Dục Vọng
Chương 5: Nếu Anh Còn Nhớ Cô Ấy, Đừng Chạm Vào Tôi
DỤC VỌNG
Tác giả: Mr.Bin
Chương 5: Nếu Còn Nhớ Cô Ấy, Đừng Chạm Vào
Lâm Dạ rời khỏi vòng tay Trịnh Khải ngay sau câu nói . Cô bước giữa đêm khuya, chiếc váy xộc xệch, môi vẫn còn in dấu đỏ, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng tuyết.
đứng đó, bất động. Kh đuổi theo, kh giữ lại. Vì biết, nếu lúc này cô quay lại hỏi một lần nữa, sẽ kh thể nói dối.
Sáng hôm sau, Lâm Dạ ngồi trong văn phòng tầng 10 của Dạ Media. Tay cô lật qua bản kế hoạch hợp đồng truyền th cho dự án “Sắc Màu Phụ Nữ”, nhưng đầu óc thì hoàn toàn trống rỗng.
Hình ảnh trong bức ảnh hôm qua vẫn lởn vởn trong đầu cô Trịnh Khải ôm một phụ nữ tóc dài, mặc váy cưới. Cô gái đó đã chết. Nhưng tại gương mặt cô ta… lại nét giống với Lâm Dạ đến kỳ lạ?
Cô chưa từng hỏi về quá khứ của . Vì cô từng nghĩ:
Quá khứ là thứ kh nên chạm vào.
Nhưng khi dục vọng kéo dài đến cả những cái ôm sau mỗi lần quan hệ, cô bắt đầu nhận ra: đang bị lôi vào cái vòng tròn mù mịt mà chính cô kh còn kiểm soát được nữa.
Buổi tối. Một cơn mưa nặng hạt bất chợt đổ xuống Sài Gòn. Khi cô đang chuẩn bị rời văn phòng, thì ện thoại reo.
Tên hiện lên.
Trịnh Khải.
Cô ngần ngại vài giây… nhấc máy.
“ đang trước cửa nhà em.”
Cô kh nói gì, chỉ im lặng cúp máy kéo áo khoác xuống.
Trịnh Khải đứng dưới mưa, toàn thân ướt sũng, ánh mắt kh còn lạnh mà như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
“ đến làm gì?” – cô hỏi, giọng khô khốc.
“ kh biết bắt đầu từ đâu, nhưng…” – ngập ngừng, l từ túi áo ra một chiếc nhẫn bạc cũ.
“Cô từng là hôn thê của . Nhưng mất vì tai nạn… vào đêm trước ngày cưới.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô đứng sững.
“ yêu cô ?” – Lâm Dạ hỏi, kh chớp mắt.
“. Nhưng cô đã chết. Còn em… đang làm sống lại.”
Lâm Dạ siết chặt tay, giọng lạnh t:
“Nếu còn nhớ cô ta... đừng chạm vào nữa. kh vật thay thế.”
Trịnh Khải kh nói thêm. kéo cô sát vào , đột ngột hôn cô một nụ hôn ướt mưa, lạnh lẽo, đầy kìm nén.
“Kh vì giống. Kh thay thế. Là vì em thật sự khiến phát ên.” – thì thầm, đặt môi lên tai cô, gặm nhẹ một cách đầy khiêu khích.
Cô gồng chống lại, nhưng cơn run trong cơ thể lại phản bội lý trí.
ép cô vào bức tường ngay ngoài hành lang căn hộ, nơi cơn mưa vẫn táp vào lưng họ. Bàn tay luồn sâu dưới lớp áo khoác ướt sũng, tìm đến những nơi mềm mại mà từng khám phá kh biết bao lần.
Cô cắn môi, nửa đẩy ra, nửa khép đùi siết l h khi cảm nhận ngón tay trượt vào bên trong, sâu và chậm rãi.
“Dừng… nghĩ mưa sẽ làm em yếu lòng ?”
“Kh… nhưng cơ thể em đang nói thật.” – nhếch môi, cười khẽ, nâng cô lên, đẩy mạnh vào tường.
Dưới làn mưa lạnh buốt, Trịnh Khải tiến sâu vào cô một lần nữa kh báo trước, kh dịu dàng. Chỉ là dục vọng dồn nén vỡ tung như cơn lũ.
Lâm Dạ vòng tay siết cổ , rên khẽ từng nhịp khi kh ngừng ra – vào, khiến cả cơ thể cô rung chuyển như chiếc lá giữa gió lớn.
cúi xuống cắn nhẹ vành tai cô, thì thầm trong hơi thở:
“ sẽ khiến em kh thể rời bỏ được nữa.”
Họ kết thúc cuộc hoan ái trong phòng khách. Mưa vẫn chưa dứt. Nhưng Lâm Dạ biết cơn mưa ngoài kia chẳng là gì so với cơn bão đang nổi lên trong lòng cô.
Nếu để trái tim mềm yếu, cô sẽ yêu đàn này mất.
Nhưng liệu ... thực sự yêu cô?
Chưa có bình luận nào cho chương này.