Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 45: Không có bạn

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 45

“Kh bạn”

Nghe th động tĩnh, Tô Tuế và Tống Thế Úy đồng loạt quay đầu.

Hứa Kim Triêu đang tựa vào cạnh cửa, ánh mắt hờ hững họ, gương mặt kh bộc lộ chút cảm xúc nào.

Đã gần nửa tháng kể từ lần gặp cuối, Tô Tuế thoáng sững sờ, trong lòng lưỡng lự kh biết nên chủ động chào hỏi hay kh.

Còn chưa kịp lên tiếng thì Tống Thế Úy đã nh nhảu: “Ồ, xin chào.”

Hứa Kim Triêu khẽ liếc ta, ngẩng cằm đáp một tiếng “Ừm”, thái độ mang theo vài phần kiêu ngạo.

Tống Thế Úy chẳng m để tâm, chỉ quay sang thúc giục Tô Tuế: “Còn đứng ngẩn ra làm gì, mau mở cửa .”

Tô Tuế gật đầu, mỉm cười khẽ với Hứa Kim Triêu, xoay mở cửa, nhẹ nhàng đẩy Tống Thế Úy bước vào trong.

Cô sợ nếu đứng thêm một giây nữa, tên tiểu tử kia sẽ lại thốt ra m lời kỳ quái.

Kh biết ảo giác của hay kh, nhưng ngay khoảnh khắc khép cửa, Tô Tuế dường như th ý cười tự giễu nơi khóe môi Hứa Kim Triêu.

Vừa thay giày, cô vừa chợt nhớ lại ánh mắt của lúc nãy. Khi ngẩng đầu, liền bắt gặp cảnh Tống Thế Úy đang ngồi xổm bên cạnh, hăng hái trêu chọc Chiêu Hoa Đào.

Thế nhưng, Chiêu Hoa Đào lại làm ngơ, thậm chí chẳng buồn liếc l một lần.

Chú chó này cũng hai mặt thật đ.

Nếu để Tống Thế Úy biết rằng Chiêu Hoa Đào ở trước mặt Hứa Kim Triêu lại là một bộ dạng khác hẳn, chắc c ta sẽ tức nghẹn.

Chiêu Hoa Đào vốn là món quà sinh nhật mà Tiểu Ngư tặng cô một năm trước, nói rằng cô kh thể suốt ngày ở nhà một nên tìm cho cô chút việc để bận rộn.

Cái tên ‘Chiêu Hoa Đào’ cũng mang theo ý nghĩa tốt đẹp: hy vọng cô sẽ kh bị ế đến mốc meo.

Ban đầu, cô thật sự kh thích việc này. Mỗi ngày bận rộn đến mức chẳng kịp thở, vậy mà còn chăm lo chuyện ăn, uống, vệ sinh cho một chú chó.

Thế nhưng khi Chiêu Hoa Đào còn nhỏ, dáng vẻ mũm mĩm, ngốc nghếch của nó lại dần khiến cô mềm lòng, cuối cùng thật sự bị chinh phục.

Trước khi quyết định trở về Vinh Thành, cô còn cẩn thận liên hệ vài c ty vận chuyển để tìm hiểu, chỉ lo sẽ gặp đơn vị làm ăn cẩu thả, khiến Chiêu Hoa Đào chịu khổ.

Trở về thực tại, Tô Tuế th Tống Thế Úy đang ra sức thu hút sự chú ý của một ‘chú chó cao lãnh’ nào đó, liền kh nhịn được mà trêu: “Khuyên nên bỏ cuộc , Chiêu Chiêu của chúng ta chỉ thích m chị gái xinh đẹp thôi.”

Tống Thế Úy tức giận, vỗ vào m.ô.n.g Chiêu Hoa Đào mắng: “Đúng là đồ vô lương tâm! Trước kia tao mua bao nhiêu đồ ăn vặt cho mày mà còn thế này à?”

Nói , đứng dậy, đảo mắt qu căn nhà, sau đó thản nhiên ngả xuống sofa, về phía Tô Tuế, ta hỏi: “Tuế Bảo, vừa nãy là ai thế?”

“Hàng xóm.”

“Chỉ là hàng xóm thôi ?”

Tay Tô Tuế đang rót nước chợt dừng lại hỏi:” Kh thì ?”

Tống Thế Úy nhướng mày, rõ ràng kh tin lời cô.

câu: ánh mắt muốn g.i.ế.c thì chẳng thể che giấu.

Ánh mắt của trai lúc nãy quả thật rợn .

Vừa mới ngồi xuống chưa được bao lâu, Tống Thế Úy đã cảm th nhàm chán, liền giục Tô Tuế đưa ra ngoài chơi.

Dù sinh ra và lớn lên ở Vinh Thành, nhưng đã nhiều năm cô chưa quay lại. Huống hồ, với tốc độ phát triển chóng mặt m năm gần đây, nhiều nơi đã chẳng còn giống trong ký ức.

Honey Honey Sweet ♡♡

Dựa vào chút trí nhớ còn sót lại, Tô Tuế chỉ thể dẫn đến vài địa ểm check-in nổi tiếng dành cho khách du lịch.

Với cô, những nơi thật vô vị, nhưng Tống Thế Úy lại tỏ ra vô cùng hứng thú. Thậm chí còn bắt cô chụp cho cả loạt ảnh, nói rằng tối nay sẽ đăng lên Weibo.

Buổi tối, Tô Tuế mời Tống Thế Úy ăn một bữa cơm, mới quay về.

Vừa bước xuống xe taxi, cô đã th trước cổng chung cư một lão đang đẩy xe bán khoai lang nướng. Bên quầy hàng, một đôi nam nữ trẻ đứng sát bên nhau.

Cô gái nhận l củ khoai nóng hổi, đưa một đầu cho trai trước mặt.

Nhưng kia lại xin lão thêm một chiếc túi, thản nhiên bẻ đầu còn lại, khiến củ khoai nứt toạc ra.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Củ khoai lang nướng bị bẻ làm đôi. lẽ trai đã nghịch quá tay, khiến cô gái giả vờ tức giận, giơ tay muốn đánh.

Hai vừa cười vừa chạy , tr hệt như một bức tr hạnh phúc.

Ánh mắt Tô Tuế dõi theo bóng lưng họ, mới khẽ thu lại.

Cô thầm nghĩ, mùa Đ năm nay lẽ sẽ lạnh lẽo hơn bất cứ mùa nào trước đó.

Cuối cùng, cô tiến đến quầy, mua hai củ khoai lang nướng nóng hổi.

________________

Khi ôm củ khoai còn bốc khói đến dưới lầu chung cư, cô bất ngờ chạm mặt Hứa Kim Triêu đang ra ngoài đổ rác.

Muộn thế này , còn ra ngoài vứt rác làm gì chứ? – Tô Tuế thoáng nghi hoặc trong lòng.

Nhưng th động tác phần vụng về của , cô kh nhịn được, bước lên trước, dịu giọng nói: “Để giúp vứt.”

Hứa Kim Triêu đặt chiếc hộp trong tay xuống, ngẩng đầu cô, nhưng vẫn lặng im kh nói gì.

Tô Tuế dường như chẳng bận tâm, tiện tay đưa túi khoai lang nướng cho : “ cầm giúp một lát nhé.”

“...”

Hứa Kim Triêu đón l, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô dần xa, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ phức tạp khó tả.

Chưa đầy hai phút sau, Tô Tuế đã quay trở lại.

Hứa Kim Triêu đem khoai lang nướng trong tay trả lại cho cô, ánh mắt từ trên xuống dưới một lượt: “Buổi tối mà ăn nhiều vậy ?”

“... Mua một tặng một thôi. ăn kh, chia cho một cái.”

Nói , cô thật sự đưa cho .

Hứa Kim Triêu cúi đầu , ánh mắt thẳng tắp khiến Tô Tuế hơi bối rối. Cô vừa định rụt tay lại thì củ khoai đã bị l mất.

“Cảm ơn.”

Đầu ngón tay vô tình chạm vào ngón tay cô, hơi lạnh như sợi l vũ khẽ lướt qua, khiến tim cô bất giác khựng lại một nhịp.

Hai lặng lẽ sánh vai vào chung cư, đứng đợi thang máy trong bầu kh khí tĩnh lặng.

Tô Tuế giả vờ chăm chú con số đang giảm dần, nhưng trong đầu lại âm thầm đếm xem rốt cuộc bao nhiêu lần đã xấu hổ trước mặt Hứa Kim Triêu.

Một tiếng ‘Ting’ kéo cô thoát khỏi dòng suy nghĩ.

Trước khi bước vào thang máy, cô mới chợt nhận ra… hình như là nhiều lần.

Trong kh gian chật hẹp, chỉ hai , mùi thơm ngọt ngào của khoai lang lan tỏa.

Vách thang máy nhẵn mịn như gương phản chiếu bóng dáng cả hai. Tô Tuế khẽ liếc bóng hình Hứa Kim Triêu trên đó – thực sự đã thay đổi nhiều.

Kh chỉ vẻ ngoài, mà cả tính cách cũng trở nên ềm tĩnh, khó đoán, khiến khác chẳng thể thấu.

Đúng lúc , Hứa Kim Triêu cũng lặng lẽ quan sát cô.

Thang máy nh chóng dừng ở tầng 16. Tô Tuế bước ra trước, Hứa Kim Triêu ung dung theo sau.

Ngay khi cô sắp mở cửa nhà, bất ngờ cất giọng: “ buổi chiều hôm nay… là bạn ?”

Tô Tuế quay lại, chạm vào ánh mắt bình thản của , như thể chỉ tiện miệng hỏi.

Cô khẽ gật: “Là em trai của bạn .”

Nói xong, cô bất giác nhớ tới m tấm vé xem chung kết mà Tống Thế Úy nhắc đến. Nghĩ đến việc Hứa Kim Triêu cũng chơi game, lẽ sẽ hứng thú.

cô ở đây cũng chẳng bạn bè, đưa một tấm cũng tốt.

“Cái đó… nhớ cũng chơi Wz Vinh Diệu. Đúng lúc vài tấm vé xem chung kết, muốn kh? thể rủ bạn cùng .”

Tống Thế Úy cho cô ba vé, vừa hay còn dư hai tấm.

Hứa Kim Triêu cô, mặt kh đổi sắc, chỉ thản nhiên nói: “ kh bạn.”

Tô Tuế: “...”

“Vậy thì giữ lại cho một tấm là được.”

để lại một câu cuối cùng này mở cửa bước vào nhà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...