Đổi Hôn Cho Thái Tử Tuyệt Tích Sau Khi Mang Thai Ba Lần
Chương 127: Tra nam bị biến thành thái giám, hầu hạ Thái tử phi thay y phục
Tống Văn Bác nghe càng ngày càng khó coi, vốn đã đau đớn cơ thể nay càng trở nên mất lý trí vì tức giận.
Những lời mà Trấn Bắc Hầu hỏi đều là gì?
Đau đớn và tức giận khiến thậm chí bỏ qua thân phận của đối diện, phản bác lại, “Bổn quan nếu biết, hà tất cần ngươi đến phá án?”
Bùi Cầm chau mày, ánh mắt chuyển lạnh.
Như một chậu nước lạnh từ trên trời giáng xuống, Tống Văn Bác tỉnh táo hẳn, nuốt nước bọt, ngượng ngùng giải thích, “Hạ quan nói lời bừa, còn xin Hầu gia thứ tội.”
Tống Văn Bác cố gắng nặn ra một nụ cười, giọng nói cố nén sự tức giận: “Hạ quan xưa nay luôn đối xử tốt với mọi , chưa từng kết thù với ai.”
Bùi Sâm gật đầu, lại hỏi Tống Văn Bác tối hôm qua đã bị tập kích ở đâu, sau khi tính toán được vị trí của kẻ b.ắ.n tên thì lập tức nhảy lên.
Tìm kiếm dấu vết trên mái hiên.
Làm xong mọi việc, Bùi Sâm liền cáo từ, “Tống đại nhân hãy nghỉ ngơi cho tốt, nếu nhớ ra ều gì liên quan đến vụ ám sát hôm qua, hoặc kẻ thù nào… sai đến báo cho bản hầu.”
“Hầu gia, xin ngài chờ đã.” Tống Văn Bác vội vàng lên tiếng, tuy chút xấu hổ bối rối nhưng vẫn nói: “Việc hạ quan bị thương, xin hầu gia giữ bí mật với bên ngoài.”
Dù tối qua đã kinh động thái y đến tận đêm khuya, nhưng thái y tự nhiên kh thể tùy tiện nói ra bị thương ở đâu.
còn cần giữ thể diện.
Bùi Sâm im lặng một lát, cho Tống Văn Bác một ánh mắt đầy thương hại, nói: “Lời của Tống đại nhân… nói quá muộn .”
Cái, cái gì?
Cơ thể Tống Văn Bác khẽ run lên, đôi môi tái nhợt mấp máy, “Hầu gia nói lời này, , ý gì?”
“Sáng sớm nay, chuyện Tống đại nhân bị thương đã lan truyền khắp kinh thành .” Bùi Sâm nói: “Nhưng Tống đại nhân là bị hại, Tống đại nhân kh cần lo lắng…”
Bịch!
Lời của Bùi Sâm còn chưa nói hết, Tống Văn Bác đã trước mắt tối sầm lại, trực tiếp ngất .
kh muốn sống nữa .
Lần trước nói bị Trương thị dọa cho kh được, chỉ m nhà họ Tống, họ Tạ biết, thêm vào đó kh thật sự bất lực, tuy tức giận nhưng vẫn thể chấp nhận.
Nhưng lần này…
thật sự kh được nữa .
Sau này cũng sẽ kh bao giờ được nữa.
“ đâu.” Bùi Sâm kh tới gần Tống Văn Bác, mà gọi ra bên ngoài, “Tống đại nhân bị ngất .”
Bùi Sâm vừa ra đến cửa.
Đã th đang từ cửa lớn vào, dẫn đầu chính là mẹ của Tạ Dĩnh, Trương thị.
Trương thị còn cả Tạ Ngọc Như cùng.
“Bái kiến Trấn Bắc Hầu.”
Trương thị khom hành lễ, Tạ Ngọc Như vội cũng theo, Bùi Sâm chỉ khẽ gật đầu, “Phu nhân kh cần đa lễ.”
Bùi Sâm trực tiếp rời .
Trương thị vội vàng muốn vào nhà xem Tạ Dĩnh, lại bị Tạ Ngọc Như chặn lại, “Phu nhân, vừa vị hầu gia kia… là ai vậy?”
Tạ Ngọc Như ánh mắt khẽ lóe lên, đó chính là một vị hầu gia nha.
Vẻ kh kiên nhẫn trên mặt Trương thị giảm một nửa, bà ta liếc Tạ Ngọc Như với nụ cười nửa hư nửa thực, “Đó là con trai nuôi của Vĩnh Lạc C chủ, Trấn Bắc Hầu gia, thân phận tôn quý, sau này nếu gặp thì nhớ chớ đắc tội.”
Trương thị quay đầu vào nhà, vừa vừa tùy tiện nói, “Nói đến, vị Trấn Bắc Hầu này đến giờ vẫn chưa cưới vợ, kh biết c chủ vội đến đâu.”
Trong mắt Tạ Ngọc Như tinh quang liên tục lóe lên, nàng ta xoay chuyển ánh mắt, nhân lúc Trương thị “kh để ý”, quay lại ra ngoài.
Lần trước Tạ Dĩnh nói với nàng ta rằng lý.
Nếu Thái tử thật sự là một cuộc hôn nhân tốt đẹp, Tạ Dĩnh kh ?
Nói gì đến việc Thái tử liếc mắt cũng kh thèm liếc nàng ta, cho dù nàng ta vào Thái tử phủ cũng chỉ thể làm .
Kh bằng…
Tạ Ngọc Như kéo váy, chạy thục mạng, rõ ràng th bóng dáng Bùi Sâm, liền nhắm mắt lại lao thẳng về phía –
“Ai da.”
Tạ Ngọc Như bị va ngã trên đất, nàng ta lập tức cúi đầu, để lộ cổ trắng nõn cùng gương mặt nghiêng mà nàng ta đã cố tình chọn góc độ nhiều lần, “Hầu gia tha tội, hầu gia tha tội, Như Nhi kh cố ý x vào hầu gia.”
Nàng ta vừa nói, vừa ngước đôi mắt long l lên .
Vừa , nụ cười trên mặt đã cứng đờ.
Nàng ta đụng căn bản kh Trấn Bắc Hầu, trước khi nàng ta lao tới, đã cận vệ tiến lên đỡ.
Nàng ta cận vệ mặt đỏ bừng, cùng bàn tay vẫn còn dang ra chưa thu về, nhất thời đôi mắt nàng ta đỏ hoe.
Bùi Sâm nhíu mày, “ lại kh ai theo bên cạnh Tạ tam tiểu thư?”
Tạ Ngọc Như mắt sáng lên, “Hầu gia biết Như Nhi?”
Bùi Sâm vẻ mặt nghiêm túc, “Tạ tam tiểu thư đã nhập tự Tạ gia, là của Thái tử phi, bên cạnh nên hầu hạ chỉ bảo mới .”
Nói cách khác, chỉ trước mặt mới thể xuất hiện loại chuyện mất mặt này.
Nếu đổi thành khác, kh chừng lại làm mất mặt ện hạ và Thái tử phi.
Tạ Ngọc Như hoàn toàn kh lĩnh hội được lời “cảnh cáo” và “chỉ bảo” của Bùi Sâm, ngược lại còn coi đó là Bùi Sâm quan tâm , cắn nhẹ môi, lộ ra vẻ uất ức, “Phu nhân bà …”
Bùi Sâm kh muốn nghe.
nhảy lên ngựa, trực tiếp rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/doi-hon-cho-thai-tu-tuyet-tich-sau-khi-mang-thai-ba-lan/chuong-127-tra-nam-bi-bien-th-thai-giam-hau-ha-thai-tu-phi-thay-y-phuc.html.]
Dù lời nói của Tạ Ngọc Như bị ngắt quãng, nhưng nàng ta vẫn chút xấu hổ.
Trấn Bắc Hầu vừa … là đang quan tâm ?
Mẹ nói, nàng ta xinh đẹp.
Trấn Bắc Hầu chắc c đã lòng nàng ta ngay từ cái đầu tiên…
Khóe môi Tạ Ngọc Như nhếch lên, giơ tay vuốt lọn tóc mai, vẻ mặt vừa thẹn thùng vừa mong đợi.
Tống gia chủ viện.
Trương thị tự nhiên phát hiện Tạ Ngọc Như mất tích, bà ta chỉ lười để ý, thậm chí còn vui vẻ chấp nhận.
Tạ Ngọc Như cùng mẹ kế của nàng ta, học được toàn bộ những chiêu trò câu dẫn, bà ta chỉ liếc một cái đã th ghê tởm.
Nhân lúc Tạ Ngọc Như kh ở đây, bà ta muốn nói vài lời tâm tình với con gái.
“Nhiên Nhi.”
Trương thị nắm tay Tạ Dĩnh, đôi mắt đỏ hoe, “Con gái của mẹ, con đã khổ .”
Tạ Dĩnh vừa bị Tống Văn Bác đẩy ngã, bụng hơi nhói đau.
Nàng vốn còn giận, nhưng đôi mắt đỏ hoe của Trương thị, lòng mềm vài phần, “Mẹ, đến ạ.”
“Mẹ kh .”
“Con về nhà với mẹ .” Trương thị nói.
Tuy lúc này rời khỏi Tống Văn Bác, khó tránh bị ta mắng, nhưng…
“Con kh .” Tạ Dĩnh trả lời dứt khoát. “ con thể bỏ phu quân của ? Con và phu quân còn con cái nữa.”
Trương thị xuống bụng Tạ Dĩnh, trong đôi mắt cụp xuống là sự hận thù khắc cốt ghi tâm.
Bà ta hận kh thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tống Văn Bác!
“Nhiên Nhi…”
“Mẹ, mẹ nói nữa con sẽ tức giận đó.” Tạ Dĩnh làm mặt nghiêm túc, “Dù thế nào, con cũng sẽ kh rời khỏi phu quân.”
“Đúng vậy.” Tạ Ngọc Như cũng từ bên ngoài vào, “Phu nhân, quên lời cha nói trước khi đến ?”
Nàng ta chính là đến để giám sát Trương thị.
Huống chi… nàng ta sau này còn làm Trấn Bắc Hầu phu nhân, thể một chị gái là vợ bị bỏ rơi?
…
Thái tử phủ.
Tạ Dĩnh tỉnh dậy, đang được Tiêu Tắc ôm trong lòng, lưng nàng tựa vào lồng n.g.ự.c ấm áp, rộng lớn của Tiêu Tắc.
Cứng đ.
Bàn tay to lớn của luồn qua eo nàng, đặt lên n.g.ự.c nàng.
Tạ Dĩnh vừa tỉnh, đã cảm giác được sự trêu chọc của …
Nàng vội thoát khỏi vòng tay , giọng khàn khàn đầy vẻ van xin, “Điện hạ.”
Nhưng nàng vừa giãy giụa, hai đã cách nhau một khoảng trống lớn giữa chăn.
Áo ngủ mỏng m của nàng đã sớm xộc xệch, nằm nghiêng khiến vóc dáng càng thêm kiêu ngạo, dưới đôi mắt rõ mọi vật của Tiêu Tắc, hiện rõ mồn một.
Tạ Dĩnh ánh mắt của Tiêu Tắc, mới phản ứng lại, vội vàng kéo chăn che kín .
Chăn của Tiêu Tắc đã bị nàng kéo hết…
Tạ Dĩnh chỉ liếc mặt đã đỏ bừng, nh chóng quay , quay lưng về phía Tiêu Tắc, “Trời kh còn sớm, ện hạ mau thay xiêm y !”
Phía sau lập tức truyền đến tiếng sột soạt.
Một lúc sau.
Tạ Dĩnh cũng bị bế lên, cùng với cái chăn.
Chính là Tiêu Tắc cúi xuống ôm l nàng, mặc trung y đã chỉnh tề, thấp giọng nói với Tạ Dĩnh, “Trẫm hầu Thái tử phi thay xiêm y.”
Tạ Dĩnh từ chối.
Tạ Dĩnh từ chối kh thành.
Tiêu Tắc cuối cùng cũng kh làm khó Tạ Dĩnh, nghiêm túc giúp nàng mặc xiêm y, những ngón tay thon dài của vô cùng linh hoạt.
Nửa quỳ trước mặt Tạ Dĩnh, đôi mắt cụp xuống tràn đầy sự nghiêm túc.
Thao tác vô cùng thuần thục.
Tạ Dĩnh , bỗng nhiên nói, “Điện hạ mặc y phục nữ tử lại quen tay như vậy?”
Cứ như đã tập luyện qua.
Tạ Dĩnh nói xong liền hối hận, lời này nói ra… cứ như nàng đang ghen tu vậy.
Tiêu Tắc khẽ cười, nghiêm túc buộc xong dây lưng, ngẩng đầu Tạ Dĩnh đầy ẩn ý, “Đều là Thái tử phi dạy tốt, giải nhiều, tự nhiên sẽ quen.”
Mặt Tạ Dĩnh lập tức đỏ bừng.
Tiêu Tắc …
Nàng trừng mắt Tiêu Tắc, liền muốn nh chóng ra ngoài, “Điện hạ giờ lại học làm một tên háo sắc!”
“Ừm.” Tiêu Tắc đưa tay kéo tay nàng, chỉ cần quay đã đem nhốt vào lòng, “Là lỗi của trẫm.”
“Nhưng trẫm kh sửa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.