Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 65: Mất mặt chết mất
Hứa Kim Triêu mỉm cười, lướt vài lần trên ện thoại đưa cho cô xem một đoạn video. Giây tiếp theo, từ chiếc ện thoại vang lên một giọng nói.
“… thật giống… Hứa… Hứa Kim Triêu. theo về nhà …”
Giọng nói ngắt quãng, kh mạch lạc, nghe qua đã biết là say kh hề nhẹ.
Tô Tuế sững sờ như hóa đá.
Đây… đây chẳng giọng của ?
Cô quay đầu Hứa Kim Triêu đang ngồi cạnh, nụ cười vẫn vương trên môi , lòng tràn đầy kinh ngạc. Chợt, lời Tiểu Ngư từng nói bỗng ùa về, khiến cô càng khó chấp nhận nổi.
Cô bật dậy, cúi đầu thẳng ra cửa.
“ về đây.”
Cô kh muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Thế nhưng vừa được vài bước, Hứa Kim Triêu đã túm nhẹ tay cô, giọng pha chút ý cười, tâm trạng rõ ràng tốt: “Đi vội thế ? Em còn chưa cho câu trả lời mà.”
Tô Tuế quay đầu, ánh mắt như muốn nói: Còn muốn câu trả lời à? Kiếp sau nhé!
Sợ chọc ‘cá nóc’ nổi giận, Hứa Kim Triêu kh trêu thêm, đứng dậy bước theo cô ra cửa.
Câu “Ngủ ngon” còn chưa kịp thốt ra thì… ‘Pang!’ – cánh cửa đối diện đã đóng sập lại.
Hứa Kim Triêu tựa vào khung cửa, trầm ngâm một lát: vừa nãy hơi quá đáng kh nhỉ?... Thôi kệ, ngày mai nói tiếp.
vừa khép cửa, ện thoại chợt vang lên tiếng ‘Ting–’
cầm lên xem.
[Đồ kh lương tâm: Gửi video đó cho !]
Khóe môi khẽ nhếch, nụ cười kh kìm được.
Suy nghĩ của cô gái này quả thật đặc biệt… Nhưng cũng khá tốt, ít ra cô dám đối diện với con thật của .
_________________
Tô Tuế gửi tin n xong liền thẳng vào phòng tắm. Cô cần tắm rửa để bình tĩnh lại một chút.
Khi quay lại cầm ện thoại lên, Hứa Kim Triêu đã gửi video cho cô.
Trước khi bấm mở, cô hít sâu m lần, tự cho một phút chuẩn bị tâm lý.
Cuối cùng, cô mở video với tâm trạng thấp thỏm kh yên.
Nửa tiếng sau
“Aaa!”
Tô Tuế chôn cả mặt xuống gối, tay chân quẫy loạn. Đến khi gần như kh thở nổi, cô mới lật nằm ngửa, ngây ngốc trần nhà.
Cô thật sự kh thể hiểu nổi: Hứa Kim Triêu làm cách nào biết được chuyện cô từng lén viết vào cuốn tiểu thuyết?
Tự nổ tung bản thân luôn cho !!!
Thực ra video chỉ dài m phút, nhưng sau khi xem xong, trong đầu cô lờ mờ nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối hôm đó.
Một tuần trước
Quán bar “Cảnh Đêm”.
Tô Tuế mơ màng mở mắt, trước mặt hiện ra gương mặt Hứa Kim Triêu. Trong cơn say, cô còn tưởng đang mơ, bèn buột miệng mắng: “Đồ tồi!” lại úp mặt ngủ tiếp.
Hứa Kim Triêu nhíu mày. Lời này… ý gì? thoáng sang Ôn Thư Nhan bên cạnh, suy nghĩ vài giây là đã đại khái hiểu ra.
kh bận tâm thêm, cúi xuống ện thoại. Đã hơn mười phút, chắc xe cũng sắp đến.
đứng dậy, khẽ lay: “Hồ lô nhỏ, dậy thôi, về nhà nào.”
“Về… về nhà gì. kh nhà… kh về nhà…”
“…”
Nghe cô lẩm bẩm, Hứa Kim Triêu vừa bất lực vừa hơi xót xa. chỉ biết nửa ôm nửa đỡ cô dậy.
Tô Tuế bị kéo ra cửa, vẻ mặt rầu rĩ, miệng vẫn lẩm bẩm. Vừa ra đến ngoài, cô bỗng khụy xuống, nói kh nổi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tay còn bị cô ôm chặt. Hứa Kim Triêu cúi cô, vừa buồn cười vừa bất ngờ: hóa ra cô say lại dáng vẻ này.
định nói gì thì cô bỗng chỉ về m tảng đá lớn phía xa: “Bên kia… ghế.”
“…”
Đành chịu. dìu cô qua đó.
Honey Honey Sweet ♡♡
Tô Tuế ngồi xuống tảng đá hình cầu, cúi đầu kh biết đang gì, bỗng im lặng.
Phía xa, xe của Hứa Kim Triêu từ từ chạy tới. khom , cô cười: “Hồ lô nhỏ.”
Tô Tuế ngước mắt, đột nhiên ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm.”
bật cười: “Muốn theo về nhà kh?”
Cô kh đáp, chỉ lặng lẽ . Bất chợt, cô đưa tay chạm sống mũi : “Nốt ruồi này… Hứa Kim Triêu cũng . giống thật đ. … về nhà với .”
“…”
Đúng lúc đó, Dư Tiểu Tiểu vừa chạy đến, tr th cảnh này suýt nữa muốn xách nguyên xô nước dội thẳng lên đầu Tô Tuế.
thể tiến bộ hơn một chút kh!?
Sau khi cảm ơn nhân viên bảo vệ lái xe đến, cô cau mày hỏi Hứa Kim Triêu: “ lái xe à?”
hiểu lý do thái độ khó chịu của cô nhưng kh giải thích, chỉ “Ừ” một tiếng.
Bất ngờ, Tô Tuế lại lẩm bẩm: “ kh được lái xe… uống rượu kh được lái xe…”
Hứa Kim Triêu bật cười: Say như vậy mà vẫn nhớ nguyên tắc an toàn giao th.
nhẹ nhàng kéo cô dậy, mỉm cười: “Yên tâm, chưa uống một giọt nào.”
ra hiệu Dư Tiểu Tiểu mở cửa xe, bế Tô Tuế vào trong.
Trên xe cô ngoan ngoãn yên tĩnh, nhưng vừa xuống xe lại bắt đầu ầm ĩ.
Khó khăn lắm mới đưa được cô đến cửa nhà, kết quả cô lại ôm chặt , nhất quyết kéo vào trong.
Hết cách, đành theo.
Trong lúc Dư Tiểu Tiểu vào bếp rót nước, Tô Tuế ôm chặt Hứa Kim Triêu, luyên thuyên đủ thứ: nào là mặt trăng, nào là tiểu thuyết…
Cô còn càu nhàu: “Nếu kh thích thì đừng lắc lư trước mặt .”
cao hứng hát hẳn bài <Ánh trăng trên hồ sen>.
“Em chỉ như con cá trong ao sen của ~”
Hứa Kim Triêu: “…” – thật sự kh nuôi cá.
Dư Tiểu Tiểu: “…” – Đợi sáng mai mà hối hận nhé.
Chỉ nhớ đến đó thôi mà Tô Tuế đã muốn độn thổ.
Giờ cô mới hiểu vì sáng hôm sau lại bị Chiêu Đào Hoa đá tỉnh.
Đêm đó nó cứ quấn quýt Hứa Kim Triêu, cô th vướng nên tiện chân… đá nó ra.
Trời ạ! Thà mai mua miếng đậu phụ đập đầu tự tử còn hơn. Dù mặt mũi cũng kh còn gì để mất nữa.
Con Hứa Kim Triêu đúng là… độc!
Rõ ràng cô đã quên sạch, lại nhất quyết muốn cô nhớ lại.
Đúng lúc đó, ện thoại ‘Ting–’ một tiếng – là tin n WeChat.
Cô nhặt chiếc ện thoại đang nằm chỏng chơ cuối giường lên xem.
[ nuôi cá thối: Đã ngủ chưa?]
Cô chằm chằm cái tên hiển thị, biểu cảm như cụ già cầm ện thoại: đổi lúc nào vậy?
Nếu kh nhờ tấm ảnh đại diện, suýt nữa cô chẳng nhận ra.
Cô còn chưa kịp gõ lại, Hứa Kim Triêu đã gửi thêm.
[ nuôi cá thối: Suýt quên nói, ngày mai mẹ sẽ ghé qua. Bà muốn mời em ăn cơm.]
[Tuế Tuế Niên Niên: …gần đây đang kiêng ăn.]
Chưa có bình luận nào cho chương này.