Đổi Hôn Cho Thái Tử Tuyệt Tích Sau Khi Mang Thai Ba Lần
Chương 126: Trẫm hầu hạ Thái tử phi tắm
“Điện hạ?”
Tạ Dĩnh cảm th ánh mắt của Tiêu Tắc chút kỳ lạ, khẽ gọi, “ đang nghĩ gì vậy?”
Tiêu Tắc thu hồi suy nghĩ, ánh hàn quang và sát ý trong mắt bị che giấu, đứng dậy đến bên cạnh Tạ Dĩnh, nửa quỳ xuống.
ôm l eo Tạ Dĩnh, ôn nhu nói, “Đang nghĩ về Dĩnh Nhi.”
Chuyện hơi bẩn thỉu, vẫn kh nên để Thái tử phi nhà biết, miễn để tai nàng bị ô uế.
Tạ Dĩnh má đào hơi ửng hồng, liếc Tiêu Tắc một cái, “Điện hạ trêu chọc .”
“Dĩnh Nhi kh tin ?” Tiêu Tắc ngẩng đầu, từ từ đứng dậy, hai tay chống ở hai bên ghế sư tử mà Tạ Dĩnh đang ngồi, cúi áp sát nàng.
Tạ Dĩnh lùi về phía sau, nhưng đã kh còn đường lui, đành đưa tay níu l vạt áo Tiêu Tắc, “Tin , tin .”
Tiêu Tắc đưa tay véo nhẹ mũi Tạ Dĩnh, “Trời đã kh còn sớm, trẫm hầu hạ Thái tử phi tắm.”
Tạ Dĩnh: “…Kh cần đâu.”
Tiêu Tắc kh cho phép cự tuyệt, nhướng mày, “Thái tử phi trước kia với trẫm, đâu thái độ này.”
Tạ Dĩnh: “……” Kiếp trước kh là kh cách nào ?
Ai mà ngờ nàng xấu hổ chứ?
Nàng cũng là bất đắc dĩ thôi!
Bây giờ đã con , nàng…
Tiêu Tắc ôm ngang Tạ Dĩnh, liền hướng về phía bồn tắm, Tạ Dĩnh chỉ đành vùi mặt vào n.g.ự.c .
“Dĩnh Nhi.”
Tiêu Tắc siết eo Tạ Dĩnh, khẽ cắn vành tai nàng, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai nàng, “Dĩnh Nhi đối với trẫm, kh thể dùng xong vứt bỏ.”
Hơi thở ấm áp của Tiêu Tắc phả ra, Tạ Dĩnh chỉ cảm th toàn thân mềm nhũn, đầu óc quay cuồng, hầu như kh nghe rõ giọng nói của ện hạ.
Chỉ nghe kh ngừng lặp lặp lại tên nàng.
M ngày nay giọng Tạ Dĩnh đều bị khàn, nàng bị hơi nước ấm áp hun đến đỏ bừng như tôm luộc, được Tiêu Tắc ôm đặt vào ổ chăn mềm mại.
Tạ Dĩnh khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, đôi mắt lim dim tràn đầy xuân ý, cả như đóa mẫu đơn đang nở rộ, rực rỡ mỹ lệ.
Tiêu Tắc ngồi bên giường một lúc, cúi xuống hôn nàng một cái, mới đứng dậy thay y phục.
nhặt quần áo mới rơi trên đất lên, xếp gọn mang ra khỏi viện, giao cho Vũ Yến, “Sai giặt sạch , ngày mai trẫm còn mặc.”
Sau đó, gọi Tư Nam, lặng lẽ rời khỏi phủ Thái tử.
Thẳng đến phủ họ Tống.
Trong đêm tối, Tiêu Tắc kh còn che giấu sát ý trong lòng.
Tư Nam theo bên cạnh, kh dám thở mạnh, tự nhiên biết ện hạ vì tức giận như vậy.
Cái tên Tống Văn Bác kia…
Thật to gan lớn mật, lại dám ở thư phòng viết tên Thái tử phi nhà , còn lẩm bẩm… Thái tử phi đáng lẽ là vợ .
Đúng là muốn chết!
Th sắp đến phủ họ Tống, Tư Nam mới nói, “Điện hạ, Đại c chúa m ngày nay vẫn còn ở trong cung chăm sóc Tam hoàng tử Bắc Cương, chưa từng xuất cung.”
“Tống Văn Bác m ngày nay… sau khi hầu hạ Nhị tiểu thư họ Tạ xong, đều ngủ ở thư phòng.”
Tư Nam dẫn Tiêu Tắc, thẳng đến thư phòng.
Phủ họ Tống kh lớn, hai vừa đáp xuống mái nhà, đã th Tống Văn Bác ra từ chủ phòng.
Trăng th gió mát, Tiêu Tắc rõ khi Tống Văn Bác quay lại, nụ cười trên mặt nh chóng thu liễm, sắc mặt trở nên âm trầm và ghê tởm.
Nữ tỳ bưng chậu nước đứng bên cạnh, Tống Văn Bác cẩn thận lau tay, vứt khăn thêu cho nữ tỳ, giọng nói đầy ghê tởm, “Mang đốt .”
Nữ tỳ quay rời .
Tống Văn Bác lại về phía cửa chính của chủ phòng, khinh bỉ mắng, “Đồ tiện nhân.”
“So với Tạ Dĩnh còn kém xa.”
xong .
Đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng Tư Nam.
Quả nhiên.
Tiêu Tắc trong mắt bùng lên sát ý, hoàn toàn kh che giấu, lao thẳng về phía Tống Văn Bác
Vèo!
Vèo!
Mũi tên phá kh bay thẳng về phía Tống Văn Bác.
Tống Văn Bác chỉ là một thư sinh, căn bản kh biết võ c, cho đến khi mũi tên cắm vào thịt, mới “A” một tiếng kêu lên!
trúng hai mũi tên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-hon-cho-thai-tu-tuyet-tich-sau-khi-mang-thai-ba-lan/chuong-126-tram-hau-ha-thai-tu-phi-tam.html.]
Một mũi cắm vào eo, một mũi… cắm thẳng vào giữa hai chân .
Kh đợi nhà họ Tống phản ứng, Tiêu Tắc và Tư Nam đã m lần nhảy lên, rời khỏi phủ họ Tống.
Phía sau, phủ họ Tống bởi vì tiếng hét của Tống Văn Bác mà nh chóng sáng đèn…
Kh ai phát hiện dấu vết của Tiêu Tắc và Tư Nam.
Tiêu Tắc làm như vậy, tự nhiên cũng thâm ý. Tống Văn Bác che giấu tốt, nhưng Tiêu Tắc đã từ ều tra của Tư Nam biết được, Tống Văn Bác lúc đầu tuy bị Trương thị tấn c bất ngờ làm cho sợ hãi.
Nhưng sau khi uống hai thang thuốc thì bệnh kh thể làm chuyện đã khỏi.
Nay còn lừa gạt Tạ Ngọc Giao, bất quá là kh muốn đụng vào nàng ta thôi.
Đã nói với ngoài là kh được, vậy thì ta thành toàn cho Tống Văn Bác.
Tư Nam theo bên cạnh Tiêu Tắc, im lặng giữ một khoảng cách, chỉ cảm th hai chân chút lạnh lẽo.
Điện hạ… lại học hư .
Cùng với Thái tử phi.
Điện hạ trước đây quang minh lỗi lạc, tuyệt đối kh hành động này.
Đêm đó.
Tin tức Huyện lệnh Khâm Thiên Giám, Tống Văn Bác bị tập kích lan truyền khắp kinh thành, thái y đến tận đêm khuya để chẩn trị.
Kết luận cuối cùng: Tính mạng kh nguy hiểm, nhưng từ nay về sau hoàn toàn kh làm đàn được nữa.
Bùi Cầm đến lúc Tống Văn Bác vừa tỉnh.
ta là đến vì mũi tên.
Hai mũi tên b.ắ.n trúng Tống Văn Bác, cũng là loại mũi tên mà quân trấn thủ phương bắc sử dụng, lần ám sát này và lần ám sát Thái tử phi trước đó lẽ là cùng một nhóm .
Bùi Cầm phụ trách ều tra chuyện này, tự nhiên đến.
Bùi Cầm thính tai.
Vừa vào cửa, đã nghe th tiếng Tống Văn Bác ên cuồng: “Kh thể nào! Kh thể nào! Cút! Cút!”
Chuyện này, đối với bất kỳ đàn nào mà nói đều là sự sỉ nhục kh thể chấp nhận được.
Đặc biệt là chuyện của Tống Văn Bác còn lan truyền rộng rãi.
“Phu quân.”
Tạ Ngọc Giao bị đẩy ngã trên đất, tay ôm bụng hơi nhíu mày, “Phu quân tỉnh lại .”
“Dù phu quân trước kia cũng kh được, bây giờ cũng vậy… sẽ kh chê bai phu quân đâu.”
“Hơn nữa, chúng ta còn con mà.”
Ba!
Tạ Ngọc Giao vừa đứng dậy, Tống Văn Bác đã cho một bạt tai vang dội, nếu kh eo còn bị thương, thật sự muốn đá vào bụng tiện nhân này.
“Cút!” Tống Văn Bác mắt trợn tròn.
Tiện nhân!
Tiện nhân dám mỉa mai .
Còn nói với cái gì là con cái, đó rõ ràng là con hoang!
Tạ Ngọc Giao co rúm lại, thật sự chút sợ hãi, đôi mắt đỏ hoe Tống Văn Bác, “Phu quân…”
Nàng cũng kh nói sai.
Dù phu quân trước kia cũng kh được…
Tống Văn Bác th ý nghĩ trong lòng nàng, càng tức giận, nhưng vì kéo căng vết thương, lại đau đến run rẩy.
Mặt tái nhợt, trên trán túa ra từng giọt mồ hôi lớn.
Đau, đau đau đau!
“Tống đại nhân.”
Bùi Cầm cố gắng kiềm nén tiếng cười trong lòng, ở trong sân lớn giọng nói, “Về chuyện ám sát tối qua, bổn hầu vài chuyện muốn hỏi.”
Tống Văn Bác hít sâu một hơi, hạ giọng nói với Tạ Ngọc Giao, “Cút về phòng .”
“Phu quân đừng giận, và con sẽ luôn ở bên cạnh phu quân.” Tạ Ngọc Giao chỉ cho rằng phu quân đang tâm trạng kh tốt, còn an ủi một câu, sau đó mới xoay rời .
Tạ Ngọc Giao cúi đầu nh chóng rời , Bùi Cầm nghiêng nhường đường.
Trong nhà mới truyền đến giọng nói âm trầm cố nén nhưng giả vờ ôn hòa của Tống Văn Bác, “Trấn Bắc Hầu, mời vào.”
Bùi Cầm bước nh vào nhà.
Mở cửa liền vào thẳng vấn đề, “Tối qua Tống đại nhân th dung mạo của kẻ địch kh?”
Tống Văn Bác cười lạnh, “Bổn quan nếu th, thì còn thể bị trúng tên ?”
Bùi Cầm nhướng mày, “Bổn hầu nghe thái y nói, vết thương của Tống đại nhân đều, mũi tên b.ắ.n chuẩn, cho th b.ắ.n Tống đại nhân là cố ý làm vậy.”
“Tống đại nhân gần đây kết thù với ai kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.