Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 62: Cậu đừng đi theo tôi
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 62
“ đừng theo ”
Hình như đây là lần đầu tiên Tô Tuế nghe Hứa Kim Triêu hát. Trước đây, dù họ đã cùng nhau đến KTV vài lần, vẫn chỉ ngồi bên cạnh cô, lặng lẽ cầm ện thoại, khiến cô từng nghi ngờ liệu biết hát hay kh.
Lúc này, khi th ều chỉnh micro, ánh đèn màu xoay tròn hắt xuống gương mặt, Tô Tuế ngẩng mắt , bất giác nhận ra ánh mắt đang hướng về phía .
“ nguyện hát một bài nơi góc phòng, dù âm th vang dội đến đâu, tất cả cũng chỉ vì em. Xin hãy lắng nghe thật kỹ… và đừng nói gì.”
Giọng hát trầm ấm, dịu dàng như lan tỏa vào tận sâu trong lòng, khiến Tô Tuế khẽ th cay nơi khóe mắt. Kh rõ vì ký ức xưa ùa về hay do chuyện xảy ra hai ngày trước, cảm xúc trong cô dâng lên mãnh liệt.
Khi giai ệu lắng xuống, cả phòng vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt. Ai n đều muốn hát thêm một bài nữa.
Lúc này, kh biết ai bỗng lên tiếng: “Ê, các còn nhớ kh? Hồi cấp ba , một ngày sau giờ học, đài phát th của trường phát bài hát này đến bảy, tám lần liền.”
“Nhớ chứ, lúc đó náo động cả trường luôn.”
Câu chuyện nh chóng thu hút sự chú ý của vài vốn chẳng biết chuyện khi .
“Hả, ý các là… Hứa Kim Triêu chính là phát bài hát đó ?”
“Trời đất, phản xạ nh thật, giờ tớ mới hiểu ra!”
“Ồ~”
Ánh mắt mọi đồng loạt dừng lại trên Hứa Kim Triêu và Tô Tuế, mang theo vài phần ẩn ý. Trong số đó, đương nhiên cả Trương Duyệt.
Tô Tuế khẽ nhếch môi, chợt th mọi lời giải thích trước đây của với cô dường như đều trở nên vô nghĩa.
lẽ nhận ra sự ngượng ngùng của cô, mọi liền khéo léo đổi chủ đề. Ai đó than rằng hát mãi cũng chán, đề nghị cả nhóm cùng chơi trò chơi.
“Nhưng chơi gì đây nhỉ?” – cả phòng lại rộn ràng bàn tán.
“Chọn cái gì đơn giản thôi.” – giọng Hứa Kim Triêu bất ngờ vang lên.
Cả đám đồng loạt quay sang . hỏi: “Trò gì?”
Ngồi ở góc ngoài cùng, Hứa Kim Triêu kho chân thoải mái, một tay đặt lên lưng ghế sofa, ngón tay khẽ gõ nhịp. nhếch môi cười: “Thật hay thách, thế nào?”
Kh khí vốn đang háo hức bỗng khựng lại.
“ chỉ nghĩ ra được trò cũ rích này thôi ? Kh gì mới mẻ à?”
chê bai, nhưng cũng vài hưởng ứng.
“Thôi được, cứ chơi . Vừa nãy chê trò này cũ đúng kh? Đợi lát nữa tớ sẽ cho biết tay.”
Mọi cười ầm lên. nh chóng thống nhất quy tắc: tất cả ngồi thành vòng tròn, lần lượt xoay chai. Miệng chai chỉ vào ai thì đó trả lời câu hỏi của xoay, nếu kh trả lời được thì uống rượu.
Trong lòng Tô Tuế, thật ra cô muốn từ chối…
Nếu Tô Tuế kh nhầm thì vừa , ánh mắt Hứa Kim Triêu rõ ràng dừng lại trên cô.
Cô còn đang băn khoăn kh biết ánh ẩn chứa ý gì, thì bất chợt nghe th mọi đồng loạt “Ồ” lên. Lúc này cô mới nhận ra miệng chai rượu trên bàn đang chỉ thẳng về phía .
“...”
Ngẩng đầu lên, Tô Tuế bắt gặp ánh mắt . Hứa Kim Triêu hơi cong môi, nụ cười mơ hồ như như kh, chăm chú cô kh rời.
Quả nhiên… là cố ý.
Mọi ánh xung qu cũng lần lượt đổ dồn về phía hai , đầy ẩn ý tò mò. Ngay cả chậm hiểu nhất cũng thể nhận ra trong kh khí đang tồn tại ều gì đó khác lạ.
Tô Tuế khẽ mỉm cười, trong đáy mắt thoáng ánh lên tia cảnh cáo: Hãy chú ý lời nói và hành động của .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hứa Kim Triêu dường như chẳng để tâm. Khóe môi nhếch lên, ánh mắt dừng trên cô vài giây, chậm rãi hỏi: “Bây giờ còn thích nghe nhạc của Châu Kiệt Luân kh?”
“...”
Cả phòng lặng một thoáng, sau đó đồng loạt bật ra tiếng “chậc” đầy tiếc nuối. Họ còn tưởng rằng sẽ câu hỏi gì thật kịch tính.
“Này, Hứa Kim Triêu, bảo vệ ta quá đ. Câu dễ thế mà cũng hỏi được ?” – trêu chọc.
nghiêng đầu, liếc họ bằng ánh mắt hờ hững, nhướng mày: “Được thôi. Đợi lần sau đến lượt , sẽ hỏi một câu thú vị.”
“Đừng, đừng… Tớ đùa mà.”
Màn cười đùa qua , ánh mắt mọi lại dồn về phía Tô Tuế, như muốn giục cô mau chóng trả lời để trò chơi tiếp tục.
Cô khẽ mím môi, cụp mắt xuống. Vài giây sau mới ngước lần nữa, giọng trầm thấp: “Bây giờ… kh hay nghe nữa.”
“Được , lượt tiếp theo nào.”
Trò chơi lại tiếp tục rộn ràng, nhưng Hứa Kim Triêu dường như kh m bận tâm. Ngồi hơi chếch ra ngoài, vẫn lặng lẽ về phía Tô Tuế.
Ánh mắt như muốn tìm kiếm một kẽ hở nào đó trên gương mặt cô. Thế nhưng Tô Tuế che giấu khéo, gần như kh để lộ ra chút cảm xúc nào.
Cuối cùng, thu lại ánh , khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười nhạt.
Nếu kh đêm hôm đó cô đã uống say, ôm lẩm bẩm những lời chẳng nên nói… thì lẽ vừa thật sự đã tin vào lời nói dối của cô.
___________________________
Cuộc tụ họp kết thúc khá sớm. Tô Tuế ghé qua nhà vệ sinh, lúc bước ra thì vừa khéo gặp Trương Duyệt đang nghe ện thoại.
“Này, Tô Tuế, chồng tớ đến đón . muốn về cùng kh?”
“Kh cần đâu, trước . Một tớ về cũng được.” – Tô Tuế mỉm cười từ chối.
Trương Duyệt vốn định nói thêm ều gì đó, nhưng ánh mắt vô tình dừng lại ở một bóng đang đứng cách đó kh xa. Chỉ thoáng chốc, giọng cô lập tức thay đổi: “Vậy được, các cứ nói chuyện nhé. Tớ trước đây.”
Tô Tuế khẽ nhíu mày, phần mơ hồ theo bóng dáng bạn rời .
“Các” là ai chứ?
Đêm nay, gió mang theo chút se lạnh. Nhiệt độ đã giảm, song đường phố vẫn còn đ đúc, rộn ràng. Xem đồng hồ, mới gần mười giờ, Tô Tuế liền quyết định dạo thêm một vòng mới về nhà.
Đi hết con phố thương mại sầm uất, cô rẽ sang con đường học viện yên tĩnh hơn. Hai bên tường phủ kín những bức graffiti sinh động – nào là nhạc cụ, nào là nhân vật hoạt hình đầy màu sắc.
Những cây sung ven đường cũng đã bắt đầu đ.â.m chồi, dưới ánh đèn vàng ấm áp tr vô cùng đẹp mắt. Cảnh vật khiến cô kh nhịn được, liền rút ện thoại ra chụp một tấm. Đúng lúc , phía sau vang lên một tiếng còi xe ngắn.
Cô hơi nghiêng đầu, chỉ nghĩ rằng c đường, liền bước lên vỉa hè. Nhưng chiếc xe kia vẫn chậm rãi bám theo.
Tô Tuế khựng lại, chăm chú kỹ. … quen mắt thế nhỉ?
Honey Honey Sweet ♡♡
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cửa kính xe hạ xuống.
Hứa Kim Triêu ngồi trong xe, một tay đặt hờ lên khung cửa, tay còn lại giữ vô lăng. Ánh mắt trầm tĩnh, khóe mày khẽ nhướng: “ đưa về.”
“...Kh cần đâu.” – Tô Tuế liếc , quay tiếp tục bước .
Hứa Kim Triêu cũng kh nói thêm gì, chỉ lái xe chậm rãi theo sau.
Đi được vài bước, Tô Tuế lại dừng, quay đầu , giọng mang chút bất lực: “ đừng theo nữa, muốn tự .”
“Ừ. Vậy cứ tiếp tục .”
“...”
Nói về cảm xúc, Tô Tuế vẫn luôn là kiểu do dự, mâu thuẫn với chính , lại thêm phần nhút nhát.
lẽ vì lần trước, khi uống say, cô đã vô tình bày ra dáng vẻ thất tình trước mặt . Cũng lẽ bởi thái độ mập mờ của Hứa Kim Triêu luôn khiến cô thấp thỏm, chẳng yên lòng.
Tóm lại, đến giờ Tô Tuế vẫn chưa biết đối diện với thế nào.
Cô kh khỏi bước nh hơn.
Chẳng m chốc, trước mắt hiện ra một con hẻm nhỏ, bên trong san sát những quầy sạp nhỏ. Trong lòng cô thoáng lóe lên một ý nghĩ: lẽ… chiếc xe của sẽ kh thể vào được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.