Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 55: Kế hoạch dài hạn

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 55

“Kế hoạch dài hạn”

“Khụ khụ khụ”

Tô Tuế ho sặc sụa, đến mức tay lắc lư làm trà đổ ra ngoài.

“Tuế Tuế, con kh chứ? Uống trà mà cũng bị sặc à?” – Lâm Tuyết lo lắng, vội đưa khăn gi cho cô lau tay.

“Kh, kh đâu ạ… trà hơi nóng thôi.” – Tô Tuế lúng túng đáp, trong lòng lại thoáng giật : Chẳng lẽ lại trùng hợp đến thế

Động tĩnh bên này nh chóng thu hút ánh mắt của Hứa Kim Triêu. Khóe môi khẽ cong, chậm rãi bước về phía đó.

“Bố, mẹ.”

Khương Khả Tinh ngẩng đầu, trách một câu: “Bảo con đến sớm hơn cơ mà, giờ mới tới?”

Nói , bà đưa mắt từ đầu đến chân, ánh mắt thoáng hiện vẻ kh vừa ý.

Ăn mặc kiểu gì thế này? Xem mắt là do chủ động đồng ý, chẳng lẽ kh thể ăn mặc tôn trọng ta một chút ?

Hứa Kim Triêu nhận ra ngay sự chê trách trong ánh mắt của mẹ yêu quý. mỉm cười, giải thích: “Con vừa từ cục vội vã chạy đến đây, còn chưa kịp chỉnh tề lại.”

Nói xong, quay sang Tô Tuế và Lâm Tuyết đang ngồi đối diện, lễ phép mỉm cười chào hỏi.

Đẹp trai, hiểu chuyện, lại biết lễ độ – quả thật tính cách cũng kh tệ. Chỉ một ánh thôi, Lâm Tuyết đã cảm th hài lòng về Hứa Kim Triêu.

Trái lại, nét mặt Tô Ngộ lại phần kỳ lạ. Ông đưa mắt Hứa Kim Triêu, lại liếc sang Tô Tuế, cô cháu gái đang ước gì thể biến mất ngay lúc này.

Nếu kh nhầm… thì trai này chính là hàng xóm đối diện của Tô Tuế.

Chuyện này… thật sự chỉ là trùng hợp ?

Trong lòng d lên vài phần nghi ngờ.

Hứa Kim Triêu ềm nhiên đón nhận ánh mắt dò xét từ mọi , sau đó thản nhiên ngồi xuống cạnh Tô Tuế, nghiêng đầu chào nhỏ: “Hi.”

Ngay khoảnh khắc , ánh mắt cả bàn lập tức đổ dồn về phía hai .

“…Ừm.”

Tô Tuế gượng gạo nở một nụ cười, cố tỏ ra tự nhiên. Nhưng trong lòng lại chấn động – kh ngờ “đối tượng xem mắt” mà từng nhắc đến… lại chính là cô.

“Nghe nói trước đây hai đứa từng học cùng trường?” – Khương Khả Tinh ngồi bên cạnh lên tiếng hỏi.

Tô Tuế thoáng Hứa Kim Triêu, gật đầu: “Đúng ạ.”

“Còn là bạn cùng bàn ạ.” – Hứa Kim Triêu thong thả bổ sung thêm, khóe môi cong nhẹ.

“....”

Tô Tuế lại lén một lần nữa, bất giác nảy ra suy nghĩ – chẳng lẽ này sớm đã biết trước ?

Bắt gặp ánh mắt của cô, Hứa Kim Triêu cũng nghiêng đầu sang, cố ý hỏi: “ thế, nói sai à? Hay là còn muốn bổ sung thêm gì?”

Được , rõ ràng là đang cố ý chọc ghẹo cô.

Kh muốn tỏ ra quá bị động, Tô Tuế mỉm cười, thản nhiên tiếp lời: “Ừm… bây giờ còn là hàng xóm nữa.”

Câu nói vừa thốt ra, ánh mắt mọi liền trở nên khác lạ.

Quá trùng hợp chăng?

Khương Khả Tinh chú ý đến những ánh cùng động tác nhỏ của hai , khóe miệng khẽ cong.

Bà dường như đã hiểu ra: thằng nhóc này rõ ràng đã tính toán từ lâu.

Chẳng trách trước kia, ngay cả khi cái chân còn tập tễnh, vẫn nhất quyết ra ngoài thuê nhà.

Chẳng trách hôm đó còn đặc biệt hỏi rõ họ tên của cô gái.

Thật là… cái tính cách vòng vo này kh biết rốt cuộc thừa hưởng từ ai. Nói thẳng ra thì nh gọn hơn kh?

Hứa Kim Triêu nh chóng nhận ra ánh mắt soi mói của Khương nữ sĩ, cứ như thể bà sợ khác kh th vậy.

Thế nhưng chỉ thuận theo, quay đầu sang Tô Tuế, khẽ nói: “Vừa ở dưới lầu gặp bạn học cũ, nói là việc tìm .”

“Ai thế?”

Honey Honey Sweet ♡♡

“Kh quen.”

Tô Tuế: “…”

Cô nghi ngờ đang bịa chuyện, nhưng lại chẳng bằng chứng nào để bắt bẻ.

“Kh , kh . Các con việc thì cứ trước, đừng để ý đến chúng ta.” – Khương Khả Tinh lập tức lên tiếng.

“Đúng, đúng, trẻ thì nên tự do chơi.” – Lâm Tuyết cũng vội vàng phụ họa.

Th Tô Tuế và Hứa Kim Triêu đứng dậy chuẩn bị rời , Tô Quân An vốn đang im lặng ăn bánh ngọt cũng lập tức bật dậy định theo sau.

Nhưng Lâm Tuyết nh tay giữ bé lại, ánh mắt ra hiệu rõ ràng: Con ngoan ngoãn ngồi đây, đừng làm phiền chị.

_________________

Sảnh tầng một chật kín khách khứa. Khi vừa xuống lầu, họ liền gặp chú rể Chu Đàm Th cùng bố mẹ đang đứng trước cửa tiếp khách.

Hứa Kim Triêu tiến lại, tùy ý chào hỏi: “Tân hôn vui vẻ nhé, mặt lạnh.”

Chu Đàm Th chỉ liếc qua , nhàn nhạt đáp: “Cảm ơn.”

“Chậc, ngày vui trọng đại, thể nở một nụ cười kh?” – Hứa Kim Triêu tỏ vẻ ghét bỏ.

Chu Đàm Th chẳng buồn để ý, ánh mắt lại rơi xuống Tô Tuế phía sau .

Trước đây từng nghe Trần Điềm Kim nói, Hứa Kim Triêu hình như thầm thích một cô gái… Xem ra chính là cô .

“Ồ.” – Chu Đàm Th bỗng cất giọng, “ tốt nhất nên lo chuyện của thì hơn.”

Hứa Kim Triêu: “?”

ta kh buồn giải thích thêm, quay sang chào hỏi bên cạnh.

Hứa Kim Triêu hoàn toàn kh hiểu ý tứ, chỉ th đối phương nhỏ nhen, liền tr thủ bu thêm vài câu mỉa mai.

Khi quay lại, chợt nhận ra Tô Tuế đã biến mất. qu một vòng, cuối cùng th cô đứng bên ngoài khách sạn.

“Đẹp kh?”

Nghe giọng nói quen thuộc, Tô Tuế quay đầu, th Hứa Kim Triêu đang từ sảnh bước ra, tiến lại gần.

Cô mỉm cười, lại quay sang ngắm những bức ảnh cưới trên kệ trưng bày.

“Đẹp.”

Trong số những cô gái cô quen, Trần Điềm Kim vốn đã xinh đẹp, hôm nay trong chiếc váy cưới lại càng rực rỡ như c chúa nhỏ.

Từ bộ đồng phục học sinh đến váy cưới, cuối cùng được gả cho yêu từ thuở th xuân.

Quả thực khiến khác ngưỡng mộ kh thôi.

Một lát sau, như chợt nhớ ra ều gì, cô nghiêng đầu , tò mò hỏi: “ hỏi một chuyện được kh?”

“Chuyện gì?”

… thật sự chưa từng thích Trần Điềm Kim ?”

“...”

Kh biết ảo giác hay kh, nhưng Hứa Kim Triêu lại nghe trong giọng cô vương chút đồng cảm.

ý gì?

Nhiều năm trôi qua , cô vẫn nghĩ từng thích Trần Điềm Kim?

Th cô gái kết hôn, tỏ ra buồn bã mới đúng ?

Như nhận ra sắc mặt hơi trầm xuống, Tô Tuế vội vàng đổi giọng: “ chỉ tiện hỏi thôi, đừng để bụng.”

Hứa Kim Triêu bật cười khẽ, giọng chút châm chọc: “, ghen ?”

Tô Tuế im lặng giây lát, thành thật đáp: “Kh hẳn. chỉ cảm th trước đây đối xử với cô khác, thật ra mọi đều tò mò.”

Hứa Kim Triêu cô chăm chú, kh trả lời ngay. Một lúc sau, đột ngột cong khóe môi, thấp giọng cười: “Muốn biết lý do ? đồng ý với một chuyện, sẽ nói cho biết.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 55

“Kế hoạch dài hạn”

“Khụ khụ khụ”

Tô Tuế ho sặc sụa, đến mức tay lắc lư làm trà đổ ra ngoài.

“Tuế Tuế, con kh chứ? Uống trà mà cũng bị sặc à?” – Lâm Tuyết lo lắng, vội đưa khăn gi cho cô lau tay.

“Kh, kh đâu ạ… trà hơi nóng thôi.” – Tô Tuế lúng túng đáp, trong lòng lại thoáng giật : Chẳng lẽ lại trùng hợp đến thế

Động tĩnh bên này nh chóng thu hút ánh mắt của Hứa Kim Triêu. Khóe môi khẽ cong, chậm rãi bước về phía đó.

“Bố, mẹ.”

Khương Khả Tinh ngẩng đầu, trách một câu: “Bảo con đến sớm hơn cơ mà, giờ mới tới?”

Nói , bà đưa mắt từ đầu đến chân, ánh mắt thoáng hiện vẻ kh vừa ý.

Ăn mặc kiểu gì thế này? Xem mắt là do chủ động đồng ý, chẳng lẽ kh thể ăn mặc tôn trọng ta một chút ?

Hứa Kim Triêu nhận ra ngay sự chê trách trong ánh mắt của mẹ yêu quý. mỉm cười, giải thích: “Con vừa từ cục vội vã chạy đến đây, còn chưa kịp chỉnh tề lại.”

Nói xong, quay sang Tô Tuế và Lâm Tuyết đang ngồi đối diện, lễ phép mỉm cười chào hỏi.

Đẹp trai, hiểu chuyện, lại biết lễ độ – quả thật tính cách cũng kh tệ. Chỉ một ánh thôi, Lâm Tuyết đã cảm th hài lòng về Hứa Kim Triêu.

Trái lại, nét mặt Tô Ngộ lại phần kỳ lạ. Ông đưa mắt Hứa Kim Triêu, lại liếc sang Tô Tuế, cô cháu gái đang ước gì thể biến mất ngay lúc này.

Nếu kh nhầm… thì trai này chính là hàng xóm đối diện của Tô Tuế.

Chuyện này… thật sự chỉ là trùng hợp ?

Trong lòng d lên vài phần nghi ngờ.

Hứa Kim Triêu ềm nhiên đón nhận ánh mắt dò xét từ mọi , sau đó thản nhiên ngồi xuống cạnh Tô Tuế, nghiêng đầu chào nhỏ: “Hi.”

Ngay khoảnh khắc , ánh mắt cả bàn lập tức đổ dồn về phía hai .

“…Ừm.”

Tô Tuế gượng gạo nở một nụ cười, cố tỏ ra tự nhiên. Nhưng trong lòng lại chấn động – kh ngờ “đối tượng xem mắt” mà từng nhắc đến… lại chính là cô.

“Nghe nói trước đây hai đứa từng học cùng trường?” – Khương Khả Tinh ngồi bên cạnh lên tiếng hỏi.

Tô Tuế thoáng Hứa Kim Triêu, gật đầu: “Đúng ạ.”

“Còn là bạn cùng bàn ạ.” – Hứa Kim Triêu thong thả bổ sung thêm, khóe môi cong nhẹ.

“....”

Tô Tuế lại lén một lần nữa, bất giác nảy ra suy nghĩ – chẳng lẽ này sớm đã biết trước ?

Bắt gặp ánh mắt của cô, Hứa Kim Triêu cũng nghiêng đầu sang, cố ý hỏi: “ thế, nói sai à? Hay là còn muốn bổ sung thêm gì?”

Được , rõ ràng là đang cố ý chọc ghẹo cô.

Kh muốn tỏ ra quá bị động, Tô Tuế mỉm cười, thản nhiên tiếp lời: “Ừm… bây giờ còn là hàng xóm nữa.”

Câu nói vừa thốt ra, ánh mắt mọi liền trở nên khác lạ.

Quá trùng hợp chăng?

Khương Khả Tinh chú ý đến những ánh cùng động tác nhỏ của hai , khóe miệng khẽ cong.

Bà dường như đã hiểu ra: thằng nhóc này rõ ràng đã tính toán từ lâu.

Chẳng trách trước kia, ngay cả khi cái chân còn tập tễnh, vẫn nhất quyết ra ngoài thuê nhà.

Chẳng trách hôm đó còn đặc biệt hỏi rõ họ tên của cô gái.

Thật là… cái tính cách vòng vo này kh biết rốt cuộc thừa hưởng từ ai. Nói thẳng ra thì nh gọn hơn kh?

Hứa Kim Triêu nh chóng nhận ra ánh mắt soi mói của Khương nữ sĩ, cứ như thể bà sợ khác kh th vậy.

Thế nhưng chỉ thuận theo, quay đầu sang Tô Tuế, khẽ nói: “Vừa ở dưới lầu gặp bạn học cũ, nói là việc tìm .”

“Ai thế?”

“Kh quen.”

Tô Tuế: “…”

Cô nghi ngờ đang bịa chuyện, nhưng lại chẳng bằng chứng nào để bắt bẻ.

“Kh , kh . Các con việc thì cứ trước, đừng để ý đến chúng ta.” – Khương Khả Tinh lập tức lên tiếng.

“Đúng, đúng, trẻ thì nên tự do chơi.” – Lâm Tuyết cũng vội vàng phụ họa.

Th Tô Tuế và Hứa Kim Triêu đứng dậy chuẩn bị rời , Tô Quân An vốn đang im lặng ăn bánh ngọt cũng lập tức bật dậy định theo sau.

Nhưng Lâm Tuyết nh tay giữ bé lại, ánh mắt ra hiệu rõ ràng: Con ngoan ngoãn ngồi đây, đừng làm phiền chị.

_________________

Sảnh tầng một chật kín khách khứa. Khi vừa xuống lầu, họ liền gặp chú rể Chu Đàm Th cùng bố mẹ đang đứng trước cửa tiếp khách.

Hứa Kim Triêu tiến lại, tùy ý chào hỏi: “Tân hôn vui vẻ nhé, mặt lạnh.”

Chu Đàm Th chỉ liếc qua , nhàn nhạt đáp: “Cảm ơn.”

“Chậc, ngày vui trọng đại, thể nở một nụ cười kh?” – Hứa Kim Triêu tỏ vẻ ghét bỏ.

Chu Đàm Th chẳng buồn để ý, ánh mắt lại rơi xuống Tô Tuế phía sau .

Trước đây từng nghe Trần Điềm Kim nói, Hứa Kim Triêu hình như thầm thích một cô gái… Xem ra chính là cô .

“Ồ.” – Chu Đàm Th bỗng cất giọng, “ tốt nhất nên lo chuyện của thì hơn.”

Hứa Kim Triêu: “?”

ta kh buồn giải thích thêm, quay sang chào hỏi bên cạnh.

Hứa Kim Triêu hoàn toàn kh hiểu ý tứ, chỉ th đối phương nhỏ nhen, liền tr thủ bu thêm vài câu mỉa mai.

Khi quay lại, chợt nhận ra Tô Tuế đã biến mất. qu một vòng, cuối cùng th cô đứng bên ngoài khách sạn.

“Đẹp kh?”

Nghe giọng nói quen thuộc, Tô Tuế quay đầu, th Hứa Kim Triêu đang từ sảnh bước ra, tiến lại gần.

Cô mỉm cười, lại quay sang ngắm những bức ảnh cưới trên kệ trưng bày.

“Đẹp.”

Trong số những cô gái cô quen, Trần Điềm Kim vốn đã xinh đẹp, hôm nay trong chiếc váy cưới lại càng rực rỡ như c chúa nhỏ.

Từ bộ đồng phục học sinh đến váy cưới, cuối cùng được gả cho yêu từ thuở th xuân.

Quả thực khiến khác ngưỡng mộ kh thôi.

Một lát sau, như chợt nhớ ra ều gì, cô nghiêng đầu , tò mò hỏi: “ hỏi một chuyện được kh?”

“Chuyện gì?”

… thật sự chưa từng thích Trần Điềm Kim ?”

“...”

Kh biết ảo giác hay kh, nhưng Hứa Kim Triêu lại nghe trong giọng cô vương chút đồng cảm.

ý gì?

Nhiều năm trôi qua , cô vẫn nghĩ từng thích Trần Điềm Kim?

Th cô gái kết hôn, tỏ ra buồn bã mới đúng ?

Như nhận ra sắc mặt hơi trầm xuống, Tô Tuế vội vàng đổi giọng: “ chỉ tiện hỏi thôi, đừng để bụng.”

Hứa Kim Triêu bật cười khẽ, giọng chút châm chọc: “, ghen ?”

Tô Tuế im lặng giây lát, thành thật đáp: “Kh hẳn. chỉ cảm th trước đây đối xử với cô khác, thật ra mọi đều tò mò.”

Hứa Kim Triêu cô chăm chú, kh trả lời ngay. Một lúc sau, đột ngột cong khóe môi, thấp giọng cười: “Muốn biết lý do ? đồng ý với một chuyện, sẽ nói cho biết."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...