Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 38: Thu hút hoa đào
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 38
“Thu hút hoa đào”
Kể từ ngày hôm , Tô Tuế kh còn gặp lại Hứa Kim Triêu nữa.
Khi kết quả kỳ thi đại học được c bố, đúng như dự đoán của cô – cô đã trượt.
Điểm số lần này còn thấp hơn bất kì kỳ thi thử nào trước đó.
Cô kh chọn học lại, bởi lúc trong lòng đã chẳng còn đủ tâm tư để bắt đầu một lần nữa.
Khi ền nguyện vọng, thay vì chọn một trường đại học ở Lâm Thành, cô quyết định đăng ký vào một ngôi trường bình thường tại một thành phố ven biển.
Sau đó, cô tự tay xóa hết mọi phương thức liên lạc với Hứa Kim Triêu.
Trong thâm tâm, Tô Tuế biết rằng, lẽ cũng từng dành cho cô đôi chút tình cảm. Thế nhưng, cô vẫn luôn nghĩ kh xứng với một con trai tốt như .
cả một tương lai rực rỡ đang chờ phía trước, vốn kh nên bị níu giữ bởi một cô gái bình thường như cô.
Khi thật lòng thích một , sẽ khó tránh khỏi cảm giác bản thân trở nên nhỏ bé, thấp kém. Tô Tuế nghĩ, lẽ khi cô đã tự ti đến tận xương tủy.
Đến mức cô quên mất rằng chính đã dần trưởng thành, đã tốt hơn so với quá khứ.
Chỉ cần thêm một chút dũng khí nữa thôi, lẽ cô đã thể chạm tới ‘vầng trăng’ một lần nữa.
Suốt bốn năm đại học, cô chưa từng chủ động nghe ngóng tin tức về Hứa Kim Triêu. Nhưng đôi khi, qua lời kể của bạn bè, những mảnh vụn về vẫn vô tình len vào cuộc sống của cô.
Chẳng hạn như đã đến đại học ở Thẩm Thành, sau khi tốt nghiệp trở lại Vinh Thành và gia nhập đội cảnh sát hình sự.
Ngoài những mẩu tin ít ỏi , cô gần như kh còn nghe th bất kỳ ều gì khác liên quan đến nữa.
Còn cô, sau khi tốt nghiệp thì ở lại thành phố ven biển. Kh rõ là vì đã quen với nhịp sống nơi đó, hay chỉ đơn giản là kh đủ can đảm đối diện với quá khứ, nói chung hiếm khi cô quay về.
Một năm sau khi làm, cô nhận ra bản thân chẳng hề cảm th vui vẻ. Thế là cô dứt khoát nghỉ việc, dùng số tiền tiết kiệm để tự thưởng cho một chuyến du lịch dài ngày.
Trong chuyến , cô gặp gỡ và kết bạn với nhiều . Trong số đó một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết toàn thời gian. lẽ vì bị thu hút bởi câu chuyện của họ, sau khi trở về, cô cũng bắt đầu chập chững thử sức trên con đường .
Vận may của cô cũng xem như kh tệ.
Từ ngày bước chân vào con đường viết lách cho đến tận năm ngoái, dù tác phẩm chưa từng được đón nhận nồng nhiệt, nhưng tiền nhuận bút vẫn đủ để trang trải cuộc sống thường ngày.
ta thường nói, nghệ thuật là cội cuộc sống, dĩ nhiên tiểu thuyết cũng kh ngoại lệ.
Cảm hứng ban đầu để cô viết Là rung động đ xuất phát từ một cuộc trò chuyện của cô cùng Tiểu Ngư.
Trong lúc vô tình, cô đã kể về một mối tình thầm kín, lặng lẽ chớm nở khép lại kh kết quả vào quãng thời gian khi cả hai vẫn còn là học sinh.
Tô Tuế lập tức nhớ về quãng thời gian còn là học sinh của từ đó gõ xuống những con chữ đầu tiên.
Ban đầu, phản ứng của độc giả khá bình lặng, nhưng chẳng hiểu vì , một ngày nọ cuốn tiểu thuyết của cô bỗng trở nên nổi tiếng đến khó tin.
Số theo dõi trên Weibo cũng từ vài chục ban đầu, bất ngờ tăng vọt lên một triệu tám trăm nghìn.
Thành thật mà nói, cô chưa bao giờ nghĩ quyển sách này sẽ gây tiếng vang, lại càng kh thể ngờ rằng nhiều năm sau, sẽ trở thành hàng xóm với ‘nam chính’ ngoài đời thực.
Cảm giác , vừa buồn cười vừa xấu hổ khó tả.
Nhưng một ều chắc c – chuyện này tuyệt đối kh thể để Hứa Kim Triêu biết. Nếu kh, cô thật sự chẳng biết nên chui vào đâu nữa.
“Một cơn bão mới đã nổi lên”
Tiếng chu ện thoại đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô.
Ừm… cô lại quên đổi nhạc chu ện thoại .
Tô Tuế lập tức l lại tinh thần, cầm ện thoại lên tên hiển thị trên màn hình: .
Cô chớp mắt, lúc này mới nhớ ra tối qua đã đồng ý đón An An, suýt chút nữa thì quên mất.
Điện thoại vừa được kết nối, quả nhiên là để nhắc cô đón .
Cúp máy xong, Tô Tuế tiện tay chọn một bộ quần áo khác bước ra cửa. Thế nhưng, khi vừa chạm tay vào tay nắm cửa, cô bỗng khựng lại. Nghĩ ngợi giây lát, cô quay trở vào.
Chỉ mất khoảng mười phút, cô đã nh chóng trang ểm nhẹ nhàng.
Trước khi ra ngoài, cô còn cố ý liếc cánh cửa đóng kín đối diện, trong lòng thầm nghĩ kh biết Hứa Kim Triêu ở nhà hay kh.
Khi cô vội vàng đến trường thì vừa đúng lúc tiếng chu tan học vang lên. Trước cổng, phụ chen nhau đứng đợi con. Tô Tuế dừng lại bên ngoài, im lặng quan sát một lúc.
“Chị!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Từ xa, Tô Quân An chạy đến, khuôn mặt rạng rỡ, phấn khích ôm chầm l cô.
Rõ ràng m năm nay hai chị em kh gặp nhau nhiều, vậy mà nhóc vẫn quấn quýt cô như ngày nào.
Lần trước, khi cô dẫn Quân An chơi, tình cờ chạm mặt một bạn cũ, ta còn ngạc nhiên tưởng rằng… con trai cô đã lớn đến thế.
Tô Tuế bật cười, đưa tay xoa nhẹ mái tóc bé, dịu dàng nói: “Em chạy chậm lại một chút, kẻo đụng vào khác thì .”
Honey Honey Sweet ♡♡
Tô Quân An ngoan ngoãn “dạ” một tiếng.
“An An, tối nay em muốn ăn gì?”
Cô vốn nghĩ nhóc sẽ chọn một quán ăn ngon nào đó, kh ngờ Quân An lại đảo mắt một vòng, ngẩng mặt lên đáp chắc nịch: “Chị, em muốn ăn cơm chị nấu.”
Tô Tuế bật cười: “Được, về nhà chị nấu cho em.”
Trên đường về, cái miệng nhỏ của Quân An ríu rít kh ngừng, liên tục kể cho cô nghe những ều học được hôm nay.
Tô Tuế vừa kiên nhẫn lắng nghe, vừa thỉnh thoảng trả lời m câu hỏi ngộ nghĩnh mà đặt ra.
Chẳng hạn như
“Chị ơi, chị tin vào ánh sáng kh?”
“Chị ơi, chị thích Tiga, Cero hay Mebius?”
“Chị, chị th Ultraman với máy biến hình thì ai mạnh hơn?”
Nghe xong, Tô Tuế bất giác nhớ ra – cái nhạc chu ện thoại mà cô vẫn chưa kịp đổi, thể chính là do nhóc con này lén cài đặt.
Câu trả lời “Tất nhiên là máy biến hình mạnh hơn” suýt nữa bật ra khỏi miệng, nhưng cuối cùng Tô Tuế lại nuốt xuống, chỉ mỉm cười im lặng.
Dù chưa từng xem Ultraman, cô vẫn biết chắc rằng trong lòng Quân An, ‘ánh sáng’ mới là ều bé luôn tin tưởng.
Về đến nhà, Tô Tuế liền vào bếp chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối.
Trong khi đó, Tô Quân An vui vẻ chơi đùa cùng Chiêu Hoa Đào ở phòng khách.
Nói cũng lạ, từ trước đến nay con ch.ó này chỉ thân thiết với những cô gái xinh đẹp, còn với đàn , lúc nào cũng giữ vẻ mặt hờ hững, thậm chí chút dè bỉu.
Uổng c đặt cho nó cái tên ‘Chiêu Hoa Đào’, vậy mà đến nay cô chưa từng nhận được nổi một hoa đào nào từ nó.
Nhưng nói cũng nói lại, dường như Chiêu Hoa Đào lại khá thiện cảm với Hứa Kim Triêu.
Chẳng lẽ… lần này nó thật sự mang đến cho cô một ‘hoa đào’ ?
Ý nghĩ vừa lóe lên, Tô Tuế cũng bị chính dọa sợ.
Điên , cô đang suy nghĩ cái gì thế này!
Cô vội vàng lắc đầu, ép l lại bình tĩnh nghiêm túc bắt tay vào nấu ăn.
‘Ting tong’
Tiếng chu cửa bất ngờ vang lên.
Trong khi Tô Tuế vẫn bận rộn trong bếp, cánh cửa chưa kịp mở, thì đôi chân nhỏ của Tô Quân An đã nh nhẹn chạy ra ngoài.
“Chú là ai ạ?” – bé chỉ hé một khe cửa nhỏ, đôi mắt tò mò ngước đàn đứng bên ngoài.
Hứa Kim Triêu cụp mắt xuống, ánh rơi trên gương mặt non nớt của nhóc. Trong mắt thoáng hiện tia nghi hoặc.
Nếu kh vừa th chú chó Alaska quen thuộc lấp ló phía sau, còn tưởng đã gõ nhầm cửa.
Th kh trả lời, Tô Quân An cũng kh rụt lại. Đôi mắt trong veo cứ xoay qua xoay lại, như đang cố gắng đoán xem đàn này là ai.
Đột nhiên, ánh mắt bé sáng bừng lên, quay đầu hét lớn vào trong nhà
“Chị ơi, bên ngoài chú muốn tìm chị!”
“ đẹp trai nữa!”
Hứa Kim Triêu: “…”
Trong bếp, Tô Tuế loáng thoáng nghe tiếng gọi của em trai. Cô vặn nhỏ lửa, nghiêng ra ngoài hỏi: “ thế, An An?”
Tô Quân An lon ton chạy tới, kéo vạt áo cô, hào hứng chỉ ra phía cửa: “Chị, một chú đẹp trai ở ngoài kia đang tìm chị!”
Tô Tuế bật cười: “Chú nào vậy?”
Vừa hỏi, cô vừa chậm rãi về phía cửa.
Nhưng ngay khoảnh khắc th bóng dáng quen thuộc ngoài hiên, bước chân cô bỗng khựng lại, trong lòng d lên một thoáng kinh ngạc.
Hứa Kim Triêu vẫn mặc bộ quần áo từ sáng, đứng trước cửa, tay chống gậy. Bên cạnh , Chiêu Hoa Đào chạy vòng vòng đầy phấn khích, đôi mắt long l như sáng rực lên khi th .
Tô Tuế mím môi, lên tiếng hỏi : “ chuyện gì ?”
Hứa Kim Triêu chằm chằm cô vài giây, sau đó khẽ cong khóe môi: “ thể cho mượn ít muối kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.