Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Dục Vọng

Chương 14: Người Đàn Bà Được Chôn Giấu

Chương trước Chương sau

Chương 14: Đàn Bà Được Chôn Giấu

Trịnh Khải kh hay biết rằng, trong lúc đang chìm đắm trong những phút bình yên bên Lâm Dạ, thì ở một nơi khác của thành phố, một phụ nữ vừa đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất.

Cô ta mang kính đen, mái tóc xoăn nhẹ màu nâu sẫm, giọng nói rành rọt tiếng Pháp khi gọi taxi, nhưng trong túi xách là một bức ảnh cũ – ảnh chụp Trịnh Khải cùng một phụ nữ trẻ khác... đã c.h.ế.t cách đây ba năm.

Sáng hôm sau, Trịnh Khải nhận được một bưu phẩm tại văn phòng.

Bên trong là một bức ảnh cầm tay một cô gái trẻ đứng giữa rừng th, phía sau là dòng chữ nguệch ngoạc:

“Cô ta chết… vì .”

Trịnh Khải sững .

Lâm Dạ bước vào đúng lúc đang ngồi bất động trước bức ảnh.

chuyện gì ?” – Cô bước đến gần, ánh mắt nhẹ nhàng.

vội giấu bức ảnh, khẽ lắc đầu.

“Kh, chỉ là... m thứ cũ kỹ ai đó gửi đến làm phiền.”

Nhưng bàn tay run lên – run như lần đầu tiên th xác cô gái năm xưa nổi lên bên bờ hồ.

Cô gái đó tên là Thiên Lam – mối tình đầu, cũng là đầu tiên khiến tin vào tình yêu. Nhưng cô đã tự tử sau khi kết thúc mối quan hệ giữa hai bằng một câu nói lạnh lùng: “Em kh hợp với thế giới của .”

Kh ai biết cô c.h.ế.t vì chuyện gì. Kh ai ều tra. Trịnh Khải lo hậu sự trong lặng lẽ, giấu tất cả khỏi truyền th.

Nhưng giờ đây… một ai đó muốn bới lại tất cả.

Chiều hôm đó, Lâm Dạ nhận được một tin n nặc d:

“Nếu cô còn ở bên Trịnh Khải, hứa... cô sẽ kết thúc giống như Thiên Lam.”

Kèm theo là hình ảnh Lâm Dạ siêu thị, chụp từ khoảng cách gần – quá gần để là vô tình.

Cô cứng .

Và khi trở về căn hộ, cô phát hiện chiếc vòng cổ mẹ để lại từ nhỏ… đã bị l mất.

Kh dấu vết cạy cửa. Kh trộm th thường.

Chỉ là một lời n rõ ràng: “Tao đã vào được thế giới của mày.”

Tối đó, Trịnh Khải trở về, th cô đang thu dọn đồ đạc.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Em định đâu?”

, ánh mắt đỏ hoe:

“Khỏi . Và khỏi những xác c.h.ế.t quá khứ đang bám theo .”

“Em nói gì vậy?”

Cô ném bức ảnh từ bưu phẩm lên bàn.

giấu em đủ , Trịnh Khải. Thiên Lam là ai? Vì chết? Và tại em lại bị nhắm đến như thế mạng?”

câm lặng.

Lần đầu tiên, Trịnh Khải kh thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào của cô.

siết chặt vai cô, giọng nghẹn:

kh muốn em biết. Vì nếu em biết, em sẽ sợ . Em sẽ... rời xa.”

“Thì đúng đ. Em sợ . Và em... đã yêu quá nhiều để tiếp tục mù quáng.

hôn cô. Điên cuồng. Bằng đôi môi như muốn níu giữ mọi thứ sắp mất.

Cô đáp lại. Rung động. Đau đớn.

Và khi kéo cô lên giường, nằm đè lên cô, thì trong ánh mắt cô… là hàng trăm mảnh gương vỡ.

tiến vào cô, mạnh bạo và gấp gáp. Cô siết chặt l , như thể đó là lần cuối họ thuộc về nhau.

“Dạ… đừng rời xa …”

“Trừ khi nói hết sự thật.”

“… Kh thể. Em sẽ kh chịu được.”

“Vậy thì bu em .” – Cô khẽ đẩy , nước mắt rơi xuống gối.

Trịnh Khải rời khỏi giường. kh mặc lại áo.

Chỉ đứng đó, quay lưng về phía cô, giọng trầm đục:

“Cô kh tự tử. Cô bị giết. Và … biết hung thủ là ai.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...