Kết quả, đương nhiên, từ chối một cách vô tình.

Kể từ đó, bắt đầu ôm hận Hứa Kim Triêu, kh muốn chấp nhận việc đó và muốn đứng ra ‘bảo vệ’ cô gái yêu.

Cho nên, ngày hôm đó, th Tô Tuế cùng Hứa Kim Triêu, Cao Dương liền để mắt tới cô.

Về chuyện này, Hứa Kim Triêu chỉ tặng một câu: si tình đến m cuối cùng cũng chẳng còn gì.

“Câu chuyện là như vậy.” – Hứa Kim Triêu thản nhiên nói: “Vì vậy đừng nghĩ là lỗi của , chuyện này kh liên quan gì đến .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nghe nói vậy, Tô Tuế kh khỏi mím môi. Đây là thể loại cẩu huyết gì vậy? là họ cũng xem phim truyền hình nhiều quá kh?

Kh ngờ một tên hung dữ, côn đồ như vậy cũng chịu đau khổ vì tình yêu.

Thật ra, nếu nghĩ kỹ, Cao Dương cũng kh làm gì cô, chỉ dọa cô một chút.

Ngược lại, Lâm Tử Hào bản tính vẫn kh thay đổi so với trước kia, thậm chí còn xấu xa hơn.

Giống như đoán được suy nghĩ trong lòng cô, Hứa Kim Triêu dừng lại nói tiếp: “Còn tên hèn nhát họ Lâm kia, cũng đã dạy cho một bài học.”

Vì vậy đừng bận tâm đến những lời nói.

Câu sau đó chỉ là thầm nghĩ trong lòng. cảm th Tô Tuế lẽ kh muốn để khác biết chuyện trong nhà , nên cũng giả vờ như kh biết.

Thời tiết dần trở nên lạnh hơn. Những chiếc lá bạch quả trong sân trường gần như đã rụng hết, mùa đ cứ thế lặng lẽ tiến đến.

Vào năm ba cao trung, các kỳ thi trở nên thường xuyên hơn: ba ngày một bài kiểm tra nhỏ, năm ngày lại một bài kiểm tra lớn, hầu như mỗi ngày đều chìm trong biển đề.

Ở kỳ thi trước, thành tích môn tiếng của Hứa Kim Triêu từ mức trung bình bỗng nhảy vọt lên hơn 130 ểm.

Thầy Hoàng còn đặc biệt gọi và Tô Tuế đến văn phòng, khen ngợi họ khá lâu, đồng thời bảo Hứa Kim Triêu khi rảnh thì dạy kèm Toán và Vật lý cho Tô Tuế.

Dù lớp 18 nhiều bạn giỏi khoa học tự nhiên, nhưng họ kh kiểu chỉ biết cắm đầu vào việc học. lẽ vì gần cuối học kỳ, thái độ học tập của mọi đều được cải thiện đáng kể trong thời gian gần đây.

Còn Tô Tuế lại một cái mới về Hứa Kim Triêu.

Dù đã từng học cùng nhau ba năm, hai hầu như kh nói chuyện, cũng kh tiếp xúc nhiều.

Nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện, cô phát hiện Hứa Kim Triêu kh hề ngang ngược hay khó gần như lời đồn.

chỉ chút dáng vẻ kiêu ngạo của thiếu niên, đôi khi lại hay độc miệng.

Sau giờ học, đang giải thích cho Tô Tuế một câu hỏi liên quan đến ện từ.

Giải thích đến khô cả cổ họng, vừa ngẩng đầu lên, th Tô Tuế đang chăm chú sách giáo khoa với khuôn mặt ngơ ngác.

cuộn cuộn tờ gi nháp, gõ nhẹ vào đầu Tô Tuế: “Đang nghĩ gì vậy?”

Tô Tuế giây sau mới tỉnh táo lại, vẻ mặt hối lỗi : “Xin lỗi nha, chỉ là… chút căng thẳng thôi.”

“Sắp tới thi cuối kỳ, lại kh thi đại học, căng thẳng làm gì.” – Hứa Kim Triêu thản nhiên nói.

“…” – Tô Tuế kh muốn trả lời nữa.

Hứa Kim Triêu cô một lúc, l tai nghe ra đưa cho cô: “Vậy… thư giãn một chút?”

Tô Tuế chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay nhận l.

Những bài hát cô thường nghe đơn giản, lặp lặp lại, nhưng bài hát mà Hứa Kim Triêu mở là lần đầu tiên cô được nghe.

Đây là một bài hát song ca nam – nữ với giai ệu nhộn nhịp, vui tươi.

Cô nghe lại nghe, kh nhịn được, bắt đầu ngân nga theo nhịp ệu trong đầu, trên mặt cũng bất giác nở một nụ cười.

“Bài hát này tên gì vậy?” – cô nghiêng đầu hỏi Hứa Kim Triêu.

“Bỏ trốn đến mặt trăng… của Ngũ” Hứa Kim Triêu vừa nói được nửa chừng thì chu vào lớp vang lên.

dừng lại một lúc, liếc cô gái bên cạnh tiếp tục: “Của Ngũ Nguyệt Thiên.”

Vừa lúc đó, trong tai nghe vang lên câu hát: “Một hai ba nắm tay, bốn năm sáu ngẩng đầu, bảy tám chín chúng ta cùng chạy đến mặt trăng…”

Lúc này, Tô Tuế vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt hai vô tình chạm nhau, lại ngượng ngùng lặng lẽ sang chỗ khác.

“À… bài hát này nghe cũng khá hay.” – Tô Tuế bình tĩnh tháo tai nghe ra, trả lại cho Hứa Kim Triêu.

“Ừm.”

Thầy giáo cầm quyển sách bước vào lớp, Hứa Kim Triêu cất chiếc tai nghe, lặng lẽ ngâm nga vài câu hát còn vương trong lòng:

Ở gần em bỗng nhiên hai chúng ta lại trở nên ngập ngừng,

Khiến trái tim rộn ràng như ngọn lửa lan tỏa trên đồng cỏ,

Khoảnh khắc này, để vận mệnh cũng lặng im…

Đương nhiên, lúc này Tô Tuế hoàn toàn kh biết.

con trai bên cạnh cô, bề ngoài bình tĩnh, nhưng nhịp tim của lại đập nh mỗi khi vào mắt cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...