Dục Vọng Chiếm Hữu
Chương 95:
Cơn mưa giống như linh tính, đột nhiên trút xuống, làn mưa liên tiếp gối nhau rơi lộp bộp, tí tách, y hệt hạt châu rơi, vừa nh vừa mạnh…
Lưu Khải Huân uống xong thuốc lên giường liền ngủ say. Lâm trằn trọc mãi cuối cùng ra khỏi giường, tới bên tủ, bỏ chiếc áo choàng tắm ra l sơ mi của Khải Huân mặc vào.
Áo sơ mi trùng qua m.ô.n.g che đậy khá kín đáo. Cô đẩy cửa ban c ra ngồi xuống bên bậu cửa.
Gần sáng Khải Huân mới cựa tỉnh giấc, sờ bên cạnh kh chút hơi ấm, cặp mắt mơ màng vừa mở ra đã ngập tràn sự tàn nhẫn. đàn ngồi chộc dậy, mưa vẫn xối xả kh ngừng, cửa th với ban c mở toang, ngay đó một cơ thể bé nhỏ ngồi thu lu ướt nhẹp.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Lưu Khải Huân bước khỏi giường tiến lại kéo mạnh Lâm đứng dậy: “Em làm cái quái gì thế?”
Gió lớn mang theo hạt mưa trùm lên cơ thể họ. Cả hai nh chóng bị ướt. Khải Huân vẫn là bộ dáng khoả thân, cây gậy vào sáng sớm luôn sung sức cũng đang ngỏng đầu. Chiếc áo sơ mi trên Lâm dính chặt l cơ thể của cô, khoe ra đường cong lả lướt hấp dẫn làm yết hầu của nóng bỏng như bị lửa đốt.
Sắc mặt Lâm vì dầm mưa lâu mà trắng bợt, mái tóc ướt nhẹp càng khiến cặp mắt đen vằn tia m.á.u lộ ra rõ ràng.
Giọng cô nghẹn ngào: “ kh ngủ được sợ làm tỉnh giấc nên…”
“ xin lỗi em, Lâm .” cúi đầu cô.
Lâm ngẩng đầu, , đôi mắt đàn thâm sâu tĩnh mịch, nỗi tủi thân của cô bỗng bùng lên.
“Oa!” Cô ôm l , gào khóc nức nở.
“Xin lỗi em!” Lưu Khải Huân vỗ nhẹ tấm lưng gầy, so với trước kia cô còn gầy hơn. Thân hình mỏng m hơi hơi run rẩy, chỉ sợ ôm cô quá chặt sẽ khiến cô bị đau.
Cô lại chỉ khóc, mỗi lúc một lớn.
Đau quá, trái tim cô, thân thể của cô, đều đau quá, mệt mỏi, quá mệt mỏi.
Lâm khóc thật lâu giống như khóc thi với trời, âm th nức nở càng ngày càng nhỏ, dần dần thân thể của cô cũng mềm nhũn hoàn toàn xụi lơ trong vòng tay .
“Lâm , Tiểu !”
Lưu Khải Huân hoảng hốt bế cô lên, gương mặt tái nhợt mang theo nước mắt hoà cùng nước mưa làm trái tim đột nhiên đau đớn, đầu cũng đau, cơ thể như bị rút hết sức lực chưa được hai bước chân đã ngã khuỵu xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duc-vong-chiem-huu/chuong-95.html.]
Cả hai cùng hôn mê bất tỉnh…
***
Trong bóng đêm, Lâm dần mở mắt. Lập tức, cô chút ngẩn phát hiện bản thân đang nằm ở trên sàn nhà lạnh ngắt, bên cạnh là cơ thể co quắp, làn da ửng đỏ nóng bừng của Lưu Khải Huân.
“Á!” Cô theo bản năng hét lên.
“Khải Huân, vậy?” Lâm lay mạnh nhưng vẫn như cũ kh chút nhúc nhích.
Cuối cùng, cô gắng hết sức kéo Khải Huân về phía giường, chiếc áo sơ mi trên cô đã khô từ bao giờ, trời quang mưa tạnh, lấp lánh ánh .
Lâm nhễ nhãi mồ hôi lần tìm ện thoại nhưng chỉ th mỗi của Lưu Khải Huân. Cô thử mọi cách vẫn kh mở được khoá. Kh gọi được tới giúp chỉ đành xoa bóp bậy bạ, ép lồng ngực, ấn tim làm tất cà những gì đầu cô thể nghĩ trên cơ thể .
Rốt cuộc mí mắt Khải Huân cũng động đậy.
mở mắt mơ màng hỏi: “, đang ở đâu?”
Lâm ngồi phịch xuống, tóc tai rũ rượi, thở phào. Lúc này cũng mới cảm th cơn choáng váng ùa tới, cô bị sốt .
“Nhà .” Khải Huân hơi nhíu mày chống tay ngồi dậy.
“Cẩn thận.” Lâm nh tay đỡ l đang lung lay như cái cây sắp đổ.
Lúc này Khải Huân mới phát hiện lẽ đêm qua bệnh của bị phát tác.
“Khiến em lo lắng , kh !” Bàn tay chạm vào tay cô giật : “Em bị sốt!”
Cô bu ra. “Bị dính nước mưa nên cảm qua loa thôi.”
Nhắc đến ều này, phản ứng của bỗng trở nên gay gắt.
“ nói cho em biết, muốn dùng cách này để khiến thương hại em quá ngây thơ !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.