Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 63: Ôm hay không ôm

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 63

“Ôm hay kh ôm”

Hứa Kim Triêu chậm rãi theo sau cô, nào biết được cô đang tính toán làm thoát khỏi .

Đúng lúc , ện thoại rung lên – Lục Diên Xuyên gọi tới. Hứa Kim Triêu màn hình dứt khoát cúp máy. Nhưng chỉ vài giây sau, chu lại vang lên.

Do dự chốc lát, cuối cùng vẫn bấm nghe.

“Triêu Triêu, đang làm gì thế? Vừa cúp máy à?”

gì nói nh.” – Hứa Kim Triêu thúc giục, giọng kh kiên nhẫn.

Lục Diên Xuyên cười cười: “Nghe nói hôm nay nghỉ phép? Ra ngoài chơi kh, đang đợi ở chỗ cũ.”

“Lục Diên Xuyên, kh còn ai để làm bạn nữa à? Lần sau đừng gọi vì m chuyện này, đang bận.” – Vừa dứt lời, Hứa Kim Triêu vừa ra ngoài cửa sổ.

Tô Tuế đâu ?

Hửm?

Tô Tuế vừa nãy vẫn đang bộ trên vỉa hè, chớp mắt đã rẽ vào con hẻm nhỏ bên cạnh.

Lục Diên Xuyên vẫn lải nhải trong ện thoại, nhưng Hứa Kim Triêu đã lập tức ph xe, ngắn gọn nói: “Cúp máy đây.”

Bên kia, Lục Diên Xuyên sững khi ện thoại bị cắt ngang. Hà Đ Lâm ngồi đối diện dáng vẻ , bật cười: “ ?”

ta bảo tìm bạn khác, còn dặn lần sau đừng gọi nếu kh việc quan trọng. bảo, đây là lời ta nói với bạn kh chứ?” – Lục Diên Xuyên trợn mắt bực bội.

Hà Đ Lâm nhướng mày suy nghĩ: “Biết đâu vừa làm phiền ta hẹn hò. Kh từng nói ta đã gặp lại đó ?”

Lục Diên Xuyên khẽ chậc lưỡi, kh buồn than vãn thêm nữa.

____________

Sau khi rẽ vào con hẻm nhỏ, Tô Tuế phát hiện nơi này chẳng khác nào một khu chợ đêm thu nhỏ, bày bán nhiều món đồ thú vị.

Chẳng bao lâu, ánh mắt cô liền bị thu hút bởi quầy kẹo b gòn của một lão.

Xung qu là những quầy nướng tỏa khói thơm lừng, còn quầy kẹo b gòn nằm lọt thỏm bên trong, chút lạc lõng, buôn bán dường như chẳng m khởi sắc. Kh chút do dự, Tô Tuế bước thẳng tới.

Th hiếm hoi khách ghé qua, lão lập tức nở nụ cười hiền hậu: “Cô gái nhỏ, mua kẹo b gòn , năm tệ một cái.”

Tô Tuế một lượt, chỉ vào cây kẹo b gòn hình b hoa rực rỡ: “Cháu muốn một cái giống thế này.”

“Được, làm cho cháu cái mới, chờ chút nhé.”

“Vâng ạ.”

Cô ngoan ngoãn đứng chờ bên cạnh, đôi mắt tò mò dõi theo từng hạt đường li ti dần dần kết thành những sợi kẹo mềm mại.

Ở cách đó kh xa, Hứa Kim Triêu lặng lẽ mỉm cười cô.

Nhiều năm đã trôi qua, Tô Tuế thể đã thay đổi ít nhiều, nhưng trong mắt , dường như cô vẫn vẹn nguyên như trước.

chợt nhớ, ngày xưa mỗi lần cùng cô dạo phố, chỉ cần bắt gặp một lão bán hàng như thế, cô nhất định sẽ ghé lại mua đôi chút.

lần, họ gặp một bà cụ bán dâu tây. Kh hiểu vì bà kh bán được, Tô Tuế th xót xa bèn mua cả hộp.

Đến khi về nhà rửa mới phát hiện: lớp dâu phía trên đỏ mọng, còn phía dưới toàn quả dập nát.

Hôm , cô đã ủ rũ m ngày liền.

Tô Tuế trả tiền xong, cầm cây kẹo b gòn bước . Suốt dọc đường cô chỉ chăm chú nó, nhưng tuyệt nhiên kh cắn một miếng.

Hứa Kim Triêu lặng lẽ theo sau, kh nói một lời.

Đi được một đoạn, Tô Tuế bất chợt quay đầu: “Hứa Kim Triêu, đã hứa là kh theo mà.”

Bị bắt quả tang, Hứa Kim Triêu chẳng chút bối rối. nhướng mày, thong thả sải bước lên ngang hàng cô: “? Đây là đường nhà chắc? Còn kh cho nữa à?”

“…”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Honey Honey Sweet ♡♡

Đã bị th, cũng kh thèm giấu giếm, thản nhiên tiếp tục sóng đôi cùng cô.

đến đâu, theo đến đó.

Khi vừa ra đến đầu hẻm, đột nhiên Hứa Kim Triêu sải bước lớn lên phía trước, trong chốc lát đã chặn trước mặt cô: “Này, hỏi một chuyện.”

“Chuyện gì?” – Tô Tuế ngước mắt .

thẳng cô m giây, khóe môi khẽ nhếch: “ thích kh?”

Giọng kh to kh nhỏ, vừa đủ để câu hỏi len lỏi vào tai Tô Tuế rõ mồn một.

Trong đầu cô thoáng chốc trống rỗng. Chỉ trong mười m giây ngắn ngủi, bao ý nghĩ lộn xộn vụt qua.

Lời này… nghĩa là gì?

đã thấu tâm tư mà cô giấu suốt bao năm?

Hay đây chính là… tỏ tình?

Nhưng cô chưa từng th ai tỏ tình lại nói trần trụi như vậy: “Này, thích kh?”

Ánh mắt và giọng ệu của lại quá đỗi chắc c, khiến Tô Tuế – vốn định giả vờ bình tĩnh – bỗng th tim hoảng loạn.

Ừm… thẹn quá hóa giận.

Khóe mắt hơi ửng đỏ, cô trừng : “ đừng theo nữa. Nếu kh báo cảnh sát đ!”

Rõ ràng là lời đe dọa, nhưng vừa dứt, Hứa Kim Triêu đã bật cười.

Ngay lập tức Tô Tuế mới nhận ra câu vừa nói thật ngớ ngẩn.

Khi cô định quay lưng bỏ thì Hứa Kim Triêu nh như chớp lại bước lên, một lần nữa chặn trước mặt.

dang rộng vòng tay, ngẩng đầu cười: “Được , cho ôm.”

Giọng ệu vừa pha chút bỡn cợt, vừa phảng phất sự nghiêm túc.

Tô Tuế chớp mắt, sững sờ trước hành động bất ngờ.

Th cô vẫn chưa phản ứng, Hứa Kim Triêu nghiêng đầu, khẽ rướn lên một chút.

Đúng lúc , hai mẹ con ngang qua. Cô bé ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, hai chị kia đang làm gì thế? mặt chị đó đỏ quá vậy ạ?”

mẹ vội vàng đưa tay che miệng con, khẽ đáp: “Bởi vì chị đang xấu hổ.”

Tô Tuế: “…”

Hứa Kim Triêu cúi đầu cười khẽ, ngẩng lên trêu: “Rốt cuộc ôm kh? Tay sắp mỏi đây.”

Thỉnh thoảng, vài ba qua đường cũng tò mò liếc .

Ngay cả chú bán trái cây ở sạp kế bên cũng cất tiếng: “Cô gái nhỏ, đừng giận bạn trai nữa. Này trai, mua ít táo , bảo đảm hai đứa sẽ hạnh phúc bình an.”

Tô Tuế đỏ bừng mặt, hận kh thể tìm ngay cái lỗ chui xuống.

Cô vội nhét cây kẹo b gòn vào tay Hứa Kim Triêu, kéo cánh tay : “Mau thôi!”

vừa bị cô kéo vừa ngoái đầu cảm ơn: “Cảm ơn chú, lần sau cháu nhất định ghé mua.”

Chú bán trái cây gọi với theo: “Này, mua luôn bây giờ ! Lần sau chưa chắc chú còn ở đây đâu…”

Chớp mắt, hai đã quay lại chỗ cũ.

Hứa Kim Triêu cúi xuống, liếc bàn tay nhỏ đang kéo , khóe môi khẽ nhếch: “Đi nh thế làm gì.”

Ra khỏi khu chợ đêm, con phố bên ngoài bỗng tĩnh lặng đến lạ.

Tô Tuế chậm rãi bu tay, quay lại. Cô mím môi, như đang do dự ều gì.

Một lát sau, Hứa Kim Triêu khẽ gọi: “Tô Tuế.”

“Hả?”

“Mùa Hè sắp đến .”

Tô Tuế hơi sững, chưa kịp hiểu, chỉ khẽ “ừm” một tiếng.

Ánh mắt Hứa Kim Triêu dừng lại trên gương mặt cô, căng thẳng l.i.ế.m nhẹ môi dưới.

“Ý là… mùa Hè này, em muốn cùng trải qua kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...