Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 44: Em trai xinh đẹp
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 44
“Em trai xinh đẹp”
Kể từ lần ăn lẩu ở nhà Hứa Kim Triêu hôm đó, Tô Tuế cũng kh gặp lại nữa.
Bình thường cũng chẳng nghe th động tĩnh gì, dường như dạo gần đây đều kh ở nhà.
Cô vốn kh muốn tự đa tình, thế nhưng vẫn kh ngăn được bản thân nhớ lại buổi tối hôm .
Khi rửa xong chiếc chén cuối cùng, Hứa Kim Triêu – từ đầu đến cuối vẫn im lặng – bỗng lên tiếng: “Những năm qua, th sống khá tốt.”
Động tác của cô thoáng khựng lại. Ngay khi định nói gì đó thì lại chậm rãi hỏi: “Tô Tuế, từng hối hận kh?”
Giọng trầm thấp, nhẹ nhàng, từng chữ một cô đều nghe rõ.
Thế nhưng, cô lại giả vờ như chưa từng nghe th.
Bởi vì cô kh biết nên trả lời như thế nào, cũng kh biết rốt cuộc mục đích hỏi câu để làm gì.
Cô tắt vòi nước, ngẩng đầu hỏi: “ vừa nói gì ?”
Hứa Kim Triêu chỉ lạnh lùng cô, đáp gọn: “Kh gì.”
Đêm đó, sau khi trở về, cô mơ một giấc mộng. Trong mơ, cô và Hứa Kim Triêu cùng nhau học ở một trường đại học.
Tỉnh giấc , cô vẫn kh kìm được mà nhớ lại câu hỏi của .
Cô hối hận kh?
Cô thực sự kh thể trả lời câu hỏi lúc này.
Chỉ vì một câu nói của mà suốt m ngày liền, Tô Tuế luôn cảm th mất mát.
Cho đến một buổi sáng, cô bất chợt bị đánh thức bởi tiếng chu ện thoại.
Máy vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói cợt nhả quen thuộc của Tống Thế Úy: “Tuế Bảo, dậy ~”
Tô Tuế ngẩn ra khoảng mười giây, lật lại: “ thể uốn lưỡi cho thẳng nói lại được kh?”
“Được thôi. muốn báo cho chị tin này: còn ba tiếng nữa bổn thiếu gia sẽ hạ cánh xuống Vinh Thành. Đến lúc đó nhớ đến đón nhé.”
Tô Tuế cuối cùng cũng chịu mở mắt, nheo nheo đồng hồ, giọng nói vẫn còn mơ màng: “ đến Vinh Thành làm gì?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây
“Tô Tuế! Chị đúng là kh coi ra gì nữa !”
“Nửa tháng trước còn đặc biệt gọi ện nhắc chị. Cho dù chị kh quan tâm tin tức trên mạng thì ít ra cũng nhớ lời nói chứ!!!”
Tiếng oán trách dồn dập trong ện thoại khiến Tô Tuế cuối cùng cũng tỉnh táo được một nửa.
Cô ngáp khẽ, giọng lười biếng: “Ồ, xin lỗi, dạo này bận quá nên quên mất.”
Nói đến đây, cô còn ngừng lại một chút chậm rãi hỏi: “Nhưng kh cùng đội của đến thẳng khách sạn? đến đó làm gì chứ?”
“ mặc kệ, dù chị cũng đến đón .”
“Kh rảnh, tự bắt xe .” – Nói xong Tô Tuế liền cúp máy.
Đến khi tỉnh lại lần nữa thì đã gần trưa.
Cô lục tìm ện thoại, liếc đồng hồ – sắp mười hai giờ. Tính theo thời gian, chắc nhóm của Tống Thế Úy cũng đã đến nơi.
Cô suy nghĩ chốc lát gửi tin n hỏi ta.
…
Tại một nhà hàng ẩm thực nổi tiếng. sáu, bảy trai trẻ đang ngồi ở góc cạnh cửa sổ, tr họ cũng khoảng chừng đôi mươi.
Trong số đó, nổi bật nhất là đội mũ ngược, đầu cúi xuống nghịch ện thoại. Khuôn mặt tuấn mỹ đến mức khiến ta khó rời mắt, giống hệt những nam minh tinh thường th trên màn ảnh.
Bọn họ mới ngồi xuống chưa bao lâu, nhưng từng tốp cô gái ngang qua đều kh kìm được mà ngoái đầu lại.
“Úy ca, n tin với ai thế? Cười đến mức mặt sắp nở hoa kìa.” – Một con trai mặt tựa trẻ con tò mò tiến lại gần hỏi.
Tống Thế Úy vừa gửi xong tin n liền đặt ện thoại xuống bàn, đôi mắt đào hoa cong cong, cười tươi rói: “Chuyện của lớn, nhóc con đừng hòng xen vào.”
“! chuyện này em nói rõ với . Tháng trước em đã chính thức thành niên !”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói dứt lời, l thẻ căn cước ra, nghiêm túc đặt trước mặt mọi .
“Vậy ?” – Tống Thế Úy nhướng mày: “Vậy thì hôm nào dẫn ra ngoài mở mang tầm mắt.”
Lời còn chưa dứt, Lục Dũng từ cửa bước vào, thẳng tay vỗ nhẹ một cái vào gáy nhóc: “Đừng mà học thói hư hỏng! Tiểu Nặc, sắp tới vòng chung kết , kh lo tập luyện mà còn ngồi đây chơi cả ngày hả?”
đảo mắt liếc qua cả bàn, giọng nghiêm khắc: “Còn m các nữa! Luyện tập cho đàng hoàng vào. Lần này mà để thua cái tên Đào Vũ khốn kiếp kia, sẽ ném hết các xuống biển cho cá mập xơi!”
“Dũng ca, chuyện này là ân oán cá nhân của , lôi cả cuộc thi vào thì kh hay đâu.” – Tống Thế Úy thong thả nói.
Tiểu Nặc lập tức gật gù hùa theo: “Đúng đó, Dũng ca, suy nghĩ này của kh ổn đâu.”
Những khác cũng nhao nhao: “Đúng, đúng, đúng!”
Lục Dũng tức đến mức trợn trừng mắt: “Được lắm! Vậy thì m ngày này, toàn bộ phí sinh hoạt sẽ do Úy ca thân yêu của các lo liệu!”
“Kh là kh được, nhưng mà…” – Bị gọi tên, Tống Thế Úy chỉ cười, gương mặt vô hại: “Dũng ca, em muốn thương lượng với một chuyện.”
“Nói.”
“Cho em nghỉ hai ngày được kh?”
_______________
Khu Lệ Cảnh, tòa nhà số 6, đơn nguyên 1.
“Tiểu Ngư, chờ một lát.”
Tô Tuế đặt ện thoại xuống, một tay xách túi rác, một tay đẩy cửa chung cư bước vào.
Sau khi ném túi rác vào thùng dưới lầu, cô mới cầm ện thoại lên tiếp tục: “Hôm nào cũng đến đây chơi . Em trai vừa sáng sớm đã gọi cho tớ, bắt tớ ra sân bay đón ta đ.”
“Thế kh?”
Tô Tuế đổi tay cầm ện thoại, cười nhạt: “Kh , lúc đó còn đang buồn ngủ.”
“Kh là đúng . Tên tiểu tử Tống Thế Úy đó phiền c.h.ế.t được, đừng để ý đến nó.” – Ở đầu dây bên kia, Dư Tiểu Tiểu vẫn tiếp tục luyên thuyên.
“Ừm… nhưng mà giờ tớ đang chuẩn bị tìm ta đây.”
Tô Tuế vừa trò chuyện vừa bước ra khỏi cổng lớn của chung cư. Ngước mắt lên, cô lập tức tr th Tống Thế Úy đang đứng chờ bên đường.
quay lưng lại phía cổng, dường như hoàn toàn kh hay biết cô đã xuất hiện.
“Tiểu Ngư, nói chuyện sau nhé.”
Cúp máy xong, Tô Tuế vài bước lên phía trước, đưa tay ra vỗ vào vai .
Tống Thế Úy quay đầu, trên mặt đang đeo một chiếc khẩu trang đen, sau khi rõ đến đôi mắt hoa đào trong chốc lát cong lên thành hình trăng khuyết: “Tuế Bảo, lâu kh gặp nha~”
Tô Tuế trợn mắt : “ Nói với bao nhiêu lần gọi là ‘chị’, đừng học theo chị .”
“Được, Tuế Bảo.”
“.... Bây giờ chạy qua đây làm gì, các kh cần luyện tập ?”
Tống Thế Uy nhún vai: “ Kh , thỉnh thoảng cũng cần thư giãn một chút chứ, được … chị* đừng hỏi nữa, chỉ cần dẫn lên lầu ngồi chút, muốn thăm Đào Đào.”
* Ở bản gốc tiếng Trung chỉ “wo” () và “ni” (bạn///chị), kh phân biệt rõ ngôi xưng hô. Trong truyện này, khi Tống Thế Úy gọi Tô Tuế là “chị” kh nghĩa là coi cô như chị gái, mà chỉ là cách dịch cho tự nhiên trong tiếng Việt.
Tô Tuế chỉ còn cách dẫn ta lên lầu.
Tính ra, cô và Tống Thế Úy đã quen biết nhau m năm . là em họ của Tiểu Ngư, nhỏ hơn bọn họ ba bốn tuổi.
Khi mới gặp, vẫn chỉ là thiếu niên mười m tuổi. Còn bây giờ, đã trở thành game thủ thể thao ện tử chuyên nghiệp, vừa ển trai vừa kỹ năng, thu hút vô số fan nữ.
Đương nhiên, phần lớn là… cách ta tự đánh giá bản thân.
Nhưng thừa nhận, cũng thật khó để phản bác.
Honey Honey Sweet ♡♡
Thoạt , đúng là một ‘em trai xinh đẹp’.
Game thủ ngôi của đội GTA, tuyển thủ solo hàng đầu giải đấu, gương mặt được c nhận là đẹp trai nhất KPL* – tất cả những d hiệu , trong giới thể thao ện tử đều thừa nhận.
* Trong game, KPL là viết tắt của King Pro League – một giải đấu chuyên nghiệp, quy tụ những đội tuyển và tuyển thủ xuất sắc nhất thi đấu trong môi trường cạnh tr đỉnh cao, với mục tiêu tìm ra nhà vô địch và mang đến những trận đấu mãn nhãn cho khán giả.
“Này, vừa hay m tấm vé xem chung kết, đến lúc đó chị nhớ dẫn bạn bè đến cổ vũ nhé…” – Suốt dọc đường, miệng Tống Thế Úy gần như kh ngừng nghỉ.
Tô Tuế cảm th chút… nhàm chán. Những câu nói vô nghĩa kia, cô liền tự động bỏ ngoài tai.
Bình thường, trước ống kính ta tr như một mỹ nam cao lãnh, nhưng thực tế lại lắm lời đến mức hơi phiền.
“Em trai à, thể yên lặng một chút kh?” – Cuối cùng, Tô Tuế kh nhịn được nhắc nhở.
Tống Thế Úy vẫn nở nụ cười, cô: “Được, im lặng.”
Trong lúc trò chuyện, họ đã đến tầng 16. Còn chưa kịp mở cửa nhà , thì cửa đối diện đã ‘lạch cạch’ mở ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.