Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dục Vọng Chiếm Hữu

Chương 93:

Chương trước Chương sau

“Huân, em xin , thả em ra.” Lâm khóc lóc năn nỉ.

Th cô đang bất lực run rẩy, Lưu Khải Huân lại thêm tàn nhẫn, cười trào phúng: “Trần Lâm , em rên rỉ van xin cũng chuẩn bài lắm, giống m ai đồ trên phim A V đó.”

Đối với đám đàn , Lâm càng cầu xin như vậy thì càng kích thích ham muốn chinh phục của họ. Bàn tay luồn xuống dùng sức bóp chặt bầu n.g.ự.c mịn màng của cô, lực mạnh, phía sau phối hợp tăng thêm sức phụt một phát chọc vào thật sâu nhấn mạnh xong mới rút ra.

“Hừ!” Khải Huân nghiến răng: “Dám phản bội , em chế t chắc !”

“Chê đây già, lúc trước cũng kh chê?”

Chiếc ô tô lung lay đều đều cũng chưa dấu hiệu sẽ dừng ngay.

“Tiểu , em coi là gì? Kh là đàn nên kh biết ghen à?”

“Vì an toàn của ba mẹ con kh thể xuất ngoại, em nghĩ xem dằn vặt chừng nào?”

“Thế mà… mà em còn an nhàn hưởng thụ vậy…”

Bàn tay sờ đến chỗ hai đang gi ao hợp, chạm tới hạt kê nhỏ ẩn giữa hai cánh hoa, ngón tay cong lại đột nhiên búng một cái.

“Á...” Kh hề đề phòng, chẳng những trí não mà ngay cả cơ thể mềm mại của Lâm cũng bị chấn động mạnh, cả giống như quả bóng vừa bị đá văng thật xa. Cơ thể đột nhiên kích thích co giật, kh nhịn được mà thét ra tiếng chói tai. “Á á á…”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Làn da mềm mại trắng như tuyết nhuốm một màu ửng hồng quyến rũ, hang nhỏ bập bõm phun mật dịch xối thẳng lên đỉnh cây gậy khiến cũng đê mê chẳng kém.

“Suỵt! Em muốn gọi tất cả bảo vệ tới xem chúng ta biểu diễn à? Chậc chả nhẽ em cũng quen như vậy ?” Khải Huân vẫn kh chịu bu tha cho Lâm mà càng nói lời cay độc.

cắn răng nhịn xuống d,ục vọ.ng như đang muốn phát tiết ra của , nắm chặt l chiếc eo thon mạnh mẽ đưa ra đưa vào kh biết mệt mỏi. đẩy cô từ trạng thái bài xích lên tới những rung động mới mẻ lạ lẫm, cảm nhận từng trận kh oái cảm chế t sống lại, đến ngay cả ý nghĩ muốn l.à.m t.ì.n.h một lần chế t luôn cũng .

“Thế nào? Kỹ thuật của như này ổn chứ? Hay đã quá già?” Cây gậy của Khải Huân vẫn tàn sát bừa bãi tại mọi ngóc ngách. Đôi chân thon dài bị dùng sức nắm l b ra hai bên như đang giữ xe ủi. Lâm chỉ thể chống khuỷu tay xuống đệm ghế để tránh va chạm mạnh. Cái trán ghì xuống trượt qua lại đỏ thành vệt.

Ra vào được một lát lại gác cao một chân cô lên vai, cơ thể Lâm xoay nằm nghiêng, hang nhỏ hoàn toàn mở rộng nghênh đón sự đòi hỏi kh giới hạn của đối phương.

“Kh… Kh...” Lâm khóc thút thít nói chẳng rõ tiếng dưới sự ên cuồng xâm nhập của Lưu Khải Huân.

Cuối cùng, Lâm cũng đành khuất phục mà đầu hàng, chỉ cần hùa theo, giúp đàn này phóng thích sớm thì cô coi như được giải thoát sớm.

“A… giỏi… đúng là kỹ thuật của tốt.” Lâm cất tiếng rên rỉ: “Khiến em... sư ơng quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-93.html.]

Tiếng thở dốc của đàn liền trở nên nặng nề. phụ nữ tiếp tục nói: “Em khó chịu, đúng là... tuyệt nhất!”

“Vậy hử.” Gương mặt tuấn của Lưu Khải Huân đỏ bừng, mồ hôi kh ngừng xuống. Được khích lệ thì cố sức đẩy sâu cây gậy thép của vào lỗ hoa vẫn đang run rẩy cùng co rút.

Lâm đã bị cắm đến nỗi nói kh ra lời, đôi chân kh ngừng run bần bật, ngay cả cơ bụng cũng giật giật theo. Dưới sự mạnh mẽ va chạm của Khải Huân, thân thể cô hết sức chống đỡ trượt nằm bẹp xuống mặt đệm ghế.

Cái m.ô.n.g trắng như tuyết hằn dấu tay hồng của cô nhếch cao lên, cây gậy cứng như sắt cứ thế kh ngừng đưa đẩy vào ra lỗ huy ệt y như mô tơ ện.

Ở trong kh gian kín mít hô hấp hai giao hòa với nhau. Lưu Khải Huân mím môi giữ chặt eo cô, tham lam đòi hỏi cứ như muốn th toán hết số nợ của bốn năm qua trong một lần này. Cây gậy càng ngày càng chen vào chỗ sâu trong mật huy ệt, mỗi lần va chạm lại phát ra âm th dâ m mỹ: “phụt, phụt, phụt!”

Khải Huân ngồi xổm dậy, cây gậy như bơm pít t ấn xuống nhấc lên. M Lâm bị giữ cố định vểnh cao, lúc này lỗ nhỏ hồng nhạt đang phun ra nuốt vào cây gậy giống y chang cái miệng nhỏ lúc đóng lúc mở.

“Thật tuyệt, Tiểu , miệng nhỏ phía dưới của em quá ư lợi hại, hút chặt đến nỗi kh muốn rút ra.” Từ miệng của Lưu tổng lạnh lùng ưu nhã vừa thốt ra những từ dâ m tục khiến nghe cũng còn cảm th thẹn thay.

Lâm dần mất năng lực nghe hiểu, mặc kệ lảm nhảm, mồ hôi cùng mật dịch thi nhau chảy xuống nổi bật trên lớp đệm ghế bằng da màu đen, thành từng giọt từng giọt tung tóe.

“Đẹp quá.” Lưu Khải Huân trầm trồ tán thưởng, ngay khi hay tin cô trở về đã chờ cái khoảnh khắc được đoàn tụ . Nhưng chờ mãi vẫn chẳng th đâu. Đến hôm nay, trong bữa tiệc, lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt cùng lời nói vô tình của Lâm . Thực sự đầu óc của đã hỏng , bị cô làm cho hỏng. Hiện tại chỉ còn d ục vọ ng tham lam muốn ấn cô ở dưới thân ra sức chiếm đoạt mà thôi.

Bàn tay lớn xoa bộ n.g.ự.c trắng như tuyết của cô, hưởng thụ sự co dãn và mềm mại đó, niềm thích thú vừa lên thì sự hờn ghen lại ùa tới. Đã bao nhiêu từng chạm qua nơi này?

Lưu Khải Huân tự ngược thầm chửi thề.

Cơ thể mỏng m của Lâm bị lật ngược lại, gương mặt dàn dụa nước đối mặt với , cặp mắt mơ màng vô hồn như mũi kim đâ m vào tim . Khải Huân kh dám tiếp, liền di chuyển tầm mắt, bộ n.g.ự.c cao ngất bị đôi tay đang trói và mái tóc xõa tung che khuất, như ẩn như hiện, quả thật chính là một tác phẩm nghệ thuật trêu .

Lưu Khải Huân dùng hai tay giữ chặt n.g.ự.c cô như ểm tựa thúc h.

“Đau...” Lâm yếu ớt kêu lên.

“Ráng chút nữa.” Lưu Khải Huân cảm nhận được cây gậy đang chạm tới hạt thạch mềm ở sâu bên trong, trượt qua trượt lại, khoái cảm bỗng tăng cực độ cả gồng lên ôm cô thật chặt.

Bên dưới phành phạch dập, cuối cùng cũng phóng thích, kết thúc trận ân ái khổ sở này…

Lâm nằm ở trên đệm ghế vẫn luôn nức nở đứt quãng. Cô đau đến nỗi kh muốn nhúc nhích, vẫn giữ nguyên tư thế dạng chân để lộ cửa hang nhỏ đang chảy ra mật dịch trắng đục bốc mùi h oan ái.

nào? Vừa làm chưa đủ hả?” Lưu Khải Huân châm một ếu th uốc, cô khóe miệng hơi hơi nhếch lên.

Lâm nghiến răng đáp: “Hóa ra Lưu tổng cũng chỉ là ngụy quân tử ra vẻ đứng đắn.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...