Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 59: Ra ngoài chơi
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 59
“Ra ngoài chơi”
Vốn dĩ chuyến c tác lần này Dư Tiểu Tiểu sẽ cùng đồng nghiệp, nhưng cô cố ý đến sớm một ngày để tạo cho Tô Tuế một bất ngờ.
Kh ngờ bất ngờ chưa th đâu, suýt chút nữa lại biến thành hoảng hốt. Ví tiền và ện thoại của cô kh biết bao giờ mới l lại được. May mắn là lúc đó Tiểu Ngư vẫn còn giữ thẻ căn cước trong túi quần.
Đồng nghiệp của cô ngày mai mới tới, thế nên sau bữa cơm, Tô Tuế liền đưa Tiểu Ngư ra ngoài mua một chiếc ện thoại mới.
“Thế là bay mất một tháng lương đ. Tuế này, tuần tới tớ sống nhờ hết đó.” – Vừa bước ra khỏi cửa hàng, Tiểu Ngư đã ôm l cô than khóc.
“Được thôi, tối nay tớ mời ăn lẩu, thế nào?”
“ siêu cay nhé!”
“Được.”
Tiểu Ngư sinh ra và lớn lên ở Hải Thành – nơi hầu hết mọi đều kh ăn được cay, vậy mà cô lại đặc biệt mê món cay.
Đôi khi Tô Tuế nghĩ, lẽ lý do hai họ trở thành bạn thân chính là vì cùng chung niềm đam mê ăn cay.
Sau khi dạo một vòng, cả hai mệt nên ghé đại vào một tiệm trà sữa để nghỉ chân.
Suốt quãng đường, Dư Tiểu Tiểu kh ngừng nhắc đến Hứa Kim Triêu. Biết muốn Tô Tuế giả làm bạn gái, cô cười đến mức khóe miệng sắp chạm mang tai.
Ngay sau đó, cô lại bạn với vẻ thất vọng: “ ngốc thật hay giả vờ ngốc vậy? thể hiện rõ rành rành mà vẫn kh nhận ra ?”
Tô Tuế chỉ ngậm ống hút, im lặng kh đáp.
“Dù tớ cũng chắc c ý với . Nếu vẫn thích , kh thử chủ động một chút?”
“...”
“Đừng nói với tớ là cảm th kh thích , hay hai kh hợp. Bảy năm , sau ngần thời gian mà còn gặp lại nhau, chẳng duyên phận quá rõ ràng ? Trong mắt tớ, hai chính là trời sinh một cặp!”
Dư Tiểu Tiểu ríu rít như một chú chim nhỏ, kh ngừng ‘tẩy não’ cô bạn.
Một lúc lâu sau, Tô Tuế mới khẽ nói: “Thật ra, trước kia tớ cũng từng thử thăm dò .”
“Thăm dò thế nào? trả lời ?”
Thế là Tô Tuế kể lại toàn bộ chuyện lần trước khi cô hỏi Hứa Kim Triêu, kh sót chi tiết nào.
Nghe xong, Dư Tiểu Tiểu cô như sinh vật ngoài hành tinh: “ chị em, thể biểu đạt rõ ràng hơn một chút được kh? Như vậy thì ai mà đoán ra được tâm tư của chứ?”
Tô Tuế: “...”
_____________________
Trong bữa tối, Dư Tiểu Tiểu nhất quyết bắt Tô Tuế gọi ện cho Hứa Kim Triêu, mời sáng mai cùng họ ăn.
Bị ép mãi kh thoát, cuối cùng Tô Tuế vẫn cầm máy gọi.
“Thế nào, đến kh?” – Vừa th Tô Tuế đặt ện thoại xuống, Dư Tiểu Tiểu đã sốt sắng hỏi.
“Kh, nói về họp gấp.”
“Hả! Tiếc thật.”
Trái ngược với sự nuối tiếc của bạn, Tô Tuế lại cảm th lòng nhẹ nhõm đến lạ.
Sau bữa tối, cả hai trực tiếp quay về. Đi dạo nửa ngày đã mệt rã rời, tắm rửa xong họ liền ngả lưng nghỉ ngơi.
…
Cục c an Vinh Thành.
Hứa Kim Triêu vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh đã th Trương Dật Phàm và Lưu Hạo rạp nghe lén trước cửa.
“Làm gì đó?” – nhíu mày hỏi.
Trương Dật Phàm vội đưa ngón tay đặt lên môi ra hiệu, khẽ nói: “Chị Nhan hình như lại cãi nhau với cục trưởng Ôn.”
Ánh mắt Hứa Kim Triêu lạnh lẽo quét qua m , giọng trầm xuống: “Rảnh rỗi lắm à? cần vào nhờ cục trưởng Ôn sắp xếp thêm việc cho m kh?”
“Đừng, đừng! Kh cần, bọn ngay đây!”
Chưa nói dứt câu, cả nhóm đã biến mất tăm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc này, Hứa Kim Triêu mới tiến đến gần. Vừa định gõ cửa, nghe th giọng Ôn Thư Nhan vọng ra: “Bố, con xin bố, nói cho con biết lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì được kh?”
“Trình Bắc kh thể nào… tuyệt đối sẽ kh làm chuyện đó!”
“Bố! Bố nói gì chứ!”
Đáp lại chỉ là sự im lặng nặng nề.
Kh biết kéo dài bao lâu, bên trong mới vang lên giọng Ôn Thư Nhan, khàn khàn nhưng kiên quyết: “Được, vậy con sẽ tự tìm.”
Ngay sau đó, cửa văn phòng bật mở. Cô sững lại khi th Hứa Kim Triêu đứng ngay ngoài, vòng qua , bước với vẻ mặt lạnh băng.
khẽ mím môi, theo bóng lưng cô dần khuất, sau đó mới giơ tay gõ cửa.
Một giọng nói mệt mỏi từ bên trong vọng ra: “Vào .”
__________________
Rời khỏi văn phòng, gương mặt Hứa Kim Triêu vẫn còn vương nét nghiêm nghị. quay lại đại sảnh, đưa mắt tìm kiếm: “Ôn Thư Nhan đâu?”
chỉ thuận miệng hỏi.
“Vừa th cô về phía khu rửa tay ở đằng sau.” – Lưu Hạo đáp.
Hứa Kim Triêu gật đầu, sải bước thẳng.
vừa rời , Trương Dật Phàm đã ghé sát lại: “Này, Hạo Tử, nghĩ xem, hai họ đang giấu chúng ta chuyện gì vậy?”
Lưu Hạo chỉ biết xòe tay: “ hỏi , biết hỏi ai?”
…
Bên cạnh bồn rửa tay, Ôn Thư Nhan tựa vào tường. Trong tay cô kẹp một ếu thuốc, làn khói mờ ảo che lấp hết vẻ mặt.
“Ôn Thư Nhan.”
Nghe th giọng gọi, cô quay đầu, nhếch môi cười nhạt: “? Lại định bảo bớt hút thuốc à?”
Hứa Kim Triêu im lặng. Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Cục trưởng Ôn vừa gọi vào. Trình Bắc, ta…”
“Bọn họ đều bảo Trình Bắc đã thay đổi, thậm chí còn liên quan đến vụ án lần trước.” – Ôn Thư Nhan lập tức cắt ngang, ánh mắt xoáy chặt vào : “ thì ? tin những lời đó à?”
“Kh tin.” – Giọng bình thản, dứt khoát: “Nhưng… video làm chứng.”
Ôn Thư Nhan khẽ bật cười, tiếng cười lạnh lẽo. Cô rít nốt hơi cuối, dập ếu thuốc vào thùng rác bên cạnh.
“Hứa Kim Triêu, còn nhớ câu nói của tối hôm chúng ta tốt nghiệp kh?”
Hứa Kim Triêu gật nhẹ.
“Mỗi đều hoài bão riêng, còn , trở thành cảnh sát chính là mục tiêu lớn nhất trong đời.”
“Bắt đầu từ hôm nay, sẽ tạm biệt quá khứ, để chào đón hôm nay, ngày mai và tất cả những ngày sau này.”
…
“Vậy nên, chỉ tin vào những gì chính mắt th.”
Nói , Ôn Thư Nhan xoay bước , bóng lưng cứng cỏi mà lạnh lùng.
________________
M ngày gần đây, Dư Tiểu Tiểu bận theo đồng nghiệp phỏng vấn ở đài, để Tô Tuế ở nhà một .
Hứa Kim Triêu dường như cũng bận. Về chuyện ví tiền của Tiểu Ngư, trước đó từng nói bạn phụ trách mảng này sẽ nhờ để ý giúp. Thế nhưng m ngày trôi qua, vẫn chẳng tin tức gì.
Tin n Tô Tuế gửi chỉ nhận lại được câu trả lời ngắn gọn: [Để hỏi lại.]
Cô đành kh biết nói gì thêm.
Chiều nay, Dư Tiểu Tiểu trở về sớm. Vừa bước vào nhà, cô đã hào hứng kéo Tô Tuế: “Mau sửa soạn , lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
“Chỉ là ăn một bữa thôi mà, sửa soạn nhiều thế?”
Honey Honey Sweet ♡♡
“Này, bảo sửa soạn thì sửa soạn . Ăn cơm xong còn chơi nữa đ.”
Ăn tối xong, Tô Tuế bị bạn lôi đến trước cửa một quán bar cái tên khá lãng mạn: Cảnh Đêm.
Trong lòng Tô Tuế vốn muốn từ chối. Cùng ai uống rượu cũng được, chỉ trừ Dư Tiểu Tiểu.
Tửu lượng của cô … thật sự kh dám khen. Vừa mê ăn vừa mê uống, mà uống vào thì chỉ toàn rắc rối.
“Hay là thôi , Tiểu Ngư?” – Tô Tuế nhỏ giọng khuyên nhủ.
“Kh được!” – Dư Tiểu Tiểu trừng mắt, “ xem thường tớ đúng kh? Đi, nhất định !”
Nói xong, chẳng buồn do dự, cô đã nắm tay kéo thẳng Tô Tuế vào trong.
Chưa có bình luận nào cho chương này.