Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 26: Không dám nhớ lại
<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 26
“Kh dám nhớ lại”
Làm thế nào Hứa Kim Triêu lại biết tâm trạng cô dạo gần đây kh tốt? Lẽ nào cô thể hiện rõ ?
Honey Honey Sweet ♡♡
vì th cô u sầu, nên mới đưa cô ngắm bình minh?
Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Tuế bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, khiến cô kh nói nên lời.
“Ái chà, mệt c.h.ế.t mất thôi!”
Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau, phá vỡ bầu kh khí tĩnh lặng giữa hai .
Tô Tuế quay đầu lại, th một đôi nam nữ đang bước đến. Tr họ như một cặp tình nhân, tuổi tác dường như cũng xấp xỉ hai .
Cô gái vừa vừa than phiền với bạn trai, trách dậy muộn nên lỡ mất khoảnh khắc mặt trời mọc.
Khi thu hồi ánh mắt, cô khẽ liếc Hứa Kim Triêu bên cạnh, kh ngờ đúng lúc cũng quay đầu lại. Ánh mắt hai bất chợt giao nhau, khiến cả hai thoáng ngập ngừng.
“ biết tâm trạng kh tốt?” – Tô Tuế bĩu môi, khẽ hỏi.
Hứa Kim Triêu đưa mắt thẳng về phía trước, giọng ềm nhiên: “ đoán thôi.”
Tô Tuế im lặng một lúc lâu. Cô quay đầu, ánh dõi theo những đám mây đang trôi bồng bềnh giữa màn sương mờ ảo bên dưới, bình tĩnh cất giọng:
“Vài ngày nữa là đến ngày giỗ của bố mẹ .”
Nói xong, cô chợt nhận ra vẻ mặt ngạc nhiên của Hứa Kim Triêu, liền khẽ mỉm cười, như để giải thích: “À, đúng … chắc chưa từng kể với . Bố mẹ đã qua đời từ khi còn nhỏ.”
Hứa Kim Triêu thuận theo lời cô, chỉ khẽ “Ừm” một tiếng.
Thực ra, lần trước khi đến tìm Cao Dương, đã nghe em họ của cô nhắc đến chuyện này, nhưng lúc đó cũng kh suy nghĩ nhiều.
vẫn luôn cho rằng sự khác thường của Tô Tuế trong khoảng thời gian gần đây là do áp lực học tập, nên mới nghĩ đến việc đưa cô leo núi để thả lỏng tinh thần. Kh ngờ, hóa ra lại liên quan đến chuyện của bố mẹ cô.
“Bởi vì tai nạn giao th, nên họ đã qua đời. Dù khi còn nhỏ… nhưng ký ức về chuyện đó, đến bây giờ vẫn nhớ rõ ràng…” – Tô Tuế khẽ tiếp lời, giọng nói trầm xuống.
Từ khi bắt đầu ký ức, cô đã cảm nhận được quan hệ giữa bố mẹ kh m êm ấm. Mãi đến khi lớn hơn một chút, cô mới dần hiểu ra: thì ra mọi chuyện đã bắt đầu từ chính lúc cô chào đời.
Bà nội cô chỉ hai con trai. Vào thời của họ, chuyện sinh ít con vốn dĩ đã hiếm. Bố cô là con cả, còn chú hai chính là cha của Lâm Tử Hào.
Bà nội vốn mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, mà ngay cả cha của bà cũng là như thế. Cô và Lâm Tử Hào cùng chào đời trong một năm, chỉ cách nhau ba tháng – cô lớn hơn ta một chút.
Bởi vì cô là con gái, nên nhà họ Lâm vẫn luôn kh ưa mẹ cô, đương nhiên cũng chẳng bao giờ ưa cả cô.
Đặc biệt là sau khi bố mẹ qua đời, bà nội ngày nào cũng chỉ trỏ, mắng chửi cô là kẻ xui xẻo đã hại c.h.ế.t con trai bà.
Càng về sau, những lời lẽ càng độc địa, thậm chí bà còn nghi ngờ cô kh con ruột của bố, mà là đứa con hoang do mẹ cô sinh với đàn khác.
Khi đó, cô và Lâm Tử Hào chỉ mới năm tuổi.
Trẻ con từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng bởi những ều xung qu, thế nên dần dần, Lâm Tử Hào cũng bắt chước giọng ệu của bà nội.
Thêm vào đó, vì cú sốc tâm lý, cô đột nhiên mất khả năng nói chuyện trong một thời gian. Chính vì vậy, ngày nào Lâm Tử Hào cũng tìm cách bắt nạt, trêu chọc cô bằng đủ trò khác nhau.
lớn chẳng hề quan tâm, chỉ luôn treo bên miệng một câu quen thuộc: “Thằng bé là em trai mày, mày nhường nhịn nó.”
Trước kia, Tô Tuế vẫn luôn cắn răng chịu đựng. Bởi cô hiểu rõ, đã kh còn bố mẹ, sẽ chẳng ai đứng ra bảo vệ hay nói đỡ cho .
Cho đến một lần, khi cô đang ngủ say, Lâm Tử Hào lén l kéo, âm thầm cắt mái tóc cùng con búp bê nhỏ mà cô yêu quý nhất…
Đó là lần đầu tiên cô đánh nhau với Lâm Tử Hào. Khi , cô cao hơn ta một cái đầu, lại thêm nỗi tức giận dồn nén b lâu, thế nên cô đã đánh cho Lâm Tử Hào đau đến mức bật khóc.
Nhưng tối hôm đó, cô lại bị bà nội đánh mắng đến rơi nước mắt, thậm chí còn bị cấm ăn cơm. Cô chỉ thể ôm cái bụng đói meo mà trong ấm ức.
Kh ngờ, sáng hôm sau, chuyện này chẳng hiểu lại truyền đến tai bà ngoại và . Ngay lập tức, cô chạy đến nhà họ Lâm làm ầm ĩ một trận, dứt khoát đưa cô về, đổi luôn họ cho cô.
Cái tên “Lâm Tuế Tuế” cũng từ đó mà đổi thành “Tô Tuế”.
Vốn dĩ, trong mắt nhà họ Lâm, cô chỉ là một gánh nặng, từ lâu đã muốn tống khứ cho khuất mắt. Vì thế, họ chẳng hề níu giữ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kể từ ngày , cô sống cùng bà ngoại và . Chỉ ều, ở trường học, thỉnh thoảng vẫn kh tránh khỏi chạm mặt Lâm Tử Hào.
Khi lớn dần, những trò trêu chọc, giễu cợt kia cũng theo đó mà trở nên ngày càng độc ác hơn. một thời gian dài, cô thậm chí sợ hãi và kháng cự việc đến trường.
May mắn là sau đó, nhà bọn họ đã chuyển nơi khác.
Thế nhưng, sau bao nhiêu năm, gia đình đó lại quay trở về.
Kh biết vì th gia đình cô sống sung túc quá kh. Cách đây kh lâu, chú hai còn tìm đến thăm bà ngoại, mở miệng nói muốn hai nhà cùng tụ họp vào dịp Tết Nguyên đán.
Nghe nói chú hai đã bị cô đuổi ra ngoài ngay tại chỗ.
Hóa ra, vào cái ngày bọn Cao Dương đến tìm cô, bà ngoại vốn dĩ là muốn nói với cô chuyện này.
Tô Tuế nói một hơi thật nhiều, đến khi dừng lại mới nhận ra Hứa Kim Triêu vẫn im lặng suốt từ nãy đến giờ. Lúc , cô mới giật ý thức được những lời vừa của .
Một thoáng lúng túng dâng lên. Dạo gần đây, áp lực đè nén trong lòng khiến cô chỉ cần nghĩ đến là kh nhịn được muốn nói ra hết.
Đây cũng là lần đầu tiên cô đem những chuyện đau buồn trong quá khứ chia sẻ với khác.
Nghĩ đến ều đó, cô bỗng th bất an – lẽ Hứa Kim Triêu sẽ th kỳ lạ.
“Xin lỗi, chỉ lỡ miệng thôi… cứ coi như chưa nghe th gì .” – cô cắn môi, khẽ nói, giọng nhỏ dần.
Hứa Kim Triêu chỉ lặng lẽ cô, chậm rãi đáp: “ nghĩ thể giả vờ như chưa nghe th ?”
Tô Tuế: “…”
Bầu kh khí lại rơi vào tĩnh lặng.
Đúng lúc Tô Tuế còn đang ngập ngừng, cảm th trong lòng nặng trĩu, Hứa Kim Triêu bỗng lên tiếng: “Nếu chịu nói với sớm hơn… thì hôm đó đã chẳng nương tay với nó .”
Tô Tuế khẽ chớp mắt, trong đầu thoáng ngẩn ra – “hôm đó” mà nhắc đến, rốt cuộc là ngày nào?
Hứa Kim Triêu kh cô nữa, chỉ vươn tay xoa mạnh lên đầu cô, giọng ệu chút trêu chọc: “Được , để trai đưa xuống núi ăn thịt.”
Tô Tuế sững , sau đó gương mặt bất giác nóng bừng.
Vừa … Hứa Kim Triêu thật sự xoa đầu cô ? Trong giây lát, cô vẫn chưa kịp phản ứng lại.
“Nh lên nào, còn đứng chần chừ gì nữa!” – Hứa Kim Triêu ở phía trước quay lại gọi, giọng ệu đầy bất mãn.
Tô Tuế lập tức bừng tỉnh, vội vàng chạy theo. Nhưng khi th con đường ngoằn ngoèo kéo dài xuống núi, cô kh khỏi chán nản hỏi: “Chúng ta… cứ bộ xuống thế này ?”
Hứa Kim Triêu liếc cô, khóe môi nhếch lên, giọng mang theo chút trêu chọc: “? Chẳng lẽ còn muốn cõng xuống núi à?”
“…” – Tô Tuế nghẹn lời, sau đó nhỏ giọng phản bác: “Ý là… hình như dưới chân núi xe buýt đưa đón mà.”
“À, chiếc đó chỉ chạy lên núi, kh chở xuống.”
“…” – Tô Tuế thật sự chỉ muốn nói một câu: cảm ơn nhiều lắm.
Mất gần một giờ đồng hồ, cuối cùng hai cũng trở lại chân núi.
Th vẻ mặt tuyệt vọng của cô, Hứa Kim Triêu kh nhịn được bật cười. Thể chất thế này… đúng là quá kém .
“Được , đừng làm cái vẻ mặt sắp c.h.ế.t đến nơi đó nữa. Chúng ta xe ở bên kia đường.”
Khi băng qua đường, Hứa Kim Triêu lặng lẽ bước sát cạnh, bất ngờ đưa tay nắm l cánh tay Tô Tuế.
Cô ngạc nhiên ngước . cúi đầu, liếc qua thản nhiên nói: “ gì mà . Kh sợ chân ngắn, chạy kh kịp .”
“…” – Tô Tuế á khẩu, kh biết nên phản bác thế nào.
Vừa sang tới bên kia đường, Hứa Kim Triêu lập tức bu tay ra, bước vào một cửa hàng tiện lợi nhỏ ngay cạnh đó. Chẳng bao lâu sau, ra, trong tay cầm theo một thứ.
Tô Tuế liếc th nhét một vật hình hộp vào túi quần.
“Cầm l.” – Hứa Kim Triêu bước đến, đưa thứ còn lại trong tay cho cô.
Cúi đầu , Tô Tuế phát hiện đó chỉ là một hộp kẹo cao su.
Cô đưa tay nhận l, thuận tiện l thêm một viên khác đưa cho . Thế nhưng ánh mắt lại kh kiềm được mà dõi về phía túi quần .
“Hứa Kim Triêu… kh vừa mua t.h.u.ố.c lá đ chứ?” – cô khẽ nhíu mày, giọng đầy nghi ngờ.
Hứa Kim Triêu cô, khóe môi cong lên thành nụ cười nhạt. ung dung bóc kẹo cao su, cho vào miệng, hoàn toàn kh đáp lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.