Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 35: Suy sụp tinh thần
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 35
“Suy sụp tinh thần”
Trên bảng đen, con số đếm ngược ngày một ít , đến kỳ thi đại học chỉ còn hơn 20 ngày.
Từ sau khi kết quả kỳ thi thử gần đây c bố, kh ít bắt đầu thấp thỏm lo âu, và Tô Tuế cũng kh ngoại lệ.
Gần đây, cô thường xuyên cảm th bất an.
Một phần vì trạng thái của bản thân kh được tốt, như thể đang rơi vào giai đoạn mệt mỏi, một phần vì thành tích kỳ thi thử trước cũng chỉ dừng lại ở mức 670 ểm.
Với mức ểm này, so với ểm chuẩn của những năm trước, gần như kh còn cơ hội vào được đại học Th Hoa.
Mặt khác, trong lòng cô lại băn khoăn liệu nên cân nhắc việc học một trường đại học ở địa phương hay kh.
Bà ngoại tuổi đã cao, lại cố chấp kh chịu rời khỏi ngôi nhà cũ để chuyển sang sống cùng .
Nếu cô chọn học đại học ở nơi khác, bà sẽ sống một trong căn nhà cũ.
Nhưng những suy nghĩ , dĩ nhiên Tô Tuế chưa từng nói ra với hai họ.
Cô hiểu rõ, nếu nhắc đến, bà nhất định sẽ gạt và khẳng định rằng chưa già đến mức ở bên cạnh mỗi ngày.
Thời gian trôi thật nh, thoáng chốc đã đến cuối tuần.
Tối qua, Tô Tuế đã gọi ện cho bà, hẹn hôm nay sẽ về nhà ăn bữa cơm với món thịt lợn chua ngọt và cá kho quen thuộc bà nấu.
Như thường lệ, cô ra trạm xe buýt đứng chờ. Một lúc sau, chuyến xe số 652 chậm rãi dừng lại trước mặt.
Hôm nay xe buýt đ nghịt , Tô Tuế bị chen vào tận góc phía sau, áp sát cửa sổ.
Khi xe đến con đường lớn Thượng Hà, từ xa một chiếc xe cứu thương lao vụt qua, đèn đỏ nhấp nháy liên hồi, tiếng còi chói tai vang lên xé tan bầu kh khí tĩnh mịch.
lẽ vì ám ảnh từ vụ tai nạn xe trong quá khứ nên cô chút kháng cự với loại âm th này. Vừa nghe th, Tô Tuế vẫn kh kìm được mà toàn thân căng cứng, tim đập dồn dập, mồ hôi lạnh túa ra.
Kh dễ dàng gì bước xuống xe, cô đứng bên lề đường một lúc để ều chỉnh lại cảm xúc, trấn tĩnh bản thân mới bước vào khu dân cư.
Nhà bà ngoại ở tầng ba, Tô Tuế nh chóng bước lên lầu, dừng lại trước cánh cửa quen thuộc.
Nhưng khi mở ra, ều khiến cô bất giác khựng lại chính là sự yên lặng bao trùm khắp căn nhà – giọng nói ấm áp quen thuộc kh vang lên như mọi lần.
Trong nhà tĩnh lặng đến rợn . Cô khép cửa lại, cất tiếng gọi khẽ: “Bà ơi, bà ơi?”
Honey Honey Sweet ♡♡
Trên bàn, vẫn còn bày sẵn một món ăn vẫn còn hơi nóng bốc lên.
Bên cạnh mâm cơm còn một trái dưa hấu nhỏ, tr như vừa được l ra khỏi tủ lạnh chưa bao lâu, bề mặt vẫn còn bao phủ những giọt nước li ti.
Tô Tuế thoáng th lạ lùng: cơm đã nấu xong, nhưng vẫn kh th bà đâu?
Chẳng lẽ trong nhà thiếu thứ gì, bà tạm ra ngoài mua thêm?
Nghĩ vậy, cô l ện thoại định gọi thử. Thế nhưng ngay khi máy vừa kết nối, tiếng chu quen thuộc lại vang lên trong phòng.
Bà kh mang ện thoại theo.
Tô Tuế ngồi xuống sofa, lặng lẽ chờ đợi. Thời gian trôi qua từng phút, bóng dáng bà ngoại vẫn chẳng th đâu.
Cảm giác bất an vô hình mỗi lúc một lớn, siết chặt l lồng n.g.ự.c cô.
Đúng lúc , tiếng bước chân bất ngờ vang lên ngoài hành lang. Tô Tuế giật , vội lao ra mở cửa.
Nhưng kh bà ngoại. Đứng trước mặt cô là bà Lâm, hàng xóm ở cạnh, đang dắt theo cháu trai vừa tan học trở về.
Chưa kịp lên tiếng, bà Lâm đã cô đầy ngạc nhiên hỏi: “Ơ, Tuế Tuế, cháu về à? Bà ngoại cháu… kh chứ?”
Tim Tô Tuế chợt hẫng một nhịp, bất an dâng lên đến tận cổ. Cô vội vàng hỏi: “Bà ngoại cháu… xảy ra chuyện gì ạ?”
“Ôi, cháu vẫn chưa biết … bà cháu đã được xe cứu thương đưa , chắc cũng hơn nửa tiếng trước.”
Trong khoảnh khắc , đầu óc Tô Tuế bỗng chốc trống rỗng. Hình ảnh chiếc xe cứu thương với tiếng còi inh ỏi mà cô vừa gặp trên đường trở về lập tức hiện ra, khiến tim cô như thắt lại.
Kh kịp suy nghĩ nhiều, cô vội lao ra ngoài, run rẩy rút ện thoại gọi cho .
Đúng giờ cao ểm tan tầm, chiếc taxi chở Tô Tuế bị mắc kẹt giữa dòng xe đ nghịt.
Nước mắt cô rơi lã chã, chẳng kìm lại được, lòng rối bời như hàng ngàn mũi kim đâm.
nói rằng bà đang được cấp cứu, nhồi m.á.u cơ tim cấp tính.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
lại như vậy chứ…
Rõ ràng sức khỏe của bà trước đó vẫn tốt, bây giờ lại cấp cứu trong bệnh viện?
Nỗi sợ hãi cuộn trào trong lòng Tô Tuế – sợ một ngày nào đó, cô sẽ kh còn được th bà nữa.
Chỉ cần nghĩ đến khả năng thôi, nước mắt đã kh ngừng rơi, che mờ cả tầm . Cô cắn chặt môi, bàn tay run rẩy siết l ện thoại.
tài xế chú ý đến động tĩnh phía sau, khẽ ngoái đầu lại, giọng đầy quan tâm: “Cô bé, cháu khóc vậy? Gặp chuyện gì ?”
Tô Tuế nghẹn ngào, vừa nức nở vừa van nài: “Chú ơi… chú thể lái nh hơn một chút được kh?”
“Chuyện này…” – tài xế định nói rằng đường đang kẹt cứng, muốn nh cũng chẳng thể nh hơn được.
Nhưng khi th cô gái nhỏ phía sau khóc đến run rẩy, lại nghĩ đến nơi cô muốn đến là bệnh viện, trong lòng mơ hồ đoán được phần nào.
Ông chỉ thể dịu giọng an ủi: “Được , cháu đừng khóc nữa… để chú thử xem cách nào nh hơn.”
Dẫu nói vậy, dòng xe vẫn đặc quánh, chen chúc đến ngột ngạt. Ông kh cách nào thoát ra được.
mất hơn nửa tiếng, chiếc taxi mới lách được đến bệnh viện Tây Thành.
Vừa xuống xe, Tô Tuế liền chạy vội vào sảnh chính. Ở cửa, cô bắt gặp Lâm Tuyết. Đôi mắt bà đỏ hoe cô khiến trái tim Tô Tuế bỗng siết lại, một dự cảm chẳng lành lập tức dâng trào.
Cô run rẩy hỏi: “Dì Lâm Tuyết… bà ngoại cháu… bà thế nào ạ?”
Lâm Tuyết cắn môi, giọng nghẹn ngào: “Tình trạng… kh ổn.”
…
Cô theo Lâm Tuyết lên lầu. Vừa đến trước cửa phòng cấp cứu, Tô Tuế đã th ngồi bệt trên băng ghế dài, hai tay che kín gương mặt, bờ vai kh ngừng run rẩy.
Tô Tuế bước chậm lại, tim như thắt chặt, giọng nói lạc trong nước mắt: “… bà ngoại…”
Tô Ngộ kh đáp, chỉ khẽ lắc đầu, bàn tay vẫn che kín gương mặt.
Thịch
Sợi dây căng cứng trong đầu Tô Tuế bỗng chốc đứt phựt.
Cả cô như rơi thẳng vào hầm băng lạnh buốt. Nỗi đau buồn cuồn cuộn dâng lên, dữ dội như dòng lũ, cuốn phăng tất cả hơi thở và sức lực trong cô.
Khoảnh khắc , cảm xúc sụp đổ hoàn toàn.
Cô cảm giác như cả thế giới vừa quay lưng bỏ rơi .
Sau khi cha mẹ mất, giờ đây cô lại một lần nữa mất thân yêu thương nhất – đã dành cho cô tất cả tình yêu thương dịu dàng và quý giá nhất đời này.
Cô kh dám tin và hoàn toàn kh thể chấp nhận được hiện thực tàn khốc xảy ra trước mắt.
Rõ ràng ngày hôm qua cô vẫn còn làm nũng với bà ngoại qua ện thoại.
Rõ ràng cô đã ngoan ngoãn nghe lời… vậy mà hôm nay, bà vẫn rời xa, bỏ lại cô bơ vơ giữa thế gian lạnh lẽo này.
Thậm chí, cô còn chưa kịp bà lần cuối cùng.
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh món cá kho trên bàn ăn, khói nóng vẫn còn nghi ngút…tim cô nhói đau như bị xé rách.
Tô Tuế kh chịu đựng nổi nữa. Hai chân mềm nhũn, cô ngồi sụp xuống, dựa dọc vào bức tường hành lang, cắn chặt môi, ôm đầu gối, nức nở khóc kh thành tiếng.
Trong bệnh viện, lẽ những cảnh tượng thế này xảy ra hằng ngày.
Nhân viên y tế chỉ bu vài lời an ủi, th báo cho gia đình ký tên.
Cuối cùng, họ rời khỏi bệnh viện thế nào, Tô Tuế gần như kh còn nhớ rõ nữa.
Cô chỉ biết vẫn khóc kh ngừng, đầu óc mơ hồ, choáng váng, như vừa bị cuốn vào một cơn ác mộng kh lối thoát.
Tang lễ của bà ngoại hầu hết đều do đứng ra lo liệu.
Tô Tuế xin nghỉ học một tuần, khoảng thời gian này cô tạm ở nhà . Ngoại trừ vài ngày đầu ra ngoài phụ giúp, những ngày sau đó, cô gần như chỉ nhốt trong căn phòng, kh bước ra khỏi cửa.
Trong lúc đó, thầy Hoàng gọi ện hỏi thăm, quan tâm xem tình hình của cô thế nào, lại hỏi khi nào cô thể trở lại trường.
Dù kỳ thi đại học cũng sắp đến gần, thành tích của Tô Tuế vốn tốt, nếu chậm trễ vì chuyện này thì thật đáng tiếc.
Ngoài thầy Hoàng, Hứa Kim Triêu cũng nhiều lần gọi đến. Nhưng cô đều kh bắt máy.
Cô đang trong trạng thái kh muốn mở miệng nói bất kỳ lời nào.
Th cô kh nghe, Hứa Kim Triêu lại đổi sang n tin.
Ban đầu, chỉ hỏi lý do vì cô vắng mặt ở lớp. Sau đó, kh biết từ đâu biết tin bà ngoại cô qua đời, liên tục gửi nhiều tin n, cố gắng an ủi, động viên cô.
Trong căn phòng tĩnh lặng, Tô Tuế ngồi một , đôi mắt đỏ hoe.
Mỗi dòng tin n lướt qua, nước mắt lại kh kìm được mà rơi xuống, hòa cùng sự cô đơn vô tận đang dần nhấn chìm cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.