Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 58:

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 58

Tô Tuế lập tức nhéo cánh tay Tiểu Ngư, ghé sát nói nhỏ: “ nói khẽ thôi! Với lại, thể đổi cách diễn đạt khác được kh?”

Dư Tiểu Tiểu chớp mắt cô, kh nói gì mà đẩy cô lên xe.

Hứa Kim Triêu sắp xếp hành lý xong quay lại, th Tô Tuế đã ngồi cùng bạn ở hàng ghế sau, cũng chẳng nói gì thêm.

Xem đồng hồ, nghiêng đầu hỏi: “Bạn chắc chưa ăn gì, hay chúng ta ăn trước nhé?”

“Được…” – Dư Tiểu Tiểu vừa gật đầu thì đã bị Tô Tuế kéo lại, nh miệng đáp thay: “Kh cần đâu, cô đã ăn cơm hộp trên máy bay , đúng kh?”

Honey Honey Sweet ♡♡

ánh mắt ra hiệu liên tục của Tô Tuế, Dư Tiểu Tiểu chỉ đành phụ họa: “Đúng, ăn .”

“Vậy được thôi.” – Hứa Kim Triêu khẽ gật đầu, mắt về phía Tô Tuế.

Bị ánh chạm tới, Tô Tuế hơi chột dạ. Thật ra cô kh hề cố ý nói dối, chỉ lo cái miệng kh giữ được của Tiểu Ngư, ở lâu thêm chút thôi là chẳng biết cô sẽ buột miệng ra ều gì nữa.

Dư Tiểu Tiểu cũng nhận ra ều đó, ghé tai Tô Tuế thì thầm chắc nịch: “ yên tâm, tớ sẽ kh nói lung tung đâu.”

Tô Tuế lườm cô, trên mặt viết rõ m chữ: Tớ kh tin.

Trên đường về vốn dĩ khá thuận lợi, nhưng đến đoạn cao tốc gần sân bay lại xảy ra vụ va chạm liên hoàn khiến xe cộ ùn tắc.

Ngồi trong xe, Dư Tiểu Tiểu m lần suýt nữa bật hỏi rốt cuộc hai bắt đầu từ khi nào, nhưng mỗi lần ánh mắt cảnh cáo của Tô Tuế, cô lại nén lại.

Cuối cùng về tới nhà, nhân lúc Hứa Kim Triêu đỗ xe, Dư Tiểu Tiểu lập tức đưa mắt dò xét bạn .

thế?” – Tô Tuế nhíu mày khó chịu khi bị chằm chằm.

Dư Tiểu Tiểu chìa ngón tay chọc nhẹ vào vai cô, nói từng chữ: “, kh, thành, thật!”

“Tớ thì chứ?”

“Trước kia chẳng bảo kh liên lạc với ? Vậy bây giờ lại thành gặp nhau tình cờ thế này?”

Tô Tuế mím môi, ngập ngừng. Trong lòng cô đang cân nhắc nên nói thật với Tiểu Ngư rằng Hứa Kim Triêu chính là ‘bạch nguyệt quang’ xấu xa mà cô từng nhắc đến hay kh.

ngẩn gì vậy? Mau nói .” – Giọng Dư Tiểu Tiểu kéo cô về thực tại.

“… chính là cái ‘cây mọc lệch’ mà từng nhắc đó.” – Cuối cùng, Tô Tuế vẫn chọn thành thật.

Ban đầu Dư Tiểu Tiểu còn ngơ ngác: “Cây mọc lệch nào cơ? Tớ nói lúc nào nhỉ…”

Đột nhiên, cô mở to mắt, kinh ngạc kêu lên: “Khoan đã! Ý là… chính là bạch nguyệt quang hồi cấp ba của ?! Trời ơi, đẹp trai thế này mà dám chê là bị khuyết hả?!”

Tô Tuế giật vì phản ứng quá khích, vội vàng đưa tay bịt miệng cô: “Trời đất ơi, nhỏ tiếng thôi! kh sợ khác nghe th à?”

Dư Tiểu Tiểu cố vùng vẫy, ê a vài tiếng đành giơ tay làm dấu ‘OK’.

“Các đang làm gì vậy?” – Giọng nói trầm ổn vang lên từ phía sau. Kh biết từ lúc nào Hứa Kim Triêu đã đứng đó.

Tô Tuế bỗng khựng lại, lập tức bu tay, ngượng ngùng quay đầu cười gượng: “Kh, kh gì… chỉ đùa chút thôi.”

Nhưng trong lòng cô thì thấp thỏm: nghe th gì kh?

Dù giọng của Tiểu Ngư vừa nãy cũng kh to lắm… chắc vậy.

Đúng lúc , thang máy xuống. Tô Tuế lập tức kéo Tiểu Ngư vào trong, Hứa Kim Triêu cũng sải bước đến gần, ánh mắt dừng lại trên cô, mang theo vài phần ẩn ý.

Tim Tô Tuế đập thình thịch, như thể sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Xong , xong thật khi nào nghe th hết kh?

“Cây mọc lệch”, “bạch nguyệt quang”, “khuyết”… rốt cuộc đã nghe được tới đoạn nào?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Xấu hổ muốn chết, lần đầu tiên cô cảm th thời gian trong thang máy lại trôi chậm đến thế.

Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, giống như th ánh sáng cứu rỗi, Tô Tuế lập tức kéo Tiểu Ngư chạy ra ngoài, sợ chỉ cần chậm thêm một giây, Hứa Kim Triêu sẽ gọi tên .

đẹp trai, hôm nay cảm ơn nhiều nha! Lần sau em mời ăn cơm!” – Dư Tiểu Tiểu vừa bị kéo vừa kh quên ngoái đầu lại.

Hứa Kim Triêu bước ra chậm rãi, khẽ cười, còn mỉm cười vẫy tay với cô.

Khi hai đã khuất bóng, mới chậm rãi nhớ lại những lời vô tình nghe th ở bãi đỗ xe.

Bạch nguyệt quang à…

Khóe môi cong lên, một nụ cười nhạt thoáng hiện.

______________________

Về đến nhà, Tô Tuế nghiêm túc kéo Tiểu Ngư ngồi xuống sofa.

“Tiểu Ngư, tớ chuyện muốn nói với .”

Dư Tiểu Tiểu vừa trêu chọc Chiêu Đào Hoa vừa hờ hững đáp: “Biết , tớ hiểu ý mà.”

cô làm bộ trang nghiêm: “Tớ hứa sẽ kh hé nửa lời với chuyện thầm mến ta mười năm trời, kh dám tỏ tình, còn lén viết ta vào tiểu thuyết đâu.”

“…” – Tô Tuế nghẹn lời, mặt hơi cứng lại.

đừng nói bậy, tớ đâu thầm mến mười năm.”

Dư Tiểu Tiểu nhướng mày: “Đừng tưởng tớ kh biết. Bao năm nay ế chẳng vì trong lòng vẫn nhớ đến ? Nếu kh thì lại len lén viết ta vào tiểu thuyết?”

Tô Tuế im lặng, kh phản bác được.

Dư Tiểu Tiểu hạ giọng, như thể vừa mới sáng tỏ: “Trước kia tớ kh hiểu, nhưng sau khi th thật thì hiểu ngay. Nếu mối tình đầu của tớ mà đẹp trai như vậy, chắc tớ cũng chẳng quên nổi.”

Tô Tuế: “…” còn làm gì mối tình đầu.

Chưa kịp nói gì, Dư Tiểu Tiểu đã ôm bụng kêu: “Tuế Bảo, tớ đói quá~”

“Thế tớ nấu cơm nhé?”

“Ừ, được.”

Vừa th Tô Tuế đứng dậy, Dư Tiểu Tiểu lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đúng là keo kiệt, kh thèm cho ăn cùng trai đẹp, hừ.”

Tô Tuế liếc cô, lạnh nhạt: “Trong tủ lạnh đồ ăn vặt đ, tự l mà ăn.”

___________________

Dư Tiểu Tiểu vừa nhai thịt khô vừa sang đang bận rộn trong bếp, tiện miệng hỏi: “Kh bình thường kh ăn vặt , nay trong nhà nhiều đồ thế?”

Tô Tuế ngẩng đầu chiếc túi trong tay cô: “M thứ đó đều là Hứa Kim Triêu mua.”

“Hứa Kim Triêu? Ai vậy?”

“…”

Đúng , cô chưa từng nói tên với Tiểu Ngư.

“Bạch…” – Tô Tuế khựng lại, vội đổi giọng: “Là vừa đưa về nhà đó.”

Ba chữ bạch nguyệt quang… cô thật sự kh thể thốt ra được.

“À.” – Dư Tiểu Tiểu gật đầu, chợt nhớ ra: “Trước kia từng bảo là cảnh sát đúng kh?”

“Ừ, thế?”

“Vậy tốt quá, để tớ nhờ giúp chuyện ví tớ bị mất. Trong đó còn cả gi tờ tùy thân nữa.”

Nói xong, cô chẳng để Tô Tuế kịp phản ứng, đã lon ton chạy thẳng ra ngoài.

Tô Tuế vừa định nhắc rằng Hứa Kim Triêu chắc cũng chẳng rảnh để quan tâm, ngẩng đầu lên thì đã chẳng th bóng dáng đâu.

Tiểu Ngư sẽ kh nói lung tung đâu nhỉ… Dù gì vừa nãy chính miệng cô đã hứa mà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...