Đứa Con Bị Giấu Đi
Giang Trì chán ghét tôi.
Vì vậy, lẽ tự nhiên anh cũng chán ghét luôn cả đứa trẻ trong bụng tôi.
Khi mang thai tháng thứ bảy, tôi bị ngã cầu thang.
Lúc được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, tôi níu chặt tay Giang Trì, nước mắt giàn giụa, khẽ khàng cầu xin: "Giang Trì, em chưa bao giờ xin anh điều gì."
"Nhưng em thực sự muốn giữ lại đứa bé này."
"Cầu xin anh đấy."
Giang Trì chỉ rũ mắt nhìn tôi, không nói lời nào.
Tôi ngất đi trong cơn đau xé tâm can.
Khi tỉnh lại, bụng đã phẳng lỳ, con cũng không còn nữa.
Tôi nằm viện một tuần, từ đầu đến cuối Giang Trì chưa từng xuất hiện.
Ngày xuất viện, tôi gửi bản thỏa thuận ly hôn vào hòm thư của anh ta.
"Tôi không cần bất cứ thứ gì, chấp nhận ra đi tay trắng."
"Giang Trì, từ nay về sau, chúng ta thanh toán xong xuôi."
Chưa có bình luận nào.