Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 48: Giục cưới
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 48
“Giục cưới”
Hôm nay vừa hay là thứ Sáu, đường phố chút tắc nghẽn, nên khi Tô Tuế đến nhà thì đã hơn tám giờ rưỡi.
Vài năm trước, chuyển sang làm trong ngành ẩm thực, nhờ vận may tốt nên kiếm được một khoản kha khá. Sau đó, bán căn nhà cũ để mua một căn rộng rãi hơn.
Lần trước khi mới chuyển về Vinh Thành, cô chỉ ở lại vài ngày, đây là lần thứ hai cô đến nơi này. Vì kh quen đường nên cô mất khá lâu mới tìm được nhà.
Cô khẽ gõ cửa. mở cửa là An An.
“Chị!”
Vừa th cô, Tô Quân An liền chạy đến ôm chầm l.
Tô Tuế Tô Quân An giống như một chú mèo hoa, khẽ nhíu mày, biểu cảm mang theo chút kháng cự.
Hôm nay, cô mặc một chiếc áo l vũ màu trắng đó.
Ngay lúc bàn tay nhỏ bé của Tô Quân An sắp chạm vào, một cánh tay từ bên cạnh bất ngờ vươn ra, giữ l bàn tay nhóc.
Tô Ngộ con trai, giọng nửa trách nửa đùa: “Tiểu quỷ, trên tay con toàn là màu, lỡ làm bẩn áo chị thì ?”
Tô Quân An cúi đầu, đôi bàn tay lem nhem của cười ngượng ngùng.
Một lát sau, lại nh chóng hớn hở, nhiệt tình kéo tay chị: “Chị ơi, mau vào ! Em cho chị xem bức tr của em.”
“Ừm, được.” – Tô Tuế khẽ gật đầu.
Cô mỉm cười đáp lại, sau khi bước vào nhà liền đến chào hỏi Lâm Tuyết đang nấu ăn trong bếp: “Mợ, hôm nay mợ nấu nhiều món ngon thế ạ.”
Lâm Tuyết quay đầu, nở nụ cười dịu dàng: “Chẳng hiếm khi con mới đến một lần . Con ra phòng khách ngồi trước , cơm sắp xong .”
“Dạ.”
Vừa rời khỏi phòng bếp, Tô Quân An đã rửa tay xong chạy đến kéo cô.
nhóc lôi cô vào phòng , hăng hái giới thiệu bức tr trước mặt: “Chị xem nè, em vẽ tr gia đình đó!”
Tô Tuế nghiêng đầu . Trong bức tr, những nhân vật hoạt hình đầy màu sắc tuy phần trừu tượng nhưng vẫn thể phân biệt được.
“Đây là mẹ, đây là ba, còn đây là em…”
Cô ngắm khuôn mặt tròn trịa, làn da mịn màng trắng trẻo của nhóc, mềm mại đến mức khiến ta muốn đưa tay véo một cái.
Trong lòng bỗng nảy ra ý muốn trêu chọc, cô giả vờ nghiêm giọng: “ em lại kh vẽ chị?”
Tô Quân An làm bộ thần bí, lôi ra một bức tr khác. Màu sắc đã khô, hiển nhiên là vẽ từ trước.
Bức tr này cũng giống như bức kia – hình đơn giản, nét vẽ vụng về, miễn cưỡng mới ra đại khái.
Một sinh vật bốn chân lẽ là… chó, một cô gái mặc váy đứng cạnh một trai, trong tay còn cầm vật gì đó giống… khẩu súng?
Khoảnh khắc , nét mặt Tô Tuế cứng lại, trở nên vi diệu.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, An An hớn hở giới thiệu: “Em vẽ mà! Đây là Hoa Hoa, đây là chị, còn đây là trai cảnh sát!”
Tô Tuế: “…”
Trong đầu thằng nhóc này rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Cứ thế mà đem cô gán cho ta?
Tính ra từ hôm nó gặp Hứa Kim Triêu ở nhà cô đã gần một tháng, thế mà đến giờ nó vẫn còn nhớ dai như vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“An An, chị nói với em này”
Chưa kịp dặn dò, giọng Tô Ngộ đã vang lên ngoài cửa: “Hai đứa ra ăn cơm nào.”
“Dạ!”
Tô Quân An lập tức chạy ra nh như gió, để lại Tô Tuế đứng ‘tr gia đình’ kia. Cuối cùng, cô lặng lẽ l m tờ gi che nó lại.
Tâm trạng cô thoáng chốc phức tạp khó tả.
______________________
Trong bữa cơm, Lâm Tuyết và Tô Ngộ liếc nhau, Lâm Tuyết mở lời: “Tuế Tuế, con vẫn chưa bạn trai nhỉ?”
Nghe vậy, Tô Tuế lập tức hiểu ra ý “ chuyện cần nói” mà từng nhắc trong ện thoại.
Kh ngờ một ngày, cô cũng bị giục… kết hôn.
Trong lòng cô cay đắng mà nghĩ, nhưng ngoài mặt cô vẫn giữ nụ cười: “Dạ, chưa ạ.”
Nhận được câu trả lời, Lâm Tuyết liền sang Tô Ngộ, sau đó tiếp tục cười: “ con quen một bạn, gia đình họ con trai trạc tuổi con, vừa đẹp trai vừa là c chức.”
Tô Tuế khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Mọi muốn con xem mắt ?”
“Cứ coi như kết bạn thôi. Cũng sắp Tết , đến lúc đó gặp mặt một chút cũng hay.”
Cô im lặng. Dù biết mợ thật lòng quan tâm , lo lắng cho cảnh cô gái trẻ một bấp bênh nơi ngoài, nhưng cô vẫn kh muốn thỏa hiệp.
Ở tuổi này, tình yêu và hôn nhân là lựa chọn của con tim. Cô chưa từng tin vào tình cảm thể nảy sinh theo thời gian, lại càng kh tin nhất kiến chung tình.
Thứ cô mong muốn kh một mối tình lãng mạn sáo rỗng, mà là một tình yêu chân thành, nồng nhiệt. là khiến tim cô run rẩy mỗi khi chạm mắt.
Th cô kh nói gì, Tô Ngộ nhẹ giọng: “Nếu con kh muốn gặp thì cũng kh .”
Tô Tuế giật , khẽ gật đầu cúi xuống tiếp tục ăn.
Kh khí lặng vài giây. Đúng lúc , Tô Quân An – từ đầu bữa đến giờ im thin thít – bỗng hỏi: “Mẹ ơi, c chức là gì ạ?”
Lâm Tuyết bật cười: “Con hỏi cái này làm gì?”
Miệng vẫn nhồm nhoàm, nhóc lẩm bẩm: “Là… ‘c nhứt’ giỏi hơn… hay là ‘cảnh dát’ giỏi hơn?”
Tô Ngộ và Lâm Tuyết thoáng ngẩn ra. Còn Tô Tuế, chỉ thoáng chốc đã hiểu bé đang muốn so sánh gì.
Rốt cuộc là trẻ con nào cũng sùng bái cảnh sát, hay Hứa Kim Triêu đã ‘mua chuộc’ nó bằng cách nào, mà trong đầu cứ suốt ngày qu quẩn hình bóng ?
“An An, mau ăn cơm . Ăn xong chị xem Ultraman với em, được kh?” – Tô Tuế vội đánh trống lảng.
nhóc th minh lập tức hiểu ý, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”
Sau bữa cơm, Tô Tuế thật sự ngồi cùng xem hết Ultraman mới rời .
Bên ngoài, trời đã tối hẳn. Tô Ngộ định lái xe đưa cô về, nhưng cô từ chối.
Honey Honey Sweet ♡♡
Rời khỏi nhà , thay vì bắt xe thẳng về, Tô Tuế lại rẽ sang con đường dẫn đến căn nhà cũ. Từ ngày bà mất, cô đã kh còn sống ở đó.
Khi nãy trong bữa cơm, cô nghe nhắc đến chuyện căn nhà cũ thể sắp bị phá dỡ. Bỗng dưng, cô muốn ghé lại một lần.
Căn nhà vẫn như trong ký ức, chỉ là khi đứng giữa những tòa nhà mới mọc xung qu, nó trở nên tồi tàn hơn nhiều.
Vì kh ý định đến từ trước nên cô kh mang chìa khóa, chỉ lo qu phía ngoài.
Chú bảo vệ cũng đã đổi khác, tr già hơn, vừa th cô đứng mãi liền kéo ghế ra ngồi, ánh mắt cảnh giác cô chăm chăm.
Tô Tuế th buồn cười. tr giống kẻ xấu lắm ?
Kh muốn làm cụ lo lắng, cô chỉ nán lại một lát quay .
Vừa bước ra khỏi con hẻm, ngang qua quầy đồ nướng quen thuộc, bỗng tiếng gọi từ sau lưng
“Tô Tuế?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.