Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 61: Họp lớp

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 61

“Họp lớp”

Dư Tiểu Tiểu chẳng buồn để ý đến , xoay gọi Tô Tuế: “Tuế Bảo, tỉnh lại .”

“Tuế Bảo, tỉnh tỉnh… về nhà thôi.”

Thế nhưng dù cô gọi thế nào, Tô Tuế vẫn kh hề ngẩng đầu.

Lúc này, Dư Tiểu Tiểu thật sự hết cách. Biết thế cô đã chẳng kéo cô cùng vào trong quán bar .

Tửu lượng của Tô Tuế vốn dĩ tốt, bao năm nay cũng chưa từng th cô uống đến mức say mèm thế này.

Tất cả đều tại Hứa Kim Triêu.

Nghĩ đến đó, trong lòng cô liền thầm mắng từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài.

“Cô biết lái xe kh?” – Hứa Kim Triêu đột nhiên lên tiếng.

Dư Tiểu Tiểu , đáp gọn: “Biết! ?”

đưa chìa khóa cho cô: “Xe đỗ ở quảng trường nhỏ đối diện. Cô lái qua đây .”

“Vì ?”

Hứa Kim Triêu kh trả lời, chỉ Tô Tuế một cái lại sang cô. Ánh mắt rõ ràng muốn hỏi: Vậy cô đỡ nổi cô kh?

“…”

Dư Tiểu Tiểu qua hai , cuối cùng vẫn cầm chìa khóa ra ngoài.

Ừm, dù cũng là cảnh sát nhân dân, lần này tạm tin vậy.

Chờ cô rời khỏi, Hứa Kim Triêu mới quay sang Tô Tuế. Kh rõ cô đã uống bao nhiêu, mà lại say đến mức này.

bước tới, ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ cô hồi lâu. khẽ đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trên gương mặt cô, nhẹ giọng gọi: “Hồ lô nhỏ.”

vừa nãy còn bất động, bỗng khẽ lẩm bẩm: “Đừng ồn nữa…”

Động tác của Hứa Kim Triêu khựng lại, khóe môi nở một nụ cười nhạt. đưa tay chọc nhẹ vào má cô: “Này, hồ lô nhỏ… tỉnh dậy nào.”

Tô Tuế mơ hồ cảm th chọc vào mặt , miễn cưỡng mở mắt.

______________________

Ngày hôm sau.

Tô Tuế bị cái chân của Chiêu Đào Hoa đạp một phát đến tỉnh giấc.

Cô mơ màng ngồi bật dậy trên giường, đưa tay xoa thái dương khi từng cơn đau đầu ập tới. M phút sau, đầu óc mới dần dần tỉnh táo lại.

Hình như tối qua… cô uống say?

Nhưng bằng cách nào mà về được đến nhà thì cô hoàn toàn kh nhớ nổi.

Cô với l ện thoại bên cạnh, liếc giờ – đã gần trưa .

Gãi gãi mái tóc rối, Tô Tuế bước ra khỏi phòng. Vừa ra, cô liền th Dư Tiểu Tiểu đang ngồi vắt vẻo trên sofa xem tivi.

Th cô xuất hiện, Dư Tiểu Tiểu lắc đầu, chậc lưỡi hai tiếng: “Cuối cùng thì cũng chịu tỉnh.”

Tô Tuế cau mày khó hiểu: “ thế?”

“Lại đây.” – Dư Tiểu Tiểu ngoắc tay, đồng thời đưa cho cô một ly nước, “Nào, uống chút mật ong .”

Tô Tuế ngoan ngoãn ngồi xuống, cầm ly uống m ngụm. Uống xong, trong đầu cô chợt lóe lên một hình ảnh mơ hồ… hình như tối qua cô th Hứa Kim Triêu?

Cô do dự hỏi: “Tiểu Ngư… tối qua, chúng ta về nhà kiểu gì vậy?”

Dư Tiểu Tiểu cô, lắc đầu thở dài: “Nếu kh tận mắt chứng kiến, tớ cũng chẳng tin lại bộ dạng như thế khi say.”

Tô Tuế giật : “…Tớ… thế nào?”

ôm chặt l Hứa Kim Triêu, sống c.h.ế.t kh chịu bu.”

“?”

“Còn khen ta đẹp trai, bảo muốn theo về nhà.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“???”

“Thậm chí còn… thôi, tớ kh nói nữa. Tớ sợ sốc quá kh chịu nổi.”

Tô Tuế: “…”

Trời đất ơi, rốt cuộc tối qua đã xảy ra cái gì thế?!

Dù kh muốn thừa nhận, nhưng nghe Dư Tiểu Tiểu nói vậy, trong đầu cô bắt đầu thấp thoáng hiện ra vài mảnh ký ức mơ hồ.

Uống rượu thật sự hại ! Giờ cô chẳng còn mặt mũi nào thẳng vào Hứa Kim Triêu nữa !

Cô nghiến răng thề: nếu sau này còn dám động đến dù chỉ một giọt rượu, thì những bản thảo tương lai của cô cứ thế mà hóa thành tro bụi!

Buổi chiều hôm đó, Tô Tuế nhất quyết tiễn Tiểu Ngư ra sân bay. Trên đường quay về, cô bất ngờ gặp lại Trương Duyệt ngay cổng tiểu khu.

Thì ra sau ngần thời gian, hai lại sống cùng một khu chung cư. Chẳng trách lần trước lại tình cờ chạm mặt.

Đúng lúc cả hai đều rảnh rỗi, thế là liền đứng lại trò chuyện một lúc.

Trương Duyệt nhắc đến buổi họp lớp đã bàn lần trước, nói đã chốt vào thứ Bảy tuần này, còn hẹn Tô Tuế hôm đó chung.

Honey Honey Sweet ♡♡

“À đúng , Hứa Kim Triêu nhà hôm đó tham gia kh?” – trước khi tạm biệt, Trương Duyệt bỗng hỏi.

Tô Tuế thoáng sững lại. Nhớ ra lần trước cô đã hiểu nhầm mối quan hệ giữa và Hứa Kim Triêu, cô còn chưa kịp giải thích thì ện thoại của Trương Duyệt reo vang.

“Để lần sau nói tiếp nhé, tớ việc gấp trước.”

“…”

Thôi, để dịp khác giải thích cũng được.

Vì chuyện say rượu hôm trước, dạo này hễ bước chân ra ngoài Tô Tuế lại th hơi lo lắng, cứ nghĩ đến lời Tiểu Ngư kể là mặt mũi lại nóng bừng. May mắn thay, gần đây Hứa Kim Triêu hầu như kh về nhà.

Chớp mắt đã đến thứ Bảy.

Sáng sớm hôm , Trương Duyệt đã gửi tin n nhắc nhở Tô Tuế đừng quên buổi họp lớp.

Ban đầu cô vốn kh định , nhưng nghĩ lại, chắc Hứa Kim Triêu sẽ chẳng tham gia. Ở nhà cũng chỉ buồn chán, thử một chuyến cũng kh .

Buổi họp lớp thực ra chỉ tầm mười .

Tô Tuế cùng Trương Duyệt đến muộn do kẹt xe, khi bước vào, mọi ánh mắt trong phòng bao đều đổ dồn về phía cô. Họ thoáng ngạc nhiên, dường như chẳng ai nhận ra cô ngay lập tức, cho đến khi Tô Tuế tự giới thiệu.

Rõ ràng thể th mọi đều bất ngờ với sự thay đổi của cô.

Tô Tuế vốn kh quen bị chú ý như vậy. Trong suốt bữa ăn, cô chỉ lặng lẽ ngồi, ai hỏi gì mới trả lời đôi câu.

Sau bữa chính, cả nhóm kéo nhau sang KTV.

Ở KTV luôn những ‘kiểu ’ quen thuộc. Tô Tuế chính là kiểu ngồi một góc, vừa ăn vặt vừa nghịch ện thoại.

Kh biết bao lâu trôi qua, cô bắt đầu ngáp dài, cảm th hơi buồn ngủ.

Đúng lúc , cánh cửa phòng bao bất ngờ bật mở.

“Này, Hứa Kim Triêu, cuối cùng cũng chịu đến !” – gọi lớn.

Kh khí lập tức yên ắng lại.

Vừa nghe th cái tên kia, Tô Tuế liền bừng tỉnh, ngẩng đầu về phía cửa.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, trong đầu cô chỉ thoáng qua một ý nghĩ: lại ở đây?!

“Hứa Kim Triêu, đến muộn thì phạt ba ly nhé!”

chỉ mỉm cười, nhàn nhạt từ chối: “ kh uống. Lát nữa còn lái xe.”

Ngay khi xuất hiện, bầu kh khí trong phòng bao lập tức sôi trào. Giống như ngày trước, vẫn là tâm ểm ở bất kỳ nơi nào bước chân đến.

Tô Tuế ngồi im trong góc, ánh mắt lặng lẽ dõi theo.

Cô cố giảm bớt sự hiện diện của . Nhưng hễ th , trong đầu lại vang lên những hình ảnh mơ hồ Tiểu Ngư từng nhắc, và cả ký ức ở quán bar hôm đó.

Đúng lúc , ai đó chọn bài Don’t Talk của Eason.

Cả phòng bắt đầu la ó, giục Hứa Kim Triêu hát – bảo đây chính là bài quen thuộc nhất.

cũng kh từ chối, thản nhiên cầm mic ngồi xuống.

Giọng hát trầm thấp vang lên, kéo theo giai ệu quen thuộc năm nào.

Ngay giây phút , Tô Tuế bất giác ngẩn ngơ.

Cô như bị đưa ngược trở lại khoảng thời gian xưa cũ, khi bài hát này từng vang vang lại trong đài phát th của trường.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...