Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 5: Tâm sự thiếu nữ
CHƯƠNG 5
Tâm sự thiếu nữ
Tô Tuế vừa đã nhận ra Hứa Kim Triêu giữa dòng .
đang bộ ở phía cuối con đường, giữa mùa đ mà quần áo vẫn phong ph tựa như kh sợ cái lạnh một chút nào.
đang trò chuyện cùng với bên cạnh, lẽ là để ý th một vài bạn của qua bên này nên cũng nghiêng đầu qua theo.
Khoảnh khắc chạm ánh mắt , Tô Tuế vậy mà bất giác nảy ra ý muốn gọi tên .
Nhưng giây tiếp theo, cô lại th Hứa Kim Triêu lạnh lùng thu lại ánh mắt, ánh như thể đang một xa lạ là cô.
Thực ra họ kh quen nhau, Hứa Kim Triêu kh nhận ra cô cũng là ều dễ hiểu.
Nhưng cô lại cảm giác tủi thân khó nói nên lời.
“Này, câm hả? Giày của tao, tính đây?” Một đàn tóc húi cua bắt đầu hùng hổ hăm dọa.
Chậc, nếu xinh đẹp hơn chút nữa thì được …
“Như vậy , nói ít hiểu nhiều, bồi thường 1000 tệ thì coi như xong.”
“....”
Lúc kh thể nói rõ trong lòng là cảm giác gì nữa, ngay tức khắc vành mắt của cô đã ửng đỏ.
Cô cúi thấp đầu, những giọt nước mắt nơi khóe mắt lăn dài trên má.
đàn tóc húi cua đang chuẩn bị nói lý lẽ thì bị dáng vẻ của cô làm cho bối rối, sau đó thấp giọng mắng một câu gì đó.
Những chuyện xảy ra sau đó, Tô Tuế nhớ rõ.
Cho dù đã qua nhiều năm như thế, cô vẫn nhớ rõ tiếng nhịp tim đập của bản thân lúc đó.
“Này!”
Một giọng nói trong trẻo đặc trưng của thiếu niên đột nhiên cất lên cùng với đó là cơn gió lạnh thổi vào tai Tô Tuế.
Cảm th nặng ở bên vai , cô bỗng nhiên ngẩng đầu trực tiếp va đôi mắt đen và sáng của Hứa Kim Triêu.
vòng tay qua ôm l vai cô, nhướn mày cô: “Ngây ra đó làm gì thế? Đi thôi.”
Mắt th sắp dẫn Tô Tuế rời khỏi, đàn tóc húi cua lúc này mới phản ứng lại lập tức gọi bọn họ đứng lại,
“Này này này, làm gì thế tao cho bọn mày à?”
Hứa Kim Triêu nghiêng đầu qua họ, khóe miệng bỗng nở một nụ cười khiêu khích: “? Còn việc?”
đàn húi cua bị thái độ kiêu ngạo này của làm cho tức nghẹn: “Là cô ta làm bẩn đôi giày mới của tao trước, hơn nữa việc này thì liên quan gì tới mày.”
Hứa Kim Triêu cụp mắt xuống liếc đôi giày của ta.
còn chưa nói chuyện thì một nam sinh khác bên cạnh đã lên tiếng trước.
“ nói này các đây là cố ý kiếm chuyện kh? Chỉ là hai giọt sữa thôi mà, về nhau lau chút kh là được ?
Hơn nữa đôi giày rách này của đây tặng miễn phí còn kh thèm còn đòi một nghìn tệ, là th các xem con gái nhà ta dễ bị bắt nạt, cố ý dọa dẫm tống tiền ta, còn cần mặt mũi kh thế”.
“Con mẹ nó.”
“Giữ miệng sạch sẽ chút, nào muốn đánh nhau à? Đến đây đến đây.”
Nam sinh đó nói xong liền giơ tay lên, gọi m em đang đứng kh xa tới.
Trong thời gian này, Hứa Kim Triêu một câu cũng kh nói gì vẫn cứ đứng ở đó, dựa vào chiều cao khí thế ép .
Cả hai bên giằng co một lúc.
Cuối cùng, lẽ là vì th Hứa Kim Triêu bọn họ đ, đường lại vây qu, đàn tóc húi cua lầm bầm mắng chửi m câu dẫn hai bạn bỏ .
vừa , Hứa Kim Triêu liền bỏ cánh tay đang khoác trên vai Tô Tuế xuống, vẻ mặt thờ ơ cô một cái kh nói gì.
“Đi thôi.” gọi m bạn của .
Tô Tuế bóng lưng rời , cảm th bạn học này vẻ như kh dễ trêu chọc cho lắm, còn cảm giác đứng đắn.
Là một tốt.
Mắt th sắp xa, bàn tay cầm bình nước nóng siết chặt lại, l hết dũng khí gọi .
“Hứa Kim Triêu!”
Bước chân Hứa Kim Triêu dừng lại chốc lát quay đầu cô nhướn mày nhẹ, giống như cảm th chút ngạc nhiên với việc cô biết tên của .
Nhưng Tô Tuế nào biết trong lòng đang nghĩ gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô hướng về phía lắp bắp nói câu cảm ơn.
Âm th kh lớn, cũng kh biết rằng liệu Hứa Kim Triêu nghe được kh.
Hứa Kim Triêu giống như gật đầu sau đó quay vào trong ngõ hẻm.
Đợi đến khi cô ngước mắt lần nữa, đã biến mất kh th đâu.
Rõ ràng là đang giữa mùa đ lạnh lẽo, nhưng thời khắc đó Tô Tuế lại cảm giác tràn ngập sự ấm áp trong lồng n.g.ự.c .
Sự yêu mến thời niên thiếu chính là đơn giản như thế, đến đột ngột lại kh lý do.
Nhưng cô biết, như Hứa Kim Triêu căn bản kh thể nào chú ý đến một như cô. nhiều nữ sinh thích nhưng đều bị từ chối, thể nói cô trong đó lại càng kh được l một lần.
thể nói là một sự tồn tại rực rỡ như ánh trăng được bao qu bởi các vì , còn cô là đến từ một thế giới hoàn toàn khác.
Honey Honey Sweet ♡♡
Cô cũng chưa từng ước mong quá cao rằng bản thân thể trở thành chạm đến ánh trăng .
Vì vậy cô vẫn luôn cẩn thận chôn sâu những tâm tư giấu trong lòng .
Việc thích Hứa Kim Triêu ngoài bản thân cô ra thì kh một ai biết.
Kể từ lần chạm mặt gần nhất ở con hẻm đó, bọn họ vẫn chưa nói chuyện với nhau dù cho là cùng chung một lớp học, bọn họ cũng là ở mỗi vòng tròn khác nhau.
Hứa Kim Triêu giống như kh để tâm chuyện đó ở trong lòng.
Tựa như ngày hôm đó thật sự chỉ là hành động dũng cảm mà thôi, nếu đổi lại là khác thì cũng sẽ giúp đỡ.
Mọi đều nói yêu thầm giống như một sự hỗn loạn của mỗi , khoảnh khắc đó cô quả thực đã được trải nghiệm nó trực tiếp.
Mặc dù khoảng thời gian nhiều nữ sinh thích Hứa Kim Triêu, nhưng cũng chưa từng th cùng cô gái nào gần bên nhau.
Ngoại trừ một cô gái tên là Giang Lâm.
Từng nghe các bạn học thì thầm nói qua, cô cùng Hứa Kim Triêu và nam sinh bên cạnh Hứa Kim Triêu gọi là Lục Diên Xuyên, ba bọn họ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau.
Hai bọn họ ở lớp bên cạnh, mỗi khi đến giờ tan học họ luôn đến tìm Hứa Kim Triêu để trò chuyện, thời gian lâu dần Tô Tuế cũng đã quen với sự tồn tại của họ.
Thầm thích một là sẽ kh nhịn được mà luôn hướng ánh mắt đến hình bóng mà trộm thương b lâu.
Tô Tuế cũng kh là ngoại lệ.
Dáng của Hứa Kim Triêu khá cao nên vẫn luôn ngồi dãy cuối cùng, thỉnh thoảng cô sẽ lợi dụng việc hỏi bài với bạn học ở bàn sau làm cái để quay đầu lặng lẽ , dù rõ là những vấn đề cô đều biết.
Mỗi khi cười đùa cùng bạn học ngang qua bên cạnh cô, cô vẫn nghiêm túc chăm chú viết bài hoặc là tiếp tục trò chuyện với bạn cùng bàn.
Nhưng ánh mắt của cô lại bắt đầu rơi trên từ khoảnh khắc xuất hiện.
Rõ ràng là khi trước cô kh thích tiết thể dục, nhưng kh biết bắt đầu từ khi nào hai tiết thể dục vào mỗi tuần trở thành tiết học mà cô mong đợi nhất.
Bởi vì chỉ khi đến giờ học thể dục cô mới thể hòa vào đám đ ngắm chơi bóng rổ mà chẳng chút kiêng nể nào.
Khi thiếu niên chuyển bóng sẽ tùy ý chạy lướt qua trước mặt cô.
Dáng vẻ cao ngạo tràn đầy khí chất tuổi trẻ dù đã qua nhiều năm cô vẫn nhớ rõ.
Khi đó thật sự thích một đơn giản lại đơn thuần, kể cả khi chỉ là quyển vở bài tập được xếp ở cạnh nhau thôi cũng đủ để cô vui vẻ lâu.
Thành tích của Hứa Kim Triêu tốt, gần như mỗi lần kiểm tra xong tên của đều sẽ đứng đầu trong d sách.
Vậy nên cô âm thầm nỗ lực, liều mạng học tập chính là vì muốn giữ tên của ở đầu d sách.
Cô nghĩ rằng như vậy thì ít nhiều cũng sẽ chú ý đến tên của cô.
Nhưng cô lại kh biết Hứa Kim Triêu từ trước đến nay chưa từng xem thành tích của trên bảng xếp hạng.
Lễ tốt nghiệp khi trong lớp phổ biến viết kỷ yếu, cô vốn kh giỏi giao tiếp cũng âm thầm mua một quyển.
Thậm chí cô còn ở nhà luyện tập lâu làm mới thể để cho Hứa Kim cũng viết cho cô một trang gi.
Kết quả vào ngày thứ hai, cô chậm chạp bước đến bên cạnh chỗ ngồi của , vừa mới đưa lá thư ra còn chưa kịp mở lời thì Hứa Kim Triêu liền đưa tay ra l tờ gi từ trong tay cô.
“Đợi lát nữa viết xong trả lại cho .” cô để lại một câu nói này liền cùng với bạn cùng bàn ra khỏi lớp học.
Tô Tuế sau đó mới th dưới sách giáo khoa của đã nhiều kỷ yếu của các bạn học khác.
Cuối cùng cô cũng được như ý muốn l được kỷ yếu do Hứa Kim Triêu viết, chỉ một cái tên và vài lời khích lệ.
[ Học tập thật tốt, tiến bộ mỗi ngày. ]
Một dòng chữ viết tay ngắn lại hời hợt, nhưng cô vẫn l riêng ra lá thư , quy củ gấp lại đặt vào trong quyển nhật kí của .
Sau khi tốt nghiệp, Tô Tuế đã đỗ kì thi tuyển sinh vào trường Trung học cơ sở số 1 mà Hứa Kim Triêu vẫn ở lại ngôi trường ban đầu.
Đây cũng là chuyện mà cô kh lường trước được.
Dần về sau, cô cũng kh gặp lại Hứa Kim Triêu nữa.
Những tâm sự thiếu nữ đã qua đều được cô chôn giấu vào mùa hè năm .
Chưa có bình luận nào cho chương này.