Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 56: Sắc đẹp làm người ta mê muội
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 56
“Sắc đẹp làm ta mê ”
Đã m ngày trôi qua kể từ khi hôn lễ kết thúc, trong khoảng thời gian đó Tô Tuế luôn cố tình tránh mặt Hứa Kim Triêu.
Điều kỳ lạ là, trước kia bận rộn đến mức hiếm khi về nhà, vậy mà gần đây ngày nào cũng ở nhà. Cũng vì thế mà cô ngại dắt chó dạo, bởi chỉ cần bước ra ngoài là thể nào cũng chạm mặt .
Hai hôm trước, Dư Tiểu Tiểu gọi ện báo rằng cô sẽ đến Vinh Thành c tác vài ngày, tiện thể ghé thăm Tô Tuế. Tính ra, từ khi cô trở về đây, hai đã gần nửa năm chưa gặp lại.
Hôm nay trời trong x quang đãng, Tô Tuế tính ra siêu thị mua ít đồ. Dù , khi Tiểu Ngư đến, chắc c cô sẽ giục Tô Tuế nấu một vài món ngon để đãi.
Chiêu Đào Hoa cũng đã m ngày liền kh được ra ngoài. Vừa th cô thay đồ, nó lập tức chạy ra ngồi chặn ở cửa, vẻ mặt như muốn nói: Nếu chị kh đưa , thì cũng đừng hòng bước ra khỏi cửa.
Một một chó còn đang giằng co thì bất ngờ tiếng gõ cửa vang lên.
Tô Tuế qua mắt mèo, phát hiện là Hứa Kim Triêu, liền vờ như kh ở nhà.
Kh lâu sau, tiếng gõ cửa lại vang lên lần thứ hai.
Cô vẫn giữ im lặng, thậm chí còn đưa tay bịt miệng Chiêu Đào Hoa.
Một lúc sau, bên ngoài cũng yên tĩnh hẳn.
Khi cô thở phào, cho rằng Hứa Kim Triêu đã rời , thì chiếc ện thoại đặt trên kệ giày bỗng vang lên.
Cô quay đầu .
[XJZ: Mở cửa, biết ở nhà.]
Tô Tuế: “…”
Rõ ràng đây là chiêu đánh lừa, cô tuyệt đối kh được mắc bẫy.
Nhưng ngay sau đó, một tin n nữa được gửi tới.
[XJZ: đã nghe th tiếng th báo WeChat của .]
Được thôi, lần này đúng là cô sơ suất thật .
Cô khẽ hé cửa, chỉ để lộ đôi mắt: “ chuyện gì ?”
Hứa Kim Triêu th dáng vẻ như sợ bị ăn thịt của cô thì bật cười, nhướng mày, kho tay chằm chằm: “Tô Tuế, đang cố tình tránh mặt à?”
Đứng nấp sau cánh cửa, Tô Tuế ngượng ngùng khảy ngón tay, nhưng vẫn giữ nụ cười: “Đâu , nghĩ nhiều .”
Hứa Kim Triêu im lặng cô vài giây, khẽ kéo dài giọng “ồ”, tiếp đó hỏi: “Vậy chuyện lần trước nói, suy nghĩ thế nào ?”
“....”
“Hả?”
Nụ cười của Tô Tuế thoáng trở nên gượng gạo: “ cảm th… làm vậy hơi kh ổn… thể về nói lại với ba mẹ, tin chú dì sẽ hiểu.”
Th Hứa Kim Triêu kh đáp, cô ngỡ rằng lời tác dụng, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay khoảnh khắc , bỗng cúi xuống, để ánh mắt ngang tầm với cô, khóe môi cong lên nụ cười rạng rỡ: “Tô Tuế, kh thể th c.h.ế.t mà kh cứu được đâu.”
Kh biết vì hành động bất ngờ hay vì nụ cười quá sáng lạn, gương mặt Tô Tuế chợt đỏ bừng.
Trong đầu cô bất giác hiện lên một kỷ niệm thời học.
________________________________
Hôm đó là một ngày cuối tuần. Hứa Kim Triêu ‘tình cờ’ cùng vài bạn đến *Ngẫu Ngộ, lại ‘tình cờ’ chạm mặt Tô Tuế. Lúc , còn cười đùa, khen cái tên quán net nghe thú vị.
*Ngẫu Ngộ: tình cờ gặp gỡ.
Honey Honey Sweet ♡♡
rủ Tô Tuế cùng bọn họ chơi game. Ban đầu, m bạn còn nghi ngờ, nghĩ một cô gái thì thể giỏi đến đâu.
Kết quả chỉ sau một trận, từng đều tìm cách ôm chặt ‘đùi to’ này, trong khi Hứa Kim Triêu thì họ bằng ánh mắt khinh bỉ.
Chơi được khoảng nửa tiếng, bất ngờ nhận được cuộc gọi. ở đầu dây dường như đang hỏi đang ở đâu.
Vừa mở miệng, Hứa Kim Triêu đã bắt đầu bịa chuyện: đang giúp bạn học kèm bài.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dĩ nhiên, đối phương kh tin.
quay sang Tô Tuế bên cạnh, chỉ vào ện thoại: “Giúp một việc .”
Tô Tuế đã nghe rõ nội dung cuộc gọi ban nãy, trong lòng thoáng hiểu muốn nhờ gì.
Cô do dự hỏi: “Ai vậy?”
Hứa Kim Triêu: “Mẹ .”
Tô Tuế sững vài giây, vội xua tay lia lịa, lắc đầu như cái trống bỏi.
Khi , cũng giống như bây giờ, Hứa Kim Triêu cười rạng rỡ với cô: “Bạn học Tô Tuế, kh thể th c.h.ế.t mà kh cứu.”
Ngày hôm chính là lần đầu tiên trong đời cô nói dối.
Cô từng nghĩ sau ngần năm, bản thân ít nhiều cũng đã trưởng thành. Thế nhưng chỉ cần đối diện với Hứa Kim Triêu, cô mới nhận ra vẫn chẳng tiến bộ bao nhiêu.
Cho nên, khi lại nghe nói câu lần nữa, cô như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu đồng ý.
Đợi đến khi khép cửa lại, Tô Tuế mới bừng tỉnh – vừa Hứa Kim Triêu rõ ràng đã dùng mỹ nam kế với cô!
Đúng là muốn l mạng mà. Trước sự mê hoặc , cô làm chống đỡ nổi?
Vậy mà cô lại đồng ý dễ dàng giả làm bạn gái để đối phó bố mẹ …
Thật đúng là nhan sắc khiến ta mê !
Lúc này, đương sự là cô đang hối hận muốn chết, kh biết còn kịp nuốt lời kh.
‘Cốc cốc cốc’
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Tô Tuế mở cửa, vẫn là Hứa Kim Triêu.
Chưa kịp hỏi, đã lên tiếng: “Quên nói, hai ngày nữa thể mẹ sẽ qua đây, chuẩn bị tâm lý trước .”
Tô Tuế: “.... Bây giờ từ chối còn kịp kh?”
nhướng mày: “Kh kịp nữa .”
Ngừng một chút, nói tiếp: “Hơn nữa, chẳng cũng đang bị gia đình giục xem mắt ? Đây chẳng là cách hoàn hảo nhất à?”
Tô Tuế suy nghĩ kỹ, cảm th lời cũng lý.
Thế là, cô đã bị thuyết phục.
“ ra ngoài à?” – Hứa Kim Triêu hỏi.
“Ừ, siêu thị.”
gật đầu: “Đi cùng , đúng lúc tủ lạnh nhà trống trơn.”
…
Cứ thế, Tô Tuế lại một lần nữa ngồi trên xe Hứa Kim Triêu, cùng đến siêu thị lớn gần nhà.
lẽ vì đã quen ở cạnh nhau nên lần này Tô Tuế cũng th thoải mái hơn, hai trò chuyện thêm được vài câu.
nói gần đây cục đã cho nghỉ phép hai ngày. Hung thủ trong hai vụ án trước cũng vừa bị bắt, vài hôm nữa sẽ tin đưa ra c khai.
Vào siêu thị, Tô Tuế l một chiếc xe đẩy lớn, thẳng đến khu ẩm thực. Thứ gì cô cũng muốn ngó qua, nhưng lý trí vẫn nhắc nhở kiềm chế.
Trong khi đó, Hứa Kim Triêu chỉ nhàn nhã phía sau, tiện tay l đồ bỏ vào giỏ, chẳng thèm giá cả hay thương hiệu.
Khi Tô Tuế lựa chọn xong quay lại bỏ đồ vào xe, cô mới phát hiện giỏ hàng đã đầy một nửa.
Cô với vẻ mặt phức tạp, gợi ý: “Hay là… tự đẩy thêm một xe khác ?”
Hứa Kim Triêu vừa l thêm đồ, vừa nghiêng đầu cô: “ vấn đề gì ?”
Tô Tuế: “.....”
Cô thật sự muốn hỏi, bắt cô đẩy hết cả đống đồ chọn, hợp lý kh?
Nhưng chẳng mảy may để ý, vẫn tiếp tục chất đồ vào xe.
Tô Tuế đành mặc kệ, quay sang chọn đồ của .
Còn Hứa Kim Triêu, khóe miệng khẽ cong lên.
Giữa lúc hai đang mải chọn đồ, bỗng tiếng ai đó gọi tên Hứa Kim Triêu từ phía sau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.