Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 49: Ai không có lương tâm
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 49
“Ai kh lương tâm”
“Tô Tuế?”
Giọng nói kia vang lên mang theo chút thăm dò, dường như còn chưa dám chắc c.
Tô Tuế dừng bước, quay đầu về hướng phát ra giọng nói.
Trước quầy nướng, m chiếc bàn nhỏ đã kín . Trong đám đ , một tên con trai cất tiếng gọi tên cô, vừa th cô ngoảnh lại liền lập tức đứng lên.
Ánh đèn chùm nhỏ treo bên quầy hàng rọi thẳng vào mắt khiến Tô Tuế vô thức nheo lại, nhất thời kh rõ được gương mặt đối diện.
kia thì chỉ thoáng qua đã nhận ra cô, khóe môi cong lên: “Đúng là chị thật .”
bước lên vài bước, gương mặt dần hiện rõ dưới ánh sáng. Ngay khoảnh khắc đó, Tô Tuế nhận ra đó là ai.
Trong đầu cô chợt vang lên những lời từng nói: nhà họ Lâm từng đến căn nhà cũ dò hỏi tin tức về cô.
Kh ngờ, hôm nay lại tình cờ chạm mặt ở đây.
Tô Tuế im lặng, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía , kh chứa l một tia ấm áp.
“ Hào, cô gái này là ai thế?” – một bên cạnh cất tiếng hỏi.
Lâm Tử Hào nhếch môi cười, đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m bên má trái, giọng ệu lười nhác mà vô lại: “Chị .”
“Ồ, thì ra là chị gái của Hào. Thất lễ , thất lễ . Chị gái, qua đây cùng uống một chút chứ?”
Lời vừa dứt, m kẻ xung qu liền phá lên cười.
Lâm Tử Hào cũng phụ họa, giọng ệu chẳng khác gì châm chọc: “Đúng đ, chị. Lâu lắm kh gặp, đến đây ngồi xuống nói chuyện một lát .”
Khóe môi Tô Tuế khẽ nhếch, trong lòng chỉ th nực cười.
Nhiều năm trôi qua, tính cách vô lại của vẫn chẳng hề thay đổi. Đã ngoài hai mươi tuổi, vậy mà vẫn qu quẩn với những cuộc ăn chơi cùng đám này.
Vẫn khiến khác cảm th chán ghét như trước kia.
Cô vốn định xoay bỏ , nhưng sự khinh bỉ đối với những hành động của nhà họ Lâm lại dâng lên tận xương tủy, khiến bước chân khựng lại.
Tô Tuế quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng thẳng vào : “Lâm Tử Hào, làm phiền chuyển lời đến nhà họ Lâm, đừng đến đây nghe ngóng tin tức gì về nữa. nói cho rõ luôn, sẽ kh thăm bà ta.”
Cho dù Lưu Tố chết, cô cũng sẽ kh rơi một giọt nước mắt nào.
Lâm Tử Hào thoáng ngây , vẻ mặt chợt trở nên nghiêm túc: “Chị đã biết bà nội bệnh nặng mà vẫn kh đến thăm, chị đúng là kh lương tâm.”
Khóe môi Tô Tuế cong lên, giọng châm chọc: “Đó là bà của . chẳng đã được bà ta nuôi dưỡng từ nhỏ ? Bây giờ bà ta bệnh , vậy mà còn ngồi đây chơi bời với đám bạn này.”
Cô dừng lại giây lát nói tiếp, từng chữ sắc bén: “Cho nên rốt cuộc ai kh lương tâm, trong lòng tự biết rõ.”
Sự mỉa mai lộ rõ trong lời cô.
Những gì nhà họ Lâm từng đối xử với mẹ con cô, cả đời này cô sẽ kh bao giờ quên.
Sắc mặt Lâm Tử Hào lập tức sa sầm: “M năm kh gặp, xem ra chị đã học được cách ăn nói lưu loát nhỉ.”
Tô Tuế th thái độ của đã quá rõ ràng, liền xoay định bỏ .
Nhưng chưa kịp bước , phía sau đã vang lên tiếng ghế nhựa kéo ken két, bóng dáng Lâm Tử Hào nh chóng c trước mặt cô.
“Chị kh thăm cũng được,” cười nhạt, “nhưng ít nhất cũng đưa chút tiền.”
Giờ gầy gò hơn trước, làn da sạm đen, tóc nhuộm lởm chởm chẳng rõ vàng hay đỏ, tr chẳng khác nào m th niên ăn chơi ngoài phố.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thậm chí, trong mắt Tô Tuế, m th niên đó còn thuận mắt hơn .
“Kh .” – cô đáp lạnh lùng.
Ánh mắt Lâm Tử Hào lướt qua cô, giọng mỉa mai: “Xem ra m năm nay chị sống cũng khá tốt nhỉ. Quần áo, túi xách toàn hàng hiệu, nhưng lại chẳng nổi chút tiền để cho già trong nhà?”
Tô Tuế thản nhiên: “Đúng, tiền thăm bệnh kh .”
Lời nói quá rõ ràng khiến lập tức hiểu ý. tức tối vươn tay giữ chặt cánh tay cô.
Dây balo trên vai trượt xuống, Tô Tuế bật cười giận dữ: “? Đòi tiền kh được thì muốn cướp à? tin kh, báo cảnh sát ngay bây giờ.”
Lâm Tử Hào vốn là kẻ mặt dày, đã từng vào trại, nên đâu sợ.
Cả hai giằng co quyết liệt. Chủ quán thịt nướng bên cạnh cau mày, đã nghe hết cuộc đối thoại từ nãy đến giờ, biết rõ đây là mâu thuẫn gia đình.
Một bên còn là khách quen, mà đối diện lại là loại chẳng dễ dây vào, nên chỉ đứng , kh dám can thiệp.
Động tác kéo giằng ngày càng mạnh, rõ ràng cô gái đang ở thế bất lợi. Cuối cùng chủ cũng kh nhịn được, thấp giọng khuyên: “Cái đó… hai từ từ nói chuyện…”
“Ông chủ, khuyên lo m xiên nướng của thì hơn.” – một gã xăm trổ chen lời.
Chủ quán lập tức im bặt.
_____________________________
Giữa lúc , một chiếc SUV hiện đại màu đen đang di chuyển chậm rãi giữa dòng xe cộ đ đúc.
Một phụ nữ tóc ngắn xinh đẹp ngồi ở ghế lái, trên miệng còn ngậm ếu thuốc đang hút dở.
“ khu này đ thế? Đây là chỗ nào vậy?” – trai ngồi ghế phụ càu nhàu.
“Đường Thượng Hà Tây. Nghe nói gần đây chợ đêm.” – phía sau đáp.
“Tiểu Lương, chuyển đến đây gần tháng mà còn chưa quen đường à?”
tên Tiểu Lương cười gượng: “Khả năng xác định phương hướng của kh tốt.”
Nghe vậy, Hứa Kim Triêu bỗng mở mắt, ra ngoài cửa sổ.
Đường Thượng Hà Tây… trước kia Tô Tuế từng sống ở đây.
Honey Honey Sweet ♡♡
Xe chậm rãi tiến về phía trước. Chỉ một thoáng, ánh mắt khựng lại – bên kia đường, một bóng dáng quen thuộc.
“Ôn Thư Nhan, dừng xe lại!”
“Gì cơ?” – Ôn Thư Nhan ngạc nhiên.
“Nh lên!” – giọng Hứa Kim Triêu chút khẩn thiết.
M trên xe đều tò mò, Ôn Thư Nhan kh hỏi thêm, cho xe tấp vào lề.
Chưa kịp hỏi rốt cuộc muốn làm gì, cô đã th Hứa Kim Triêu mở cửa, lao nh sang bên kia đường.
“Này! Đội trưởng Hứa, đâu vậy?” – Trương Dật Phàm gọi theo.
Hứa Kim Triêu kh trả lời lại, cũng kh biết là do kh nghe th hay là lười đáp lại.
…
Bên kia đường, Tô Tuế và Lâm Tử Hào vẫn giằng co. qua lại hiếu kỳ dừng lại xem, nhưng kh ai can thiệp.
“Lâm Tử Hào, thể chút mặt mũi kh?”
“Còn chị thì lương tâm kh?” – gằn giọng.
Tô Tuế siết chặt tay, định rút ện thoại. Lâm Tử Hào lập tức chặn lại, ánh mắt khiêu khích.
Đúng lúc
Một chiếc nạng từ đâu bay tới, đập thẳng vào lưng Lâm Tử Hào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.