Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 25: Cùng leo núi

Chương trước Chương sau

<ĐỢI TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 25

“Cùng leo núi”

Sau khi về nhà, Tô Tuế đặc biệt tải xuống bài hát .

Cô vừa nghe vừa ngâm nga, đồng thời ghi lại lời bài hát vào quyển nhật ký.

Mối quan hệ giữa cô và Hứa Kim Triêu dạo gần đây thể miêu tả bằng hai từ: Phát triển vượt bậc. Dĩ nhiên, cô biết tất cả chỉ là nhờ việc họ hỗ trợ nhau học tập.

Đồng thời, cô tự nhắc nhở bản thân: kh được quá phấn khích, cũng kh được tự ý đa tình.

Honey Honey Sweet ♡♡

Cô vẫn sẽ chôn giấu những cảm xúc sâu trong lòng, ít nhất chờ đến khi bản thân cô trở nên ưu tú hơn, và khi cô đủ chắc c về một số chuyện.

Cuộc sống năm ba Trung học trôi qua một cách bình lặng mà trọn vẹn, và chẳng m chốc đã đến cuối kỳ.

Trong khoảng thời gian , Hứa Kim Triêu vẫn luôn kèm cô học môn Vật lý.

Trước ngày thi, ngước cằm lên cô: “ thi thật tốt, đừng để mất mặt đ.”

Tô Tuế cười vui đáp lại: “Được, sẽ kh làm mất mặt.”

“Thi xong… định làm gì?” – Hứa Kim Triêu hỏi, giọng tò mò.

Tô Tuế suy nghĩ một lúc lắc đầu: “Vẫn chưa biết.”

“Vậy thì, để báo đáp đã kèm môn tiếng lâu như thế, đãi một bữa, thế nào?”

Tô Tuế chớp mắt, suy nghĩ về lời mời của . Vậy ra cũng đã kèm cô môn Vật lý lâu như vậy… cô cũng nên biểu hiện một chút kh nhỉ?

cô lại mất tập trung, Hứa Kim Triêu cố nhịn cười, cao giọng nói: “, kh nể mặt à?”

“Kh, kh !” – Tô Tuế vội xua tay, giọng lúng túng giải thích.

Hứa Kim Triêu suy nghĩ một lát cười nói: “Vậy tạm thời… nợ . Đợi nghĩ lại nói cho .”

“Ừm, được.”

Sau khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ, đến ngày nghỉ lễ, Tô Tuế thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Vừa xuống cầu thang, cô chạm mặt Dương Kha.

đang khoác vai m bạn qua, th Tô Tuế liền dừng bước. Sắc mặt trở nên khó coi, lặng lẽ đưa ánh mắt sang chỗ khác.

Kể từ lần Hứa Kim Triêu đến tìm Cao Dương, kh còn đến gần cô nữa.

Mặc dù Tô Tuế kh rõ rốt cuộc Hứa Kim Triêu đã làm gì bọn họ, nhưng từ ngày đó, cô nhận th ánh mắt Dương Kha đã thay đổi rõ rệt.

Trước đây, luôn thích gây chuyện với Hứa Kim Triêu, nhưng giờ th , chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.

Còn Lâm Tử Hào… lần trước Hứa Kim Triêu đã từng nói: “Dạy cho một bài học”.

Cô kh biết giáo huấn đến mức nào. Nhưng dì nọ cũng chưa từng đến nhà gây rắc rối, nên đoán chừng cũng kh nghiêm trọng lắm.

Dương Kha vừa , Hứa Kim Triêu liền tiến tới từ phía sau. kh cầm gì trên tay, chỉ liếc cô: “Đứng đây phát ngốc gì thế? Còn định ở lại làm bạn với lão đại ngoài cổng đó ?”

“....”

Tô Tuế “à” một tiếng cũng xuống cầu thang.

Chân Hứa Kim Triêu dài, nh hơn cô một chút, phía trước vừa bước vừa nói: “Ngày mai hẹn với bọn Hứa Diên Xuyên ăn một bữa, cũng đến nhé.”

Theo tính cách bình thường, chắc c Tô Tuế sẽ từ chối. Nhưng nghỉ lễ này, cô sẽ kh gặp bọn họ trong một thời gian dài. Nghĩ đến ều đó, cô như bị ma xui quỷ khiến, lại gật đầu đồng ý.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, cô vẫn dậy sớm. Thời gian hẹn ăn tối với Hứa Kim Triêu đã được ấn định, và từ tối hôm qua cô đã háo hức mong đợi. Khi th thời gian sắp đến, cô bất giác căng thẳng.

Mới sáng sớm thức dậy, cô đã đứng trước gương thử quần áo, nhưng chưa thử được bao lâu thì lại từ bỏ, lòng vừa hồi hộp vừa bối rối.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mùa Đ, cô sợ lạnh, ra ngoài thì mặc thật nhiều, như một chiếc bánh bao nhỏ. lẽ trong suy nghĩ của cô, mặc gì lúc này cũng kh quan trọng.

Đang phân vân kh biết nên chọn bộ đồ dài hay ngắn, bỗng nhiên cô nhận được tin n từ Hứa Kim Triêu, bảo cô ra ngoài một chút.

Mặc dù kh hiểu vì lại gọi ra ngoài đột ngột, cô vẫn trả lời một chữ đơn giản: [Được.]

Sau đó, cô thu dọn đồ đạc một cách nh gọn ra ngoài. Vừa bước ra khỏi phòng, cô th bà ngoại đang đeo kính lão, vừa xem tivi vừa may vá gì đó.

“Bà ngoại, con chút việc ra ngoài, hôm nay lẽ sẽ kh về ăn cơm đâu ạ.” – Tô Tuế vừa thay giày vừa nói.

Bà ngoại cô một lúc, kh hỏi vì cô ra ngoài sớm mà chỉ nở nụ cười ôn hòa: “Chú ý an toàn.”

“Vâng.”

Nơi Hứa Kim Triêu hẹn gặp Tô Tuế là c viên gần nhà, chưa đến mười phút bộ. Khi cô vội vã chạy đến, đã th đứng đó từ sớm.

mặc quần áo đen, đứng dưới bức tượng, dáng cao gầy, thu hút ánh của mọi xung qu.

Đang cúi đầu chăm chú ện thoại, khẽ ngước mắt khi nghe tiếng bước chân, đối diện với Tô Tuế.

Tô Tuế khoác chiếc áo b màu kem, quàng thêm một chiếc khăn len màu be qu cổ, lẽ vì sợ lạnh.

Dáng vẻ của cô tr dễ thương hơn thường ngày ở trường, quấn áo quấn khăn dày cộm như một chú chim cánh cụt nhỏ ngốc nghếch – Hứa Kim Triêu nghĩ vậy trong lòng.

chậm thế?” – nói, giọng pha chút nhịn cười.

Tô Tuế liền l ện thoại ra xem và đáp: “Nhưng mà từ lúc gửi tin n cho đến giờ còn chưa tới 20 phút mà.”

“....”

Th kh nói gì, cô liền hỏi: “Kh hẹn ăn tối ? gọi ra sớm như vậy làm gì thế?”

Hứa Kim Triêu cất ện thoại, hai tay đút túi, ngước cằm nói: “Đi leo núi.”

Tô Tuế liếc c viên Nam Hồ mờ ảo sương mù phía sau, vẻ mặt thoáng chút kháng cự. Cô vốn kh thích vận động, tất nhiên bao gồm cả leo núi.

“Cái đó… thể từ chối kh?”

“Kh thể.”

“.....”

Cuối cùng, Tô Tuế kh thuyết phục được Hứa Kim Triêu, đành miễn cưỡng theo phía sau .

Hứa Kim Triêu phía trước, thỉnh thoảng quay đầu cô gái đang thở hổn hển, chậm rãi bước tiếp, cuối cùng vẫn bước chậm lại để cô kịp theo.

Dần dần, hai bắt đầu song song với nhau. Suốt dọc đường, kh ai nói câu gì.

Hứa Kim Triêu kh biết nói gì, còn Tô Tuế mệt đến mức cũng chẳng muốn cất tiếng.

Sau một giờ, cuối cùng họ cũng đến được đỉnh núi. Trên đỉnh một ngôi chùa, phía trước là đài quan sát rộng rãi. Nghe nói từ đây thể ngắm toàn cảnh c viên Hồ Nam.

Tô Tuế hít một hơi thật sâu hỏi, giọng chút tò mò: “Tại chúng ta lại đến đây?”

vốn đang đứng trên đài quan sát, ngắm phong cảnh dưới núi. Nghe cô hỏi vậy, quay lại cô, câu trả lời hơi kh liên quan: “ qua đây.”

Tô Tuế kh suy nghĩ nhiều, bước đến bên cạnh .

vậy?” – cô hỏi.

xuống phía dưới .” – Hứa Kim Triêu ngẩng cằm, chỉ hướng xuống núi.

Tô Tuế theo hướng chỉ. Mặt trời đã gần tám giờ, treo cao trên đỉnh đầu, ánh nắng xuyên qua những đám mây nhỏ, chiếu sáng nửa phía Đ.

Cô nheo mắt, tr cảnh tượng mà lòng ngỡ ngàng – đây là lần đầu tiên cô được ngắm cảnh mặt trời mọc vào mùa Đ.

Đứng trên đài quan sát xuống, toàn bộ khu vực bên dưới mờ ảo trong màn sương, như đang lạc giữa biển mây rộng lớn.

Kh chỉ c viên Hồ Nam mà hơn nửa khu vực xung qu đều nằm trong tầm mắt cô.

“Như thế nào, tâm trạng tốt hơn chưa?” – Hứa Kim Triêu bỗng hỏi, câu nói khiến cô khó hiểu.

Tô Tuế ngây một lát, nghiêng đầu , ánh mắt đầy ngạc nhiên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...