Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 39: Anh trai cảnh sát

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 39

trai cảnh sát”

Tô Tuế ngẩn trong giây lát.

Muối?

Th cô im lặng, Hứa Kim Triêu liền giải thích: “Vừa nấu ăn thì phát hiện nhà đã hết muối. Cô cũng th , mới chuyển đến nên còn nhiều thứ chưa kịp mua.”

Lúc này Tô Tuế mới kịp phản ứng, khẽ “à” một tiếng.

đợi một chút.”

Nói xong, cô quay vào bếp. Một lát sau, cô trở ra với một lọ gia vị trên tay.

Hứa Kim Triêu vẫn đứng trước cửa, cô đưa lọ gia vị cho : “Trong nhà kh túi nhỏ, cầm tạm lọ này về trước .”

“Ừm, cảm ơn cô. Lát nữa sẽ mang qua trả.” – Hứa Kim Triêu gật đầu, đã hiểu ý cô.

Tô Tuế cũng khẽ gật đầu đáp lại.

Sau đó, cô th xoay rời . Vì bận cầm một thứ trên tay nên tr vẻ hơi khó khăn khi chống gậy.

Tô Tuế khẽ nhíu mày.

Bữa tối cũng tự nấu ?

Quá thảm .

Ý nghĩ vừa lóe lên, liền nghe ‘lách cách’ một tiếng.

Nắp lọ gia vị rơi xuống, lăn một vòng trên nền nhà dừng lại ngay bên chân cô.

“…”

Hứa Kim Triêu quay đầu , vừa định cúi xuống nhặt thì Tô Tuế đã nh tay hơn một bước.

Cô nhặt nắp lọ lên, đưa tay về phía : “Để giúp cầm.”

trong nhà cũng chỉ mỗi lọ muối này, mà món ăn của cô thì vẫn chưa nấu xong.

Vừa bước vào, Tô Tuế đã ngửi th một mùi khét lạ thoang thoảng trong kh khí.

Cô quay sang , biểu cảm hơi phức tạp: “Cái đó… đồ ăn của hình như cháy .”

Hứa Kim Triêu lười nhác tựa vào ghế sofa, ánh mắt thoáng qua dừng lại ở Tô Quân An – nhóc đang chằm chằm.

khẽ nhếch môi: “ gì thế?”

Ánh mắt Tô Quân An lại rơi xuống cái chân đang bị thương của , vẻ tò mò hiện rõ: “Chú ơi, chân của chú bị thương vậy ạ?”

“…”

Từ lúc mở cửa đến giờ, thằng nhóc này vẫn luôn miệng gọi là “chú”.

tr già đến thế ?

“Chú?”

Hứa Kim Triêu liếc bé, chậm rãi nói: “Gọi là . và chị của em bằng tuổi nhau.”

“Ồ… vậy chân của lại bị què ạ?”

“…”

ơi, kh trả lời nữa ạ?”

“Bất cẩn bị ngã khi đang truy bắt tội phạm.” – kiên nhẫn đáp.

Nghe vậy, Tô Quân An lập tức mở to mắt, giọng đầy kinh ngạc: “ là cảnh sát ạ?”

Hứa Kim Triêu vừa khẽ “ừm” một tiếng, đã nhận ra ánh mắt bé thay đổi ngay lập tức – tràn ngập sự ngưỡng mộ.

Tô Tuế bưng một đĩa rau xào từ trong bếp ra, liếc th hai trên ghế sofa đang trò chuyện rôm rả thì bất giác cảm th chút kỳ lạ.

Mới ngồi chưa bao lâu mà hai họ đã thân thiết đến vậy?

Khi vào bữa, Tô Tuế và Tô Quân An ngồi cùng một phía, còn Hứa Kim Triêu ngồi đối diện.

Kh ai mở lời trước, cả bàn ăn chìm trong im lặng.

Vừa ăn, Tô Tuế vừa th phiền muộn.

Lúc cô bị gì thế kh biết, lại còn chủ động mời Hứa Kim Triêu ở lại dùng cơm.

Đến giờ thì hay – ngượng muốn chết.

Tô Quân An chị , lại nghiêng đầu sang Hứa Kim Triêu đối diện, đôi mắt ngây thơ chớp chớp: “Chị ơi, cảnh sát này là bạn trai của chị ?”

Câu hỏi bất ngờ , dù nhóc còn nhỏ tuổi, cũng đủ khiến ta sững sờ.

“Khụ khụ khụ”

Một ngụm c nghẹn cứng trong cổ họng Tô Tuế.

Cô vội định đứng dậy để l khăn gi, thì một bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng đã đưa gói khăn đến trước mặt.

“Cảm… cảm ơn.”

Tô Tuế lập tức rút ra hai tờ, vội lau vết nước súp tràn ra nơi khóe môi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hứa Kim Triêu khẽ “ừm” một tiếng, thu tay về, mới chậm rãi sang Tô Quân An bên cạnh, giọng nói kéo dài: “ chỉ là bạn học hồi cao trung của chị em thôi.”

Nghe vậy, Tô Tuế hơi sững , ngẩng đầu đầy ngạc nhiên.

Gì cơ… hóa ra đã nhận ra cô từ sớm ?

như thế làm gì?” – Ánh mắt Hứa Kim Triêu bất chợt chuyển sang phía cô.

Tô Tuế khẽ giật , ánh mắt thoáng ngượng ngùng, vội quay mặt : “Kh gì… chỉ là kh ngờ còn nhớ ra .”

“Hửm, vậy nghĩa là cũng đã nhận ra từ trước ?”

“…”

Hứa Kim Triêu nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô, chằm chằm m giây liền.

Mái tóc xoăn màu hạt dẻ được buộc lỏng phía sau, vài lọn tóc rơi xuống khẽ lay động.

Đôi mắt cô cụp xuống, hàng l mi dài tạo thành một bóng mờ mỏng m dưới mắt.

Ánh sáng trong phòng khách dịu nhẹ, soi lên khuôn mặt trái xoan nhỏ n bằng lòng bàn tay, vừa trắng nõn vừa nhu hòa.

Cô biết trang ểm, mái tóc cũng dài hơn trước, nhưng đôi mắt kia vẫn trong veo, sáng ngời như ngày nào.

Ánh hạ xuống.

Ừm… vẫn gầy, nhưng rõ ràng đã khác nhiều so với trước đây.

Hàng l mi của khẽ run, lặng lẽ dời mắt nơi khác.

Tựa lưng vào ghế, giọng vang lên, lười nhác mà mang chút cảm khái: “Cũng đúng… con gái lớn , sẽ thay đổi.”

Tô Tuế: “....”

Kh biết ảo giác hay kh, nhưng Tô Tuế cảm th lời nói vừa của Hứa Kim Triêu nghe chút lạ.

Đôi mắt to tròn của Tô Quân An thì đảo liên tục, kh biết đang suy nghĩ gì.

Sau bữa cơm, Hứa Kim Triêu dường như cũng chẳng vội rời .

Lúc này, lại bị An An và Chiêu Đào Hoa quấn l, xem ra tạm thời kh thể thoát thân.

Tô Tuế thì hơi khó chịu, cuộc gặp gỡ bất ngờ với bạn cũ khiến cô phần choáng ngợp, kh kịp thích ứng.

Cô cúi đầu nghịch ện thoại, phân vân kh biết nên mở lời nói gì đó để phá vỡ bầu kh khí im lặng này hay kh.

“Nghe em trai nói, bây giờ đang viết lách?” – Giọng Hứa Kim Triêu bất ngờ vang lên từ bên cạnh.

Honey Honey Sweet ♡♡

“…”

Trong lòng Tô Tuế khẽ d.a.o động, thầm nghĩ: kh ổn .

Kh nghe th cô trả lời, Hứa Kim Triêu nghi hoặc sang: “Hửm?”

“À… cũng kh hẳn. Chỉ là chút hứng thú thôi.” – Tô Tuế đáp mơ hồ.

Hứa Kim Triêu gật đầu, kh hỏi thêm.

Đúng lúc , chu ện thoại của Tô Tuế vang lên, màn hình hiện th báo một cuộc gọi video WeChat.

Trong lòng cô bỗng th nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Cô đứng dậy ra ban c, ngón tay chạm vào nút trả lời.

Hình ảnh trên màn hình lóe sáng, giọng nam quen thuộc lập tức truyền đến: “Tuế Bảo, đang làm gì thế?”

Cô ngẩng đầu, thoáng về phía Hứa Kim Triêu đang ngồi trên sofa.

Kh biết hoa mắt hay kh, mà dường như… vừa sang cô.

“Tuế Bảo, em gì thế? giấu đàn trong nhà sau lưng kh?” – Giọng Tống Thế Úy vang lên trong ện thoại.

“Tống Thế Úy, thể nói chuyện cho đàng hoàng được kh?” – Tô Tuế thu ánh mắt về, khẽ cau mày.

“Được , được . muốn nói với em một chút, tháng sau cuộc thi, sẽ đến chỗ các em. Khi đó mời ăn một bữa nhé…”

Trong lúc nghe lải nhải, khóe mắt Tô Tuế vẫn liếc về phía phòng khách.

Khi th Hứa Kim Triêu bỗng đứng dậy, cô lập tức cắt ngang lời Tống Thế Úy: “Lần sau nói tiếp nhé, em cúp máy đây.”

Dứt lời, cô nh chóng kết thúc cuộc gọi, đẩy cửa trượt bước ra từ ban c: “ sắp ?”

Hứa Kim Triêu chỉ khẽ “ừm”, giọng ệu lạnh nhạt.

Th chuẩn bị rời , Chiêu Hoa Đào lập tức lao về phía .

Tô Tuế hoảng hốt, vội giữ chặt nó lại, sợ nó va trúng cái chân bị thương của .

Đi đến cửa, Hứa Kim Triêu quay đầu cô, vẻ mặt lãnh đạm.

Ánh mắt khiến tim Tô Tuế bất giác thắt lại.

Cô vừa định quay thì giọng vang lên phía sau: “Tô Tuế.”

“Hả?”

“Cảm ơn bữa tối của .”

Tô Tuế vừa định đáp “kh gì” thì đã th cúi , xoa đầu Chiêu Hoa Đào, chậm rãi kéo dài giọng: “Đi nhé, Chiêu… Chiêu.”

“…”

Xong .

cô lại quên mất chuyện này.

Kh đã hiểu lầm gì đó chứ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...