Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dục Vọng Chiếm Hữu

Chương 99:

Chương trước Chương sau

“Xin lỗi, cảm phiền cho hỏi đứa cháu ở căn hộ số 608, thể lên thăm kh?” Bà cụ Lưu hỏi bảo vệ gác dưới đại sảnh của chung cư.

bảo vệ cúi đầu lễ phép chào bà cụ ăn mặc quý phái gương mặt phúc hậu, chút suy nghĩ: “Thưa bà, cho tên của chủ căn hộ được kh. sẽ gọi hỏi sau đó đưa bà lên.”

“Cháu tên CoCa, hình của nó đây!” Bà cụ giơ ện thoại cho bảo vệ xem. Ánh mắt tràn ngập niềm tự hào.

“Vâng. Vậy để gọi cho chủ hộ ạ. Bà chờ một lát.”

Trong phòng khách. CoCa ngồi ở chiếc ghế sô pha đối diện vòng hai tay trước n.g.ự.c bà cụ, gương mặt non nớt thể hiện dáng vẻ như một cụ non: “Cháu biết bà là cụ nội. Cả chuyện bà đồng ý cho cha cháu l phụ nữ khác kh mẹ cháu.”

nhóc nhún vai, nói ngay khi bà cụ định lên tiếng: “Cháu kh trách cụ, già thường hay bị lừa mà. Nhưng bà thể giúp cháu tìm mẹ được kh?”

Cô nhóc Pepsi ở một bên chớp mắt bà cụ Lưu th vậy cũng nhỏ giọng nói: “Mẹ cháu nói làm, nhưng hai ngày nay chưa về. Bình thường vẫn kể chuyện cho cháu ngủ, hôm qua trai thay mẹ đọc truyện cho cháu.”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Bà cụ mỉm cười hiền hậu, gật đầu: “Mẹ cháu bận c việc, vài ba hôm sẽ về. Vậy hôm nay bà đọc truyện cho hai đứa ngủ nhé!”

Bà cụ sang Cao Oánh: “Cũng lâu ta kh sang, cháu vẫn khỏe chứ?”

Cao Oánh cười gượng, cô biết bà cụ Lưu đang ám chỉ đứa cháu trai là của đã giấu bà chuyện hai đứa con của Lâm . “Dạ, cháu vẫn kể chuyện về cụ cho Coca và Pepsi nghe suốt đó ạ.”

“Thật ?” Bà cụ Lưu mỉm cười hỏi lại.

“Vâng ạ!” Hai đứa nhóc cũng lập tức gật đầu phụ họa giúp cho Cao Oánh. “Trong lúc chị Lâm vắng nhà cụ cứ ở đây ạ.”

Bà cụ Lưu ngẩn trước trình độ “vuốt m.ô.n.g ngựa” của Cao O, mặt ngẩn ra.

Cao Oánh bối rối. “Những chuyện khác cháu kh biết, chuyện cụ ở đây thì thể ạ.”

“Cái đó... cụ kh tiền, thể ở miễn phí chứ?” Bà cụ nháy mắt hỏi đùa hai đứa nhóc.

Nào ngờ Coca bất đắc dĩ thở dài tỏ ra oai phong vỗ ngực: “Cụ yên tâm, cháu sẽ nuôi cụ.”

Bà cụ: “...” Đúng là con hơn cha . Bộ dáng này chẳng khác gì Khải Huân hồi bé.

Pepsi lúc này mới sang bên cạnh bà cụ Lưu, cầm tay áo bà nhẹ nhàng lắc lắc.

Cái đầu nhỏ đáng yêu hơi ngước lên, con ngươi đen nhánh, chớp chớp bà cụ.

“Cụ xinh đẹp, năng lực làm việc của mẹ con kh tốt nên mới tăng ca nhiều như vậy kh?”

Cô nhóc vừa nói, hai đầu l mày vừa nhăn lại đáng yêu: “Cháu vẫn nghĩ mẹ nên ở nhà, đãng trí như mẹ mà bàn chuyện làm ăn khi đánh rơi tiền cũng kh nhớ.”

Bà cụ: “...”

Chuyện này, bà cụ cũng chẳng biết nói thế nào để kh mất lòng hai đứa cháu tinh r này? Vừa muốn thăm dò ý tứ của bà cụ với mẹ lại vừa ngầm nói tình hình của mẹ. Quả thực th minh.

Mắt th bà cụ chút do dự, Pepsi thầm nháy mắt với Coca.

Bà cụ Lưu liếc th đúng là dở khóc dở cười, y như bà cụ nghĩ, vậy lên khéo léo đáp: “Mẹ cháu lâu mới về, nhiều việc quan trọng cần đích thân xử lý.”

Coca gật đầu, coi như chấp nhận câu trả lời này, đúng là nhiều năm làm việc từ xa cũng kh tránh khỏi nhiều bỡ ngỡ.

“Cụ ở đây đừng nhắc tới ai khác nhé, kể cả chuyện về cha cháu.” Coca dặn.

Bà cụ ngượng ngùng nói: “Ồ? Cụ biết ."

Khóe miệng Cao Oánh giật giật, cũng kh nói thêm gì.

“Cảm ơn các cháu.” Bà cụ Lưu mỉm cười, hiểu rõ ý tứ của hai đứa nhóc, thầm thở dài bế Pepsi lên đùi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-99.html.]

“Vậy Cụ sẽ nấu ăn cho hai đứa nhé. Thích ăn món gì?” Nghe tới trù nghệ này, biểu tình trên gương mặt của Coca và Pepsi đều trở nên hứng khởi.

Pepsi vui mừng ôm cổ bà cụ: “Tuyệt quá, cụ xinh đẹp cháu muốn ăn sườn xào chua ngọt.”

Bà cụ Lưu: “...” Cái cách gọi này thực ngại quá hihi.

Nhưng bà cụ cũng nhắc, sợ khiến cô nhóc mất hứng, đứng dậy dắt tay Pepsi vào bếp.

***

Lúc này ở nhà riêng của Lưu Khải Huân. Vẫn là khung cảnh phòng ngủ, cả hai đều nằm trên giường nhưng vây qu một vòng , ai n đều mặc áo bluse trắng toát, sắc mặt lo lắng.

Lâm ngơ ngác chớp mắt thoát khỏi cơn ác mộng đáng sợ, đưa mắt sang Lưu Khải Huân, hai nhau đều bàng hoàng khó hiểu.

Một đàn trung tuổi mái tóc hoa râm đeo mắt kính gọng đen dày cúi đầu nói với đứng sau .

“Thưa ngài, do độc tố quá lớn lên thời gian ngắn Lưu và cô Lâm chưa thể vận động bình thường được. Nhưng huyết th mới này vẻ đã hoạt động khá tốt, bước đầu đều ổn cả.”

Lâm thu hồi ánh mắt khỏi Lưu Khải Huân nghiêng đầu về phía phát ra giọng nói. Cô th được đàn đứng đó, hốc mắt liền nóng lên, miệng thều thào: “Cha?”

Hoàng Kỳ nghe Lâm gọi, bước qua bác sĩ, ngồi vào mép giường nắm l bàn tay đang truyền dịch của cô, giọng nói tuy cứng ngắc nhưng ấm áp: “Hai đứa ổn cả . Trong xe của Khải Huân thả sẵn Thiềm Tô hóa khí. Hít lượng lớn chất này sẽ gây ra ảo giác cực mạnh. Nếu như kh kịp thời can thiệp, trúng độc sẽ hưng phấn mà chết.”

“Là ai đã làm?” Lưu Khải Huân cau mày hỏi.

“Xe của con ngoài con ra ai thể mở?” Hoàng kỳ mỉm cười hỏi ngược lại.

“Bách Huy?”

“Kh Hoàng Hạo Thiên hay ? Con đã th , cả Thiềm tô này, chính cũng nói còn tiêm nó cho con?” Lâm hoảng hốt, giọng nói chút kích động.

“Bình tĩnh nào con gái.” Hoàng Ky ra ám hiệu cho bác sĩ thêm thốc an thần vào bình nước truyền của Lâm : “Tất cả những gì con th chỉ là ảo giác của Thiềm Tô, kh thực.”

Lâm gật đầu, nh chóng chìm vào giấc ngủ.

Lúc này Lưu Khải Huân mới hỏi tiếp: “Bắt đầu từ lúc nào?”

“Từ lúc cưỡng ép con gái trên xe thì Thiềm Tô mới thực sự phát huy tác dụng. Đợi bình phục tính sổ với .” Hoàng Kỳ gằn giọng đáp.

“Cha à? Cũng tại cha ép con kh được tìm vợ, xa vợ xa con ngần năm, tại cha hết.” Khải Huân cũng kh vừa chừng mắt cãi lại.

giỏi , đừng tưởng mọi chuyện đã xong. Bách Huy chạy , mang theo cả một phần c thức hóa học của Thiềm Tô.”

Lưu Khải Huân cau mày.

Chuyện về khối kim cương x thực ra chỉ là ám hiệu của một dự án nghiên cứu vũ khí sinh học của chính phủ mang tên Thiềm Tô do các nhà khoa học của viện nghiên cứu nước M sáng chế.

Hoàng Kỳ được chính phủ nước V giao giám sát tất cả quá trình với tư cách là một giáo sư di truyền học. Ở đây, đã kết hôn với Trần Tình, một nữ do nhân trẻ năng động.

Nhưng năm đó, th tin về vũ khí sinh học của viện nghiên cứu bị rò rỉ, nguy cơ trùng trùng, tiến độ được đẩy cao, khi tới giai đoạn cuối, từng trong đoàn bị thủ tiêu. Hoàng Kỳ đã bí mật đưa Trần Tình mang theo một phần c thức trốn về nước V dưới sự giúp đỡ của cha mẹ Lưu Khải Huân.

Sau đó, viện nghiên cứu bị nổ, toàn bộ đều chết. Ông bò từ trong biển lửa mang theo c thức còn lại giao cho chính phủ, đồng thời ẩn ều tra tung tích về kẻ phản bội kẻ đã xuống tay sát hại Trần Tình cùng cha mẹ Lưu Khải Huân cũng như tung tích của phần c thức còn lại.

Bao năm trôi qua, khi Lâm th chiếc hộp đèn. Khải Huân đã tìm được mẩu gi ghi c thức còn lại giao cho Cao Minh Đức. Th tin tới tay, từ đó Hoàng Kỳ mới thể xuất hiện trở lại. Còn chưa đường hoàng nhận con gái mọi chuyện đã xảy ra biến cố mới.

“Dựa theo c thức chọn vẹn, huyết th dùng cho tụi con hẳn là kh vấn đề gì chứ?” Khải Huân Lâm lo lắng.

“Với thì kh , nhưng Lâm từng bị chấn thương ở đầu, còn trải qua một lần thôi miên sâu, vài vùng trên não đã kh còn hoạt động bình thường, nó nguy cơ thành kẻ si ngốc…”

“Cũng kh , con sẽ luôn ở bên cô .” Khải Huân kiên định đáp: “Chỉ cần cha giải quyết đám dây leo kia .”

Hoàng Kỳ thở dài xoay bước ra ngoài. Lưu Khải Huân Lâm , nước mắt cứ thế tuôn rơi. Kỳ thực cuộc đời đối với phụ nữ của luôn quá bất c.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...