Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dục Vọng Chiếm Hữu

Chương 100:

Chương trước Chương sau

Chuyện về dự án nghiên cứu của viện khoa học c nghệ kh thể c khai trước dư luận, vì thế để xử lý được những kẻ liên quan cũng chẳng thể làm trong một sớm một chiều.

Hoàng Kỳ quay trở lại giữ chức vị trung tướng, nhận nhiệm vụ diệt trừ lũ sâu bọ đục khoét tài nguyên quốc gia.

đầu tiên bị xử lý chính là lão già Giản nọ. Thân là cán bộ cấp cao trong quốc hội vậy mà cậy quyền cậy thế làm đủ chuyện hoang đường.

Đoàn xe c vụ của quân đội với những chiến sĩ vũ trang đầy đủ hủng hổ tiến vào một hộp đêm. Trong phòng bao vip là cảnh tượng thác loạn đáng ghê tởm.

Ba lão già khọm cố đế, lão thì gày trơ xương, lão thì béo núng nính, sắc mặt ngây dại đang quỳ dưới đất thè lưỡi ra hứng những giọt sữa rơi từ trên của cô ả vũ nữ xuống.

Trên bàn nước là vô số viên thuốc trắng vương vãi, nếu như kh sai, đó chính là Thiềm Tô.

Tới tận khi bị đưa ra xe những đó vẫn kh ngừng rên rỉ .

***

Cao Minh Đức túi zip đựng những viên thuốc trong tay, hai đầu l mày nhíu chặt. ta mở ra cầm một viên lên khẽ ngửi, hương vị này, đối với một đặc vụ kh thể nào quên được. Chính là thứ đã ngửi th ở Dạ Liên đêm đó.

“Hàm lượng Thiềm Tô trong này chỉ ở mức gây ảo giác và kí.ch dụ.c thôi. Nhưng nếu hít dạng khí hoặc tinh chất ti.êm ven, thậm chí lạm dụng và hấp thụ nó lâu dài cũng sẽ gặp nguy hiểm. Nhẹ thì bại não, nặng là t.ử vong tức thì.” Một đàn mái tóc hoa râm

Giải thích.

“Nó gây nghiện kh?” Cao Minh Đức hỏi.

kia lắc đầu: “Kh. Chỉ là một khi đã nhờ Thiềm Tô để đạt tới ngưỡng khoái cảm đỉnh, rời xa nó họ sẽ bứt rứt khó chịu, dục vọng kh được thỏa mãn dẫn đến các trầm cảm, chi phối các vấn đề khác.”

Cao Minh Đức ném túi zip xuống cười nhạt: “Sử dụng thứ này làm vũ khí sinh học, thực tạo nghiệp.”

Lúc này Hoàng Kỳ mới lên tiếng: “Đó là nguyên nhân nghiên cứu đó đã bị buộc dừng. Nhưng c thức này kh thể để rơi vào tay kẻ xấu. Quốc gia sẽ trách nhiệm bảo mật nó. Thứ trôi dạt bên ngoài chỉ là phế phẩm.”

Nói Minh Đức, giọng nghiêm nghị: “Bách Huy là một trong những nhà khoa học trẻ năm đó may mắn sống xót. ta phẫu thuật thẩm mĩ thay đổi nhân dạng ẩn núp ngay bên cạnh Khải Huân lâu như vậy…tình trạng của thằng bé, cũng kh m khả quan.”

“Huyết th giải độc Thiềm Tô kia thì ?” Cao Minh Đức bóp trán nhăn mày.

“Thành tựu bước đầu chỉ tác dụng ức chế độc tố. Cơ thể kia thời gian dài bị chuốc độc…”

“Còn nước còn tát, thủ trưởng định hai đứa nhỏ mồ côi cha, còn mẹ thì lúc nhớ lúc quên ?”

Hoàng kỳ dựa ra sau ghế, đưa mắt ra khung cửa, ánh hoàng hôm đỏ rực chiếu vào, lẽ vì quá chói mà hốc mắt th cay cay. “Làm gì chuyện đó!”

***

Xe dừng lại ở cổng, bà cụ Lưu và Cao Oánh mỗi một bên xuống xe, dắt theo Coca và Pepsi bước vào.

Bác Đào nhận được cuộc gọi từ sớm của Cao Minh Đức nên đang ở trong phòng ăn chuẩn bị, nghe tiếng động cơ ô tô ở phía bên ngoài, biết là cô chủ nhỏ đã trở lại, vội vàng chạy ra đón.

chủ nhỏ, cô chủ nhỏ trở lại ! Cụ Lưu…”

Khi th bà cụ Lưu cùng hai đứa nhỏ vào nhất thời khiếp sợ trợn tròn mắt. Kể từ khi hôn lễ của Khải Huân và Vương Lâm Diệp diễn ra chóng vánh ở khách sạn kia. Bà cụ liền ở ẩn chưa từng xuất đầu lộ diện, hôm nay tới đây còn cùng hai đứa nhỏ đúng là khiến bác kinh ngạc.

Bà cụ thoáng qua bác Đào, mặt kh biến sắc, cứ thế tiến vào trong: “Huân và Lâm đâu ?”

Bác Đào thu lại biểu tình thất thố vừa , đon đả bước theo nói: “Ông bà chủ tới c ty từ sớm, chắc cũng sắp về ạ.”

Đôi mắt sắc sảo của bà cụ lại ngầm chứa ý nhắc nhở, bác Đào khẽ gật đầu. Coca và Pepsi vừa tới phòng khách đã hưng phấn chạy thẳng vào.

“Yeah, đêm nay con muốn ngủ chung với mẹ.” Pepsi hô lên.

Biểu cảm của bác Đào vừa mới bình tĩnh lại khiếp sợ trợn mắt, bà cụ.

Sức khỏe của Lâm thể chịu được hai nhóc này?

Cô chủ nhỏ cứ vô tư như vậy còn đỡ, chỉ là chủ nhỏ vẻ hiểu chuyện, đã đoán ra vài ều bất thường nhất nhất đòi bà cụ Lưu đưa về thăm mẹ, Coca càng thế càng khiến lớn thêm đau lòng. Giá cứ hồn nhiên chút…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-100.html.]

Trời ạ! Bác Đào tự vỗ đầu . Ông bà chủ còn đang ều trị tích cực mà bác lại nghĩ đâu kh biết.

Đúng lúc bác Đào đang nhăn nhó thì Coca tới cầm l tay lắc lắc: “Bà Đào, con muốn xem phòng của cha mẹ!”

Dưới ánh mắt khiếp sợ của bà cụ Lưu và Cao Oánh, bác Đào dẫn hai đứa trẻ lên lầu.

“Phòng của cô chủ bên này, bà Đào đã dọn dẹp , đó là phòng của bà chủ, phòng của cụ thì đây, kế bên là phòng cô Cao.” Bác Đào cố ý nói: “Phòng của cô Cao nhiều thú nhỏ và tr.”

“Thật á? Phòng của cháu kh? Cháu muốn xem phòng của chị Oánh!” Pepsi bị dụ lập tức cùng Cao Oánh vào phòng kia.

Chỉ Coca như một cụ bước tới phòng của Khải Huân. nhóc thẳng tới tủ quần áo mở ra. Khi th bên trong rõ ràng cả trang phục của mẹ thì mới yên tâm quay lại: “Cháu muốn xem phòng của .”

Bà cụ Lưu thở phào. Bác Đào vội tới: “Đi nào, bà đã chọn mẫu gi gián tường màu x nhạt, xem thích kh, vào ban đêm khi chiếu đèn vào sẽ hiện lên một bức tr đa chiều…”

một già một trẻ rời , bà cụ Lưu cũng nh trở về phòng , khóa cửa lại gọi ện thoại.

“Hai đứa nhỏ đòi về biệt thự sống với cha mẹ chúng. tính thì tính.”

Hoàng Kỳ thở dài: “Bác yên tâm, lát cháu về cùng tụi nhỏ.”

“Thế nào ?” Bà cụ bất an hỏi.

chút tiến triển, khả quan.”

“Cảm ơn!” Bà cụ tắt máy. Lau vội giọt nước vừa tràn ra từ khóe mắt.

Đột nhiên cảm giác lạnh sống lưng bỗng ập tới, cơn đau nhói lên, chỉ kịp nghiêng đầu lại phía sau trước khi ngã xuống sàn nhà, gương mặt của Bách Huy cười nham nhở.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Bà à, bà cũng đã sống quá lâu . Trước khi c.h.ế.t nên ích một chút!”

***

Bên kia căn phòng vẫn kh ai hay biết nguy hiểm đang tới gần. Coca vòng hai tay trước n.g.ự.c híp mắt hỏi: “Bà ơi, cháu ngửi th mùi thuốc nồng trong phòng cha mẹ. Ai bị ốm vậy ạ?”

“Đâu, đó là mùi băng phiến bà đuổi gián.” Bác Đào mỉm cười đánh trống lảng. “Để bà đóng cửa kéo rèm tắt đèn trình diễn cho cháu xem bức tr trên tường nhé.”

Nói vội chốt cửa lại, sau đó kéo kín rèm tắt ện, hành động vô tình này lại vừa hay cứu hai bà cháu một mạng.

Coca bức tr trên tường kh khỏi trầm trồ. Lúc nghe tiếng động cơ xe lần nữa cho là cha mẹ về liền mở cửa chạy ra.

“Đợi bà bật đèn, chậm thôi kẻo ngã!” Bác Đào đuổi theo.

Chỉ là hai bà cháu chạy qua cửa phòng cụ Lưu liền thất kinh. “Cụ chủ!” “Cụ!”

“Mau gọi cấp cứu!”

***

Chưa đầy mười phút sau xe cấp cứu và cảnh sát mặt, còn cả xe của đội đặc vụ hộ tống Lâm và Khải Huân trở về.

“Bà bị và Cao Oánh bị thương, Pepsi biến mất?” Khải Huân gằn giọng hỏi. Trong tay là Lâm đã ngất .

Bác Đào lau nước mắt, mếu máo gật đầu.

Hoàng Kỳ nheo mắt hỏi: “Bà th chuyện gì kh.”

Bác Đào: “Thủ trưởng, em xin lỗi, em đã quá chủ quan, lúc đó em và chủ nhỏ ở trong phòng tắt ện, lẽ mục tiêu của chính là cô chủ nhỏ.”

Mọi nghe cách xưng hô cũng đều ngẩn ra. Nhất là lại nghe nhắc tới mục tiêu của gã đàn kia.

Đúng lúc này bên phía cảnh sát tin tức. Camera giao th đã xác định được chiếc xe ô tô mà hung thủ l ở biệt thự lái , đang chuẩn bị vây bắt.

“Nhất định đảm bảo an toàn tuyệt đối cho con tin.” Hoàng Kỳ ra lệnh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...