Dục Vọng
Chương 4: Nỗi Ám Ảnh Đêm Xuân
DỤC VỌNG
Tác giả: Mr.Bin
Chương 4: Nỗi Ám Ảnh Đêm Xuân
Ba ngày trôi qua kể từ đêm nóng bỏng tại căn hộ nhỏ của Lâm Dạ. Trịnh Khải kh n tin. Kh gọi ện. Kh xuất hiện.
Cô vẫn bình thản như thể chẳng gì xảy ra. Vẫn ngồi trong quán cà phê quen, lướt nhẹ qua các trang kế hoạch truyền th, môi ểm chút son đỏ và dáng mảnh mai ngồi giữa phố như một bức tr thời hiện đại.
Thế nhưng chỉ cô biết đêm đó vẫn còn in hằn trong từng tấc da thịt cô. Mùi của . Hơi thở . Cách siết chặt vòng eo cô, như sợ bu ra là tan biến…
Lâm Dạ kh cho phép yếu lòng. Nhưng Trịnh Khải… lại là một ngoại lệ mà chính cô cũng kh hiểu vì .
Tối hôm đó, một lời mời bí ẩn xuất hiện trong hộp thư ện tử của cô:
"Dạ tiểu thư, thứ Trịnh chưa từng kể với cô. Nếu muốn biết thực sự là ai – hãy đến địa chỉ đính kèm vào lúc 9 giờ tối. Một ."
Cô ngồi bất động một lúc lâu, nhấn mở file đính kèm: Một bức ảnh cũ. cũ. Trịnh Khải – cùng một phụ nữ lạ mặt – đang ôm nhau trong nhà nguyện. Dưới góc ảnh là dòng chữ bằng tay nhòe mực:
“Tình nhân đã chết.”
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Dạ. Dục vọng thường giấu mặt tối. Và dường như… Trịnh Khải một góc tối chưa ai chạm đến được.
9h tối.
Cô đứng trước căn nhà hoang gần khu nhà thờ cũ phía Đ thành phố. Kh ai. Kh đèn. Kh tiếng . Chỉ chiếc đèn vàng mờ nhạt và một bóng đứng giữa lối mòn.
Kh kẻ gửi thư. Mà là… Trịnh Khải.
Cô giật , toan quay thì đã kéo mạnh cô vào lòng, đẩy sát cô vào bức tường xi măng thô ráp, đôi mắt ánh lên tia giận dữ lẫn… thất vọng:
“Em nghĩ đang chơi trò gì thế, hả?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Còn thì ? Tại em lại nhận được ảnh của và phụ nữ đó?”
Trịnh Khải kh trả lời. Chỉ cô, lâu. … bất ngờ cúi xuống hôn. Một nụ hôn như thể muốn xé tan mọi hoài nghi, mọi giận dữ, mọi khoảng cách.
Cô chống tay lên n.g.ự.c , nhưng chỉ vài giây sau, chính cô lại là quấn l cổ , kéo sát hơn. Mỗi lần môi siết l môi cô, là một lần cô như mất lý trí.
Tay luồn ra sau đùi cô, nâng bổng cô lên, áp sát cô vào tường. Váy cô bị kéo cao, chỉ còn lớp ren mỏng m ngăn cách giữa họ. Cô cắn môi, khẽ thở dốc:
“Chúng ta đang… ngoài đường…”
“Vậy thì càng đáng nhớ.” – thở khẽ, bàn tay lướt qua từng đường cong ướt át nơi giữa hai chân cô.
Tiếng thở gấp gáp. Cảm giác run rẩy. Cơn kích thích nơi c cộng khiến cả hai như thú hoang mất kiểm soát.
kéo nội y cô sang một bên, tiến sâu vào cô trong một cú thúc mạnh mẽ đến rùng . Cô siết chặt vai , môi kh ngừng rên rỉ vì khoái cảm bị nén lại quá lâu.
Âm th da thịt va chạm, hòa cùng tiếng gió đêm. Trịnh Khải kh cho cô thời gian thở. thúc liên tục, nhấn sâu, rút ra chậm rãi, trêu chọc cơ thể cô đến khi cô bùng nổ trong tiếng rên nghẹn.
“Em thuộc về , Lâm Dạ.” – siết chặt eo cô, đẩy vào lần cuối mạnh mẽ khiến toàn thân cô run lên bần bật.
Sau tất cả, ôm chặt cô. Lần này, là ôm thực sự. Kh chỉ là thể xác.
Cô vùi mặt vào n.g.ự.c , thì thầm:
“ phụ nữ đó… là ai?”
siết nhẹ tay, giọng trầm lại:
“Là quá khứ. Một nỗi ám ảnh. Nhưng em… em là hiện tại mà kh muốn mất.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.