Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 34: Bạn học Tiểu Hứa
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 34
“Bạn học Tiểu Hứa”
“Bà ơi, cháu về ạ!” – Tô Tuế vừa mở cửa đã cất tiếng gọi.
Kh lâu sau, cánh cửa phòng bếp khẽ mở, bà bước ra. Vừa th trước cửa hai , bà liền bỏ dở c việc, vội vàng tiến lại chào hỏi.
Bà mỉm cười hiền từ, ánh mắt ấm áp dừng lại trên Hứa Kim Triêu: “Cháu chắc là bạn cùng bàn của Tô Tuế, Tiểu Hứa nhỉ? Đúng là khôi ngô tuấn tú.”
“Cháu chào bà!” – Hứa Kim Triêu lễ phép cúi đầu chào.
“Được , được , các cháu đừng đứng ngoài này nữa, mau vào nhà .” – bà vui vẻ nói.
Hứa Kim Triêu mỉm cười gật đầu, đưa giỏ trái cây trong tay ra: “Bà ơi, đây là ít trái cây cháu mua biếu bà. Tuế Tuế bảo bà thích ăn dâu tây nhất.”
“Ôi, đến chơi là quý , cần gì mua quà cáp. Trước đây Tô Tuế cũng kể với bà, nói cháu đã giúp đỡ con bé nhiều ở trường, bà còn cảm ơn cháu mới đúng.”
“Đâu ạ, Tuế Tuế mới là giúp đỡ cháu, còn chịu khó dạy kèm cho cháu nữa.” – vừa nói vừa khẽ sang Tô Tuế.
Cô bị cách gọi “Tuế Tuế” của trước mặt bà làm cho xấu hổ, mặt đỏ bừng, vội lảng sang chuyện khác: “Được , mau vào nhà thôi… À, bà ơi, trong nồi đang bị cháy gì đó kh ạ?”
Bà bật cười, vỗ tay một cái: “Ôi chao, đúng đúng . Thôi, cháu chăm sóc bạn học Tiểu Hứa , bà còn đang luộc đồ trong bếp.”
Nói dứt lời, bà liền xoay , bước nh vào gian bếp.
Hứa Kim Triêu theo Tô Tuế vào nhà, đứng trong phòng khách quan sát một vòng, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng góc.
“Đây là nơi sống từ nhỏ ?” – hỏi.
“Ừm, cũng thể coi là vậy.” – Tô Tuế gật đầu.
khẽ gật gù. Khu tập thể này khác hẳn những tiểu khu cao cấp mà thường th, tr giống khu nhà ở của nhân viên c chức hơn.
Tiểu khu kh lớn, nhưng hầu hết các hộ gia đình đều quen biết nhau. Lúc trên đường tới đây, còn th vài thân thiện chào hỏi hai , cũng chút bầu kh khí ấm áp, nhộn nhịp.
Hiện tại, Tô Tuế đang ở ký túc xá trường, chỉ cuối tuần mới thể về thăm nhà. Thế nên, vừa bước vào, cô đã chạy ngay vào bếp phụ bà nấu ăn. Nhưng chưa kịp làm được gì, cô đã bị bà dịu dàng ‘đuổi’ ra ngoài.
Honey Honey Sweet ♡♡
“Đi nói chuyện với bạn học Tiểu Hứa , để thằng bé ngồi một cũng kh hay đâu.” – bà cười bảo.
Trên đường trở về phòng khách, Tô Tuế mới chậm rãi phản ứng lại.
Khoan đã… đây chẳng giống như… đưa ta về ra mắt lớn ?
Nếu để biết được, kh biết sẽ nghĩ thế nào nữa.
Kh lâu sau, bà đã chuẩn bị xong bữa cơm và gọi cả hai ra bàn ăn.
Trong suốt bữa ăn, bà liên tục gắp thức ăn cho Tô Tuế, ánh mắt đau lòng cô: “Mới chút thời gian mà cháu đã gầy nhiều thế này, ăn nhiều thịt vào cho bà.”
Bà cũng kh quên quan tâm đến Hứa Kim Triêu: “Bạn học Tiểu Hứa, cháu cũng ăn nhiều một chút nhé. Bà mải nấu nên chưa kịp hỏi cháu thích ăn gì, chỉ làm vài món đơn giản thôi.”
“Bà ngoại nấu ngon thế này thì thể mở nhà hàng được luôn đ ạ.” – Hứa Kim Triêu cười nói.
Nghe vậy, bà vui vẻ ra mặt, nụ cười tươi kh ngớt, còn gắp thêm m miếng thịt chua ngọt bỏ vào bát .
Bữa cơm cứ thế trôi qua trong bầu kh khí đầm ấm và rộn rã tiếng cười.
Tô Tuế kh ngờ lại được lòng lớn, miệng lưỡi ngọt xớt, nói câu nào cũng khiến bà cười đến nỗi khóe miệng kh thể khép lại.
Khác hẳn với dáng vẻ thường ngày ở trường khi nói chuyện cùng cô, bây giờ như một con hoàn toàn khác.
Sau bữa cơm, bà ngoại đứng dậy dọn dẹp vào bếp rửa bát. Tô Tuế cũng vội theo phụ giúp, nhưng bà nhất quyết kh cho động tay, vừa cười vừa nói: “Bà vẫn còn khỏe, chưa già đến mức kh làm nổi những việc này đâu.”
Kh còn cách nào khác, Tô Tuế đành nghe lời, quay ra rửa ít trái cây mang đến cho Hứa Kim Triêu.
Hai ngồi trong phòng khách vừa trò chuyện vừa ăn trái cây. Bầu kh khí đang yên ả thì bỗng nhiên
‘Rầm!’
Một âm th chói tai vang lên từ trong bếp, giống như thứ gì đó nặng nề bị rơi xuống và vỡ tan.
Nghe tiếng động, Tô Tuế lập tức bật dậy chạy vào bếp, Hứa Kim Triêu cũng nh chóng theo sau.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Bà ơi, chuyện gì vậy ạ?” – cô lo lắng gọi.
“Kh , kh đâu, chỉ là bà trượt tay làm rơi cái đĩa thôi.” – bà cười hiền, xua tay trấn an.
“Để cháu dọn cho, bà ra ngoài nghỉ ngơi một chút .” – Tô Tuế mím môi, kiên quyết nói.
Bà cô, ánh mắt dịu dàng, sau đó mỉm cười: “Được , để cháu làm cũng được. Nhưng nhớ cẩn thận, đừng dùng tay kẻo bị đứt.”
“Cháu biết ạ.” – Tô Tuế gật đầu, cúi xuống cẩn thận nhặt từng mảnh vỡ.
Trong phòng khách, bà dịu dàng Hứa Kim Triêu, giọng nói ôn hòa: “Trước giờ Tô Tuế chưa từng dẫn bạn học nào về nhà cả, cháu là đầu tiên đ.”
“Bố mẹ con bé mất sớm, từ nhỏ đã sống cùng bà. Nó hiểu chuyện, nhưng lại quá mềm lòng, ít nói, chuyện gì cũng chẳng chịu tâm sự với bà hay với nó. Trước kia bà còn lo nó sẽ bị bắt nạt ở trường.”
“Sau này nghe con bé nhắc đến cháu, nói cháu thường chăm sóc và giúp đỡ nó, bà đã sớm muốn mời cháu đến ăn một bữa cơm .”
Hứa Kim Triêu khẽ chớp mắt, mỉm cười đáp: “Bà ngoại cứ yên tâm, cô ở trường ngoan, thầy cô và bạn bè đều quý mến. Nếu ai dám bắt nạt cô … cháu nhất định sẽ đánh cho một trận.”
Lời nói thẳng t của khiến bà bật cười vui vẻ.
“Được, được, vậy bà yên tâm .”
Sau khi Tô Tuế dọn dẹp xong trong bếp, Hứa Kim Triêu cũng đứng dậy, lễ phép chào tạm biệt bà.
…
Khu dân cư kiểu cũ này kh thang máy, nên hai chỉ còn cách bộ xuống cầu thang.
Hành lang cũ kỹ vang lên tiếng bước chân đều đặn, một trước một sau.
Suốt quãng đường, Tô Tuế cúi thấp đầu, lặng lẽ theo sau lưng Hứa Kim Triêu, chẳng nói câu nào.
Kh khí yên tĩnh đến mức dường như chỉ nghe th nhịp tim của chính .
Khi xuống đến tầng một, Hứa Kim Triêu xoay định nói lời tạm biệt.
Kh ngờ Tô Tuế đang mải suy nghĩ, lơ đãng đ.â.m sầm thẳng vào .
nh tay đưa ra đỡ l cô, khóe môi cong lên trêu chọc: “Chưa gì đã muốn lao vào lòng ?”
Mặt Tô Tuế đỏ bừng, vội vàng thoát khỏi vòng tay , giậm chân gọi khẽ: “Hứa Kim Triêu!”
khẽ bật cười, ánh mắt nghiêng cô, giọng ệu ung dung: “Được , đừng nhăn nhó nữa. đã nghe th những gì bà vừa nói kh?”
“…Ừm.” – Tô Tuế khẽ gật.
“Nghe thì còn làm vẻ mặt buồn bã? Lỡ lát nữa bà th lại tưởng bắt nạt .”
“Ừm.” – Cô lại gật đầu, bất chợt ngẩng lên, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười dịu dàng: “Cảm ơn nha, bạn học Tiểu Hứa.”
Hứa Kim Triêu th buồn cười. Rõ ràng là cô mời đến ăn cơm, vậy mà còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì cô đã cảm ơn trước.
Nhưng mà… như vậy cũng tốt.
hơi ngẩng cằm, giọng nhẹ nhàng: “Được , quay vào . về đây.”
“Ừm, thứ hai gặp.” – Tô Tuế khẽ đáp.
Đợi đến khi bóng dáng Hứa Kim Triêu khuất dần, lúc này cô mới bình tĩnh lại, nh chóng quay bước lên lầu.
Vừa mở cửa, tiếng ho khan của bà ngoại vang lên khiến cô giật .
“Bà ngoại, bà làm thế ạ?” – cô vội vàng lo lắng.
Bà ngồi ngoài phòng khách, tay cầm cốc nước, vừa xem TV vừa cười trấn an: “Kh đâu, bà vừa uống nước bị sặc thôi. quay về nh thế?”
“Dạ…” – Tô Tuế khẽ đáp, gương mặt vẫn còn lo lắng: “Bà ơi, bà thật sự kh chứ ạ?”
Bà liếc cô, giả vờ trách: “Kh mà, thế nào, cháu còn mong bà chuyện chắc?”
“Đương nhiên là kh ạ!” – Tô Tuế vội vàng lắc đầu.
“Được , mau về phòng học . Sắp thi đại học , cháu chăm chỉ ôn tập.”
“Vâng ạ.” – Cô ngoan ngoãn gật đầu trở về phòng.
Chỉ là, chẳng hiểu vì trong lòng Tô Tuế vẫn còn vương lại cảm giác hoang mang khó tả.
Cô âm thầm nghĩ, nhất định bảo sắp xếp thời gian đưa bà bệnh viện kiểm tra tổng quát một lần mới yên tâm được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.