Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 4: Nổi bật

Chương trước Chương sau

Vất vả lắm mới chịu được đến hết tiết, Tô Tuế liền thở phào nhẹ nhõm.

Vừa ở trên lớp, cô cảm th bên cạnh ánh mắt thi thoảng , khiến cô kh thể tập trung suốt buổi học.

Giữ nguyên tư thế như vậy gần 40 phút, eo cô cũng cảm th cứng đờ.

Cô vừa đưa tay ra xoa eo, liền nghe th tiếng ghế bên cạnh di chuyển, Tô Tuế vô thức quay đầu sang.

Kh ngờ lại chạm ánh mắt Hứa Kim Triêu.

Vẫn là dung mạo quen thuộc, mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt hơi cong lên, mang tính xâm lược, khi cười lên tr ngầu.

một cái quay mặt .

Hứa Kim Triêu hơi nhíu mày, đáng sợ thế ?

Hơn nữa, lại loại cảm giác quen thuộc này.

lẽ cảm nhận được ánh mắt của , Tô Tuế hồi hộp đứng lên, muốn tới nhà vệ sinh để bình tĩnh lại.

“Bạn học, tới đâu để l bàn ghế mới vậy?” Kh ngờ Hứa Kim Triều cũng đứng lên theo.

Tô Tuế: “Cái này…” Cô cũng kh biết mà.

“Cái đó, bạn học Hứa Kim Triêu, để dẫn , biết chỗ!” Cô bạn bàn trước nghe th liền quay lại và xung phong giúp.

“Kh cần, nói cho biết chỗ là được.”

“Được, xuống tầng một và rẽ trái tới phòng học cuối cùng…”

Tô Tuế nhân lúc họ đang nói chuyện liền ra khỏi lớp.

Hứa Kim Triêu nói chuyện xong với cô bạn bàn trên, ngước mắt lên liền nhận ra cô bạn nhỏ cùng bàn tạm thời kh nói tiếng nào đã ra khỏi lớp .

kh khỏi tự kiểm ểm. Thực ra cũng kh cần, th cũng khá đẹp trai.

Giọng ệu khi nói chuyện với cô cũng khá dễ chịu.

lại như thể ôn thần vậy?

Tô Tuế vừa bước vào lớp thì chu reo.

Việc đầu tiên cô làm sau khi vào lớp là quét mắt về phía chỗ ngồi của , nhưng lại phát hiện Hứa Kim Triều vẫn ngồi ghế bên cạnh.

kh chuyển bàn ghế ?

vẫn còn ngồi ở đó?

Cô chậm chạp bước tới chỗ ngồi, liếc , ánh mắt như muốn hỏi: còn ở đây?

Hứa Kim Triêu cười, đầu lưỡi đẩy vào má, quan sát cô một lượt từ trên xuống dưới.

Sau đó chậm rãi nói: “Bạn học, hiểu nhầm gì kh?”

“A?” Tô Tuế mơ hồ.

Hiểu nhầm cái gì?

Hứa Kim Triêu nghiêng , khuỷu tay tuỳ ý chống lên lưng ghế, duỗi đôi chân dài kh chỗ để ra, cợt nhả nói: “ sợ à?”

này quả thực sợ .

Quả thật trêu ngươi.

kh .” Tô Tuế ngồi xuống, giả vờ bình tĩnh l sách của tiết học ra và ngồi lại ngay ngắn.

Giống như muốn nói: muốn chăm chú nghe giảng, đừng làm phiền .

hiếm khi bối rối, khẽ cong môi.

Nhân lúc giáo viên còn chưa vào lớp, nghĩ tới ánh mắt vừa của cô, nhẫn nại nói thêm một câu: “Phòng học tầng một đóng cửa .”

Cho nên kh nhận được bàn ghế mới.

Tô Tuế gật đầu: “Ừm!”

Hứa Kim Triêu: “...”

này lại ít nói thế.

Tiết thứ hai vẫn là tiết Toán của lão Hoàng, dùng nửa tiết đầu để giảng kiến thức mới, nửa tiết sau sẽ để cả lớp làm bài tập.

Tô Tuế vùi đầu viết một lúc, bỗng nhiên quay lại Hứa Kim Triều đang buồn chán xoay bút.

vẻ vẫn chưa nhận được sách.

Do dự một lúc, cô đẩy sách của tới trước mặt .

“?”

Hứa Kim Triêu ngẩng đầu khó hiểu cô, ý gì đây?

xem kh?” Tô Tuế thấp giọng hỏi.

Hứa Kim Triêu im lặng, ánh mắt chuyển từ uyển sách tới khuôn mặt cô, bỗng cười: “Bạn học, chúng ta từng gặp nhau kh?”

“……”

Kh biết ảo giác kh, Hứa Kim Triêu cảm giác vừa nói xong, ánh mắt cô bạn trước mắt đột nhiên tối sầm lại.

Im lặng hồi lâu, Tô Tuế mím môi, lặng lẽ l sách lại.

“Chúng ta học cùng lớp hồi cấp 2.”

Giọng cô nhẹ nhàng, trái lại lại khiến Hứa Kim Triêu kinh ngạc, khẽ chau mày, giống như đang nhớ lại chuyện gì.

Nhưng nghĩ cả nửa ngày vẫn kh nhớ được gì.

“Xin lỗi, …”

“Kh .” Tô Tuế cười nhẹ, ngắt lời .

Honey Honey Sweet ♡♡

Lúc đó cô kh cảm giác tồn tại, kh nhớ được cũng dễ hiểu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chỉ là trong lòng cảm th chút thất vọng.

Tô Tuế từ nhỏ đã sống cùng bà ngoại và .

Ngay từ khi còn nhỏ, Tô Tuế đã biết khác với các bạn nhỏ khác - cô kh cha mẹ.

Cũng chính vì thế, cô từ lâu đã hiểu chuyện, tính cách cũng yếu đuối.

Hồi cấp 2, cô là kiểu học sinh ngoan thường được giáo viên nhắc tới.

Lúc nào cũng mặc đồng phục chỉnh tề, tóc mái thẳng, đeo một cặp kính lỗi thời, khó mà tìm th trong đám đ.

Ngoại trừ trong mắt các giáo viên bộ môn, cô là kiểu gần như kh hiện diện trong lớp.

Mà Hứa Kim Triêu lúc đó, hoàn toàn khác biệt với cô.

tuỳ ý khoe khoang, bướng bỉnh, là kẻ hay gây rối trong lớp, nhưng thành tích của lại xuất sắc, giáo viên dù đau đầu nhưng cũng kh làm gì được .

Bọn họ giống như hai thái cực vậy.

Theo lẽ thường, hai bọn họ đều sẽ kh liên quan gì ngay cả khi học cùng trường 3 năm.

Vốn dĩ Tô Tuế cũng nghĩ như vậy.

Cho đến một ngày nọ, sau giờ học, bạn cùng bàn đột nhiên nói chuyện phiếm với cô, cuộc trò chuyện chuyển hướng tới Hứa Kim Triêu.

Những cô gái ở tuổi đó đều một sự thích thú khó hiểu với các trai “ngầu lòi và cuồng nhiệt”.

Nhưng vì một số lý cá nhân, cô mới tới báo d sau khi đã nhập học được vài tuần. Hơn nữa, cô là kiểu kh quan tâm đến chuyện bên ngoài, chỉ thích đọc sách, nên trước giờ đều kh quan tâm m chuyện này.

vẻ mặt ngơ ngác của cô, bạn cùng bàn chút ngạc nhiên: “Kh chứ, ngay cả Hứa Kim Triêu cũng kh biết ?”

Tô Tuế kh lên tiếng, cô thực sự kh biết.

Sau đó, bạn học liền phổ cập cho cô các câu chuyện về bạn học Hứa Kim Triêu, từ bản thân cho đến gia thế nhà .

Cha mẹ một là hoạ sĩ d tiếng, một là thầy dạy vũ đạo, bà ngoại trước đây cũng là giáo sư đại học. Nói chung cũng được coi như gia đình truyền thống học vấn.

Nhưng khi nói tới , vẻ hơi khác một chút.

“... Dù tính cách hơi thô lỗ, nhưng vẻ ngoài lại được, các bạn nữ thích nhiều lắm.” Bạn cùng bàn khi nói lại bắt đầu tràn ngập tâm tình thiếu nữ.

Nghe xong, Tô Tuế thế nhưng lại nhíu mày châm chọc: “ như ta ra ngoài sẽ dễ bị đánh lắm nhỉ?”

Nghe vẻ như ta kh chỉ vấn đề về tính cách, mà miệng lưỡi còn khó nghe.

Vừa dứt lời, một giọng nam từ ngoài hành lang vang lên

“A Triêu, mau lên, còn muộn nữa là kh còn chỗ trống đâu.”

Ngay sau đó lại một giọng uể oải ngoài cửa sổ vang lên: “Biết , tới ngay đây.”

Tô Tuế vô thức ngoảnh lại, nam sinh ngoài cửa sổ khoé miệng phác lên một đường cong khó tả, liếc cô với nụ cười nửa miệng, sau đó tự nhiên quay .

Bạn cùng bàn đúng lúc lại lên tiếng: “Hứa Kim Triêu sẽ kh nghe th đâu nhỉ?”

“……”

À, thì ra là Hứa Kim Triêu.

Bàn chuyện sau lưng khác lại còn bị bắt gặp, mặt Tô Tuế bất giác nóng lên.

“Này, đột nhiên phát hiện hai cái tên của thú vị đ. Mỗi năm đều ngày này, hàng năm đều ngày này.” Bạn cùng bàn bỗng nhiên trêu chọc.

Tô Tuế mím môi, kh tiếp lời.

Chỉ cần nghĩ tới ánh mắt Hứa Kim Triêu cô vừa , kh hiểu cô lại th hơi sợ.

Từ ngày đó trở , cô cứ th thì sẽ vòng, sợ rằng nếu kh cẩn thận sẽ làm mất lòng bạn học tr vẻ khó gần này.

Kh đúng, Hứa Kim Triêu dường như còn kh để ý tới chuyện này.

Cũng đúng, ánh mắt luôn ở trên đỉnh đầu, chỗ nào còn nhớ tới kiểu mờ nhạt như Tô Tuế.

Hai thực sự tương tác với nhau là trong kỳ nghỉ đ lâu sau đó.

Chú của Tô Tuế mở một quán net cách trường học kh xa.

Hôm đó, bà ngoại nhờ cô đưa cơm cho chú, còn nhờ cô n với rảnh thì đừng bám l quán nét tồi tàn đó nữa, hãy về nhà nhiều hơn.

Cô xách bình giữ nhiệt nh. Hôm đó nhiệt độ thấp, cô sợ để lâu cơm c sẽ nguội hết.

Khi đến trước một con hẻm, cô dừng lại, do dự một chút quyết định đường tắt.

Gió ở đầu hẻm hơi lớn, Tô Tuế co ro lại một chút sau đó cắm đầu tiếp tục .

Khi sắp tới dưới lầu quán net thì đột nhiên dưới chân dẫm chiếc hộp sữa rỗng.

Cùng với một tiếng “xì”, lượng chất lỏng còn lại trong hộp bị ép ra và phun trực tiếp từ ống hút ra ngoài.

“Mẹ kiếp, cái quái gì vậy?” Bên cạnh vang lên một tiếng chửi thề.

Tim Tô Tuế đập thình thịch, lập tức ngẩng đầu lên .

vài trai đứng cách đó kh xa, tr như côn đồ. Kẻ vừa chửi chính là tên tóc húi cua trong đám đó.

“Mẹ nó, cô kh đường à!” Tên đó miệng đầy lời thô tục, ánh mắt khó chịu cô.

Sau đó bên cạnh cười phá lên: “ kh th cô bé đeo kính kia à, kh thể nhẹ nhàng chút hơn ?”

“Nhẹ nhàng cái con khỉ, tao vừa mới mua đôi giày này đ.”

Tô Tuế khiếp sợ họ một cái lập tức nhận lỗi: “Xin, xin lỗi, em kh cố ý.”

“Nhóc nói gì cơ? Nói to lên xem nào.”

“Xin lỗi…”

Tên đó cười nhạo một tiếng: “Một câu xin lỗi là xong à?”

Tô Tuế khẽ cắn môi dưới, chút hối hận, biết vậy đã kh con hẻm nhỏ này .

Cô chưa từng gặp chuyện thế này bao giờ. Hiện giờ cô vừa vội vừa sợ, đầu óc đang suy nghĩ thật nh.

Giờ chạy còn kịp kh?

Vừa nghĩ tới đây, một cánh cửa nhỏ cách đó kh xa bỗng được ai đó đẩy ra, sau đó vài nam sinh vừa cười vừa bước ra từ bên trong.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...