Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 94: Ông đây sẽ làm em mỗi ngày.
“Miệng lưỡi em vẫn luôn lợi hại như cũ nhỉ.” Lưu Khải Huân nhoài tới đưa bàn tay còn vương mùi khói thuôc bóp chặt cằm Lâm : “Lần sau sẽ thử xem cái miệng nhỏ ở này khi há ra cũng lợi hại như thế hay kh?”
Bàn tay bu lỏng di chuyển xuống cần cổ thon dài cầm l, chỉ cần tăng chút lực cũng thể bẻ gãy.
“Kh biết xấu hổ!” Mắt cô đỏ lên trừng mắt , trái tim tê dại như vừa sa vào trong đầm lầy lạnh giá. đàn này đã từng hứa sẽ mãi bảo vệ cô, nhưng quay ngoảnh lại lại lên giường với đàn bà mà cô hận nhất, đến giờ còn vừa bất chấp sự phản kháng mà xâm phạm cô.
“ sẽ kiện …”
“Em kh dám đâu.” Khải Huân giữ cổ Lâm xoay đầu cô về chiếc camera của xe vẫn đang nháy đèn: “Mà nếu em thích sẽ vẫn như ngày xưa, cho em bằng chứng để kiện.”
“Thật vô sỉ.” Lâm nghiến răng, nước mắt lại dàn dụa lăn xuống, nhỏ lên mu bàn tay đàn bỏng rát.
“Ơ, nếu kh nghe nhầm thì mới vừa xong em còn tán dương nữa đ. Chậc, chậc lại quên .”
Đột nhiên như ên, bắt l cánh tay Lâm bóp mạnh, đôi mắt đỏ nong sòng sọc:
“ tin lại làm em đau thêm lần nữa kh?”
Gương mặt đàn cười tà mị ghé sát tới gần cô, dáng vẻ Lâm lúc này như vậy thật sự quá mê , cây gậy vừa mới xìu xuống đã lập tức căng nóng ngẩng đầu vươn lên.
“Bu ra.” Lâm dùng hết sức giẫy dụa, dùng chân đạp thẳng vào háng Lưu Khải Huân cố gắng ngồi dậy. “ tới nữa cắn lưỡi chế t cho coi.”
Lưu Khải Huân nhắm mắt lại hít sâu một hơi nỗ lực kìm nén cơn tức giận xuống: “Em chơi xong muốn đạp gãy que của à.”
Lâm cũng kh dám , ngồi co ro vào một bên nép sát vào vách cửa xe đề phòng ngừi đàn bị đạp đau đến vã mồ hôi trán.
“ thể cởi trói cho kh.” Lúc lâu sau cô mới lên tiếng, giọng nói run lẩy bẩy chỉ sợ này sẽ hành hung . Quả thực một Lưu Khải Huân này cô quá lạ lẫm, càng thắc mắc thời gian qua đã trải qua chuyện gì mà tính cách lại biến đổi đến như thế này?
Hay là bản chất con vốn dĩ vẫn thế, trước kia là đã che đậy quá kỹ nên kh ra mà thôi.
Lưu Khải Huân ngẩng đầu Lâm , kh nói, cũng kh biết đang nghĩ gì. Th vậy cô liền cụp mắt, đắn đo qua vài giây liền đưa cổ tay lên miệng từng chút cởi nút thắt ra.
Nút buộc quá chặt, Lâm kéo ê cả răng mới tháo được, hai cổ tay trắng mịn bị hằn tím bầm đáng sợ. Nhưng đáng sợ nhất lại là cặp mắt như linh cầu đói khát của đàn kia vẫn đang chăm chú .
Lưu Khải Huân thở dài, quăng chiếc áo sơ mi của sang cho cô ra lệnh: “Mặc vào!”
Nội thất xe khôi phục như cũ. Lâm mặc duy nhất chiếc áo sơ mi của Lưu Khải Huân ngồi ở hàng ghế sau. Khải Huân mặc quần âu, thân trên để trần im lặng lái xe.
Chiếc xe dừng ở trong sân một biệt thự. Đậy chính là nơi ở trước kia của Lưu Khải Huân.
đàn liếc mắt cô cảnh cáo: “Nếu em dám trốn, thể dùng pháp lý đòi lại quyền nuôi các con. Em sẽ kh được gặp chúng nữa đâu. Ngoan ngoãn ở lại. Ông đây sẽ làm em mỗi ngày, cho tới khi quên hẳn lũ trai bao với những con chym khác thì mới thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-94-ong-day-se-lam-em-moi-ngay.html.]
Cửa xe bị đóng thật mạnh, đàn bước vào nhà.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Lâm hít sâu một hơi mở cửa bước xuống, dưới thân truyền đến cơn đau nhức khiến hai chân của cô như kh còn sức lực.
Cột đèn ven vườn hoa tỏa ra thứ ánh sáng vàng lạnh lẽo, vô số lá khô rơi, chân trần dẫm lên một cái nghe tiếng nó vụn vỡ mà tựa như lòng cô đang bị xé rách, đau đến kh chịu được.
Cánh hoa im lặng rơi đu đưa ở trong gió chạm vào gò má Lâm lưu lại, cô đứng dựa vào gốc cây khóc một . Đôi tay gầy ôm l bả vai mặt hồ sóng sánh gợn nước, trong lòng trào dâng lên từng đợt chua sót, kh từ ngữ nào thể tả hết nỗi ưu thương trong lòng Lâm lúc này.
Đẩy cánh cửa phòng ngủ dày nặng ra, đàn đang ung dùng ngồi trên giường tay cầm quyển sách giương mắt lạnh nhạt cô.
Lưu Khải Huân hất cằm về phía nhà tắm, lời nói kh chứa bất cứ tia cảm xúc nào: “Mau tắm rửa .”
Lâm tắm xong ra đã là một giờ sau, cô chậm chạp tới bên giường khẽ hỏi: “Đưa ện thoại cho được kh, cần gọi về cho con.”
“Kh cần, đã nhắc các con em sẽ ở chỗ vài bữa , các con đều vui nha.” Lưu Khải Huân ném quyển sách xuống mặt bàn bên cạnh vòng tay ôm Lâm kéo cô ngã vào lòng .
“Bu ra.” Sau khi trải qua trận khiếp sợ Lâm chợt phản ứng lại, đẩy ra, nhớ tới cảnh tượng bản thân bị này xâm hại, nước mắt nhất thời trào ra, toàn thân kh biết l khí lực từ đâu, vùng thoát khỏi sự kìm kẹp , lùi chân cầm cây kéo bé tỉa l trộm từ nhà tắm mang ra uy hiếp.
“ mà làm gì , chế t các con sẽ biết là do hại chế t. Chúng sẽ hận hết đời.”
“Ha ha ha…” Lưu Khải Huân ôm bụng cười tung chăn bước xuống. từ trên xuống dưỡi lõa lồ kh mảnh vải, cây gậy còn chẳng biết xấu hổ ngỏng cao đầu. “Em bị ngu à?”
“Em biết dùng cái kéo bé tẹo đ đâ m vô đâu, dùng bao nhiêu lực mới thể chế t được kh?” từng bước tiến lại ép cô lùi sát lưg vào vách tường.
Tay cầm kéo của Lâm run lẩy bẩy: “ hối hận … Đáng lẽ kh nên quay về.”
Cô thẳng vào , nước mắt lưng tròng, bất đắc dĩ nói: “ nói , muốn gì ở .”
Những lời này của cô đã thể hiện rõ ràng, cô đầu hàng, mặc tùy ý.
Lưu Khải Huân theo bước chân xiêu vẹo của Lâm về giường nhấc chăn chui vào, kh khỏi nhíu mày. Vốn dĩ cho rằng cô nhất định sẽ kiên cường chống đỡ đến cùng, cứng đối cứng với … và sẽ tàn nhẫn mà cho cô nếm trải đủ mọi uất ức.
Nhưng mà khi vào cặp mắt đỏ hoe , lòng lại lộp bộp hoài nghi, chẳng nhẽ họ đã sự hiểu nhầm. Chả chính miệng cô thừa nhận hay ?
Vui thú với đám trai bao, to khỏe chym dài… Cơ thể mỹ miều hấp dẫn kia của vậy mà dám đưa cho kẻ khác dùng chung. Lưu Khải Huân vẫn ức kh nhịn được bình bịch tiến về phía giường tốc chăn lên cơ thể hấp dẫn bên dưới.
"Lưu tổng, quá mệt, muốn ngủ."
Chỉ một câu nói lại khiến cơn phẫn nộ trong lòng lắng xuống. Khải Huân mở ngăn kéo tủ l ra một lọ thuốc đổ ra vỗ vào miệng cầm cốc nước uống cạn. Xong xuôi nhẹ nhàng nằm xuống ôm Lâm vào lòng, nhắm mắt lại.
Bên ngoài cửa sổ, những đám mây đen trên bầu trời tụ lại với nhau, từng tia chớp lóe lên khiến bầu trời xám xịt bỗng sáng như ban ngày. Sắp mưa !
Chưa có bình luận nào cho chương này.