Dục Vọng
Chương 15: Anh Phải Giết… Để Giữ Em
Chương 15: Giết… Để Giữ Em
Lâm Dạ im lặng lâu sau khi nghe lời thú nhận đó.
Căn phòng tối om, chỉ còn tiếng thở nặng nề xen giữa hai .
Cô ngồi dậy, kéo chăn che l thân thể, đôi mắt chòng chọc bóng lưng – đàn cô yêu, ngưỡng mộ, khao khát… và giờ đây là mang theo một cái c.h.ế.t chưa được phơi bày.
“ biết hung thủ là ai… mà kh báo cảnh sát?”
“Kh.” – Trịnh Khải quay lại, ánh mắt tối như vực sâu. “ biết... nhưng đã che giấu.”
về phía bàn, rót cho một ly rượu. Tay run.
“Thiên Lam kh tình đầu của .” – bắt đầu.
“Cô là… vợ chưa cưới.”
Cổ họng Lâm Dạ thắt lại.
“Lúc đó chưa chủ tịch. Chỉ là giám đốc đầu tư. Cha chọn cô cho , một cuộc hôn nhân thương mại. Nhưng... chúng lại yêu nhau thật.”
“Một ngày trước đám cưới, cô nói muốn huỷ hôn. Vì... cô mang thai với khác.”
Lâm Dạ nhắm mắt.
Mọi thứ bắt đầu sai từ đó.
“ đã nổi ên. uống rượu, lái xe đến rừng th nơi cô đang ẩn … Và th cô chết.”
“Bị bóp cổ. Vết tay trên cổ còn đỏ. Đôi mắt mở to, miệng vẫn còn rỉ máu.”
“ yêu chết… ngay trước mặt, và cái thai trong bụng cô – kh của .”
“… biết ai làm kh?”
Trịnh Khải cô, lâu.
“Là cha .”
Cả kh gian như bị rút cạn kh khí.
“Ông ta kh muốn mất mặt. Kh muốn con dâu mang thai với khác. Và ta dám làm mọi thứ để che lại… cái sai của gia đình .”
“Vậy tại đến giờ em mới biết?” – Cô nghẹn giọng.
“Vì ta c.h.ế.t hai năm trước. Và tưởng mọi thứ đã chôn theo ta. Nhưng ai đó... đã biết toàn bộ câu chuyện.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ đó muốn lôi mọi thứ lên. Trả thù cho Thiên Lam. Và dùng em... để khiến trả giá.”
Lâm Dạ run rẩy.
“Vậy tính làm gì?”
Trịnh Khải ngẩng đầu, ánh mắt lạnh đến đáng sợ:
“ sẽ g.i.ế.c trước khi chạm được vào em.”
Tối hôm đó, đưa cô đến một khách sạn an toàn, thuê c gác nghiêm ngặt.
“ sẽ quay lại.” – nói.
“Kh được một !” – Cô nắm tay .
hôn lên mu bàn tay cô, mắt sâu hoắm.
“Lần này, kh thể để em th mặt tối nhất của . Hãy đợi… và nếu kh quay về, hãy sống tiếp.”
rời , bỏ lại cô trong căn phòng lạnh buốt.
Lâm Dạ siết chặt chăn. Mắt cô đỏ hoe.
Hai giờ sau.
Trong một nhà kho cũ ngoại ô thành phố, Trịnh Khải bước vào với khẩu s.ú.n.g trong tay. Đối diện là phụ nữ ban sáng tại sân bay – tóc xoăn, mắt sắc.
“Chào , Trịnh Khải.” – Cô ta nhếch môi.
“Cô là ai?”
“Em gái Thiên Lam.” – Cô ta rút ra một con dao, ánh thép loé lên.
“Và hôm nay, em đến để thay chị kết thúc cái bi kịch khốn kiếp tạo ra.”
Họ lao vào nhau.
Dao sượt qua vai , m.á.u chảy ướt áo.
bóp cò. Viên đạn xuyên qua vai cô ta, m.á.u b.ắ.n tung trên sàn xi măng.
Họ ngã vật xuống, hai cơ thể đẫm máu.
Trước khi ngất , cô ta thì thầm:
“ đã chọn giết… để giữ được cô ta. giống y như cha …”
Chưa có bình luận nào cho chương này.